Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 183

Chương 88.5

Trong thiên điện, hai người yên tĩnh dùng đồ ăn sáng, Mộc Thanh Dao thật sự rất đói bụng, vì thế ăn thật ngon lành, nhưng hoàng thì mang vẻ mặt như có điều suy nghĩ, lơ đễnh há miệng ăn từng miếng mà thực sự không biết mùi vị gì, từ trước đến nay hắn vẫn muốn biết, nàng vì sao phải hại mẫu hậu, nhưng bây giờ khi nghe được lời nàng ta cung khai, lòng hắn càng đau hớn, nhớ tới mẫu hậu vô tội phải chịu chết thảm, hắn hận không thể lập tức sai người ta chém đầu nữ nhân kia, nhưng hắn sẽ không làm thế, cứ để nàng sống không bằng chết, không phải nàng luôn muốn con trai mình leo lên ngôi vị hoàng đế sao? Hắn sẽ để nàng tận mắt nhìn, Mộ Dung Lưu Mạch sẽ chết thảm như thế nào, đôi mắt Mộ Dung Lưu Tôn càng phát ra vẻ âm trầm lạnh lẻo. Mộc Thanh Dao đã nhanh chóng ăn uống no đủ, nàng dùng chiếc đũa gõ lên mặt bàn, nhắc nhở nam nhân đối diện. "Hoàng thượng, ngươi nghiền cái gì đó?,

Chỉ thấy cái đĩa điểm tâm trước mặt hoàng thượng, bị hắn đâm nghiền đến độ nhìn không ra hình dáng gì nữa. Mộ Dung Lưu Tôn phục hồi tinh thần lại, ném chiếc đũa xuống: "Trẫm no rồi." "Ta cũng no rồi, " Mộc Thanh Dao là thật sự no, còn nam nhân này chỉ sợ do phẫn nộ mà no, loại chuyện này xảy đến trên người của ai, thì nhất thời đều không thể tiếp thu được, hãy để cho hắn từ từ bình phục vậy, nàng tin với cơ trí và tính cách của hắn sẽ rất nhanh điều chỉnh tốt trở lại.

Mộc Thanh Dao đứng lên, thật sự thì thân thể của nàng chua xót khó chịu vô cùng, buổi tối hôm qua bị nam nhân này giằng co cả đêm, lúc này nàng mệt mỏi lắm, chỉ muốn đi ngủ: "Hoàng thượng, ta trở về Phượng Loan cung đây." "Được." Huyền đế vẫn chưa quên mình còn có chính vụ phải xử lý, nội loạn vẫn còn chưa trừ đâu, thù mới nợ cũ hắn sẽ cùng tính toán một lượt, nghĩ đến đây khóe môi hắn câu ra nụ cười âm lãnh, nhẹ chau đôi lông mài. Đôi mắt lòe ra ánh sáng lợi hại, âm trầm nhìn đăm đăm giữa không trung, mang theo sự tàn bạo giết chốc...

Mộc Thanh Dao cũng không để ý tới hắn nữa, dẫn Mạc Sầu cùng Mạc Ưu rời khỏi Lưu Ly cung để quay về Phượng Loan cung, tối hôm qua, nàng mệt muốn chết rồi, thuốc kia đúng là của Sở Thiển Dực cái tên hỗn đản kia hạ, đương nhiên hắn bỏ thuốc, không phải là vì muốn thành toàn chuyện tốt cho nàng cùng hoàng đế, mà muốn thành toàn chuyện tốt cho Sở Ngữ Yên cùng hoàng thượng, như lại bị nàng chó ngáp phải ruồi. Cái tên lòng dạ xấu xa khó lường, sớm biết buổi tối hôm qua hắn sẽ làm cái chuyện thiếu đạo đức này, thì ban ngày nàng nên đem hắn đã bị lột sạch, đưa đến trước cửa phòng Minh Phượng lâu, làm cho tất cả mọi người đều được nhìn thấy Sở đại thiếu gia không mặc y phục, còn đẹp trai như vậy không? Mộc Thanh Dao mơ mơ màng màng nghĩ, cuối cùng cũng ngủ quên.

Mạc Sầu cùng Mạc Ưu canh giữ ở ngoài cửa điện, không cho phép bất luận kẻ nào quấy rầy... Trong Vị Ương cung, lúc này một mảnh bừa bãi. Quý phi nương nương chưa bao giờ phát giận đập nát nhiều đồ cổ đến như vậy, thiếp thân nha đầu Thu Nguyệt đau lòng liên thanh kêu lên: "Nương nương, đừng đập phá, đây chính là đồ từ Sở gia mang đến a?"

Lời này không nói thì tốt, vừa nói ra Sở Ngữ Yên càng tức giận thêm, ở nhìn xung quanh mọi nơi trong đại điện, liếc mắt một cái nhìn thấy một bình hoa lam màu, nàng liền nhặt lên ném xuống mặt đất, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thu Nguyệt càng lo âu thêm, nương nương rốt cuộc là bị cái gì kích thích, tối hôm qua khi trở về, vẫn ngồi yên lặng cho đến hừng đông, sau đó liền điên cuồng đập bể đồ đạc. Không lẻ là bởi vì hoàng thượng không triệu kiến nàng sao, đây cũng là chuyện thường tình mà, cho tới bây giờ nàng cũng chưa có phát giận lần nào. Thu Nguyệt không hiểu sự thật, không biết trong chuyện này rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì mà nàng không biết đây.

"Nương nương, người đừng tức giận, tức giận quá sẽ không tốt cho thân thể, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, người nói với nô tỳ một chút đi, chúng ta có thể tìm lão gia cùng đại thiếu gia thương lượng?" "Thương lượng cái gì, thương lượng cái gì, họ chỉ biết làm chuyện xấu mà thôi, còn thương lượng, đều là do hắn, " Sở Ngữ Yên một lời vừa nói xong, liền dừng tay lại, vừa thở phì phò vừa đi qua một bên ngồi xuống, gương mặt đẹp bây giờ khó coi đến cực điểm. Thu Nguyệt cũng chạy nhanh đi qua, rót chén trà cho chủ tử, lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ khuyên bảo.

"Mặc kệ thế nào? Chủ tử tức giận như vậy cũng không giải quyết được chuyện gì, không phải sao? Chúng ta lúc này hẳn nên động não suy nghĩ, nghe được Tiểu Xảo nói, mấy ngày nay, Tây Môn Tân Nguyệt kia cũng không ít lần hướng về hoàng đế mà chạy đến, nghe nói hai ngày trước, nàng còn tặng một viên đan hoàn cho hoàng hậu nương nương, làm cho hoàng thượng rất cao hứng, lúc đó đã nghĩ đến chuyện ban thưởng cho nàng, bất quá nàng ta không muốn, thái độ của nàng như thế, khẳng định trong lòng hoàng thượng đối với nàng rất hảo cảm, nếu nàng ta có thể làm vậy, chúng ta cũng có thể a." Quý phi Sở Ngữ Yên nét mặt âm trầm, hớp vào từng ngụm trà, từ trước đến giờ nàng luôn luôn tâm cao khí ngạo, nghĩ đến chuyện phải đi đút lót nữ nhân kia, cơn giận liền bùng lên khó đè nén, nhưng quan trọng nhất là, thấy hoàng thượng xem nàng ta như bảo vật, còn nàng thì như cỏ rác, càng không giữ được bình tĩnh. "Nương nương, người đừng quá nóng giận, hiện tại quan trọng là lòng của hoàng thượng, bằng không để cho nữ nhân Tây Môn Tân Nguyệt kia tiến cung, mà hoàng thượng vẫn như cũ đối với người hờ hững, nữ nhân kia nhất định sẽ bò lên trên đầu khi dễ người, nàng ta cũng không giống hoàng hậu nương nương, nữ nhân kia tuy rằng lạnh lùng, nhưng chỉ cần không chọc tới nàng ta, thì chắc là sẽ không khi dễ đến chúng ta, nhưng Tây Môn Tân Nguyệt thì không giống, nàng nhất định sẽ trả thù nương nương."

Thu nguyệt cố nói cho hết lời, cơn tức giận của Sở Ngữ Yên cuối cùng cũng bị đè nén không ít, sắc mặt tuy vẫn khó coi, nhưng đã tỉnh táo lại. "Được rồi, ta biết, để cho ta suy nghĩ một chút đi." Sở Ngữ Yên đặt chén trà xuống, một tay chống đầu, nghĩ đến tình trạng hiện nay của mình, thực sự là thập phần khổ não.

Trong đại điện rất yên tĩnh. Lúc này một đạo thân ảnh lã lướt thướt tha đi đến, còn kèm theo giọng nói giòn như chim hoàng oanh. "Ái chà, Đã xảy ra chuyện gì? Quý phi tỷ tỷ tại sao lại tức giận, trời ạ, đồ vật quý báu như thế cũng bị lấy đi đập bể, rốt cuộc đúng là gia đình hữu tướng, không giống với gia đình người bình thường, ra tay thật là rộng rãi, khi nóng giận, mắt cũng không chớp cái nào hủy đi hơn một nghìn hai lượng bạc."

Người nói chuyện chính là kẻ ở nhờ tại Vị Ưong cung Tây Môn Tân Nguyệt, nàng ta mặc một bộ quần áo màu hồng phấn, dưới chân váy thêu vài đoán mây trắng, nơi eo thì buộc một cái thắt lưng màu trắng, thắt thành một nơ con bướm thật to, siết chặc cái eo nhỏ nhắn, càng làm cho nó thêm mềm mại yêu kiều, Tây Môn Tân Nguyệt lúc này đang đứng ở trước cửa đại điện, một tay nắm lấy khăn thiêu, một tay che miệng cười khẽ, thân thể chậm rãi cúi xuống đất, vừa nhặt những mảnh vỡ trên mặt đất, vừa một phen cảm khái. Quý phi Sở Ngữ Yên vừa nhìn thấy nữ nhân này với bộ dạng cười trên nỗi đau của người khác, khí giận không có chỗ để phát tác nên lạnh lùng trừng mắt nhìn nàng ta. Nàng không có cách nào so sánh với hoàng hậu, nhưng nữ nhân trước mắt dựa vào cái gì đến chế giễu nàng, nàng ta cái gì cũng đều không phải, chỉ là một tú nữ, nếu không được sủng ái, sợ rằng mấy ngày nữa sẽ phải cút ra khỏi cung.

"Tây Môn Tân Nguyệt, ngươi tới làm gì? Chẳng lẽ là đến để chế giễu, ngươi có tư cách gì cười bản cung, đừng quên thân phận của ngươi." Sở Ngữ Yên một lời vừa rơi xuống, sắc mặt của Tây Môn Tân Nguyệt lập tức trầm xuống, đôi mắt toát ra ánh lửa, bộ dạng cười như yêu nghiệt lúc nãy hiện tại đã không còn nữa, vẻ mặt u ám trừng trừng nhìn Sở Ngữ Yên, Sở Ngữ Yên cũng đâu có sợ nàng ta, hừ lạnh một tiếng, tiếp tục mở miệng. "Ngươi chạy tới nhìn ta để cười nhạo, sao không giỏi tới cười nhạo hoàng hậu, ngươi có biết tối hôm qua hoàng thượng sủng hạnh nương nương không? Cả một đêm chưa từng cho nàng rời khỏi Lưu Ly cung, đây là chuyện có bao nhiêu quang vinh ân sủng a, ngươi có sao, ngươi có sao?"

.