Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 184

Chương 88.6

Sở Ngữ Yên cười nhạt, liên tục lên tiếng hỏi tới. Tây Môn Tân Nguyệt vừa nghe lời nói của Sở Ngữ Yên, một nửa là tức giận, một nửa là đau lòng, sắc mặt trắng bệch, lại càng đặc biệt động lòng người, bất quá người trên đại điện này, ngoại trừ thiếp thân tỳ nữ của nàng vì nàng mà đau lòng, còn những người khác căn bản không thèm để ý tới nàng, bởi vì đây là Vị Ương cung, nơi ở của Quý phi nương nương. Trên đại điện, bầu không khí an tĩnh lại, hai xuất sắc nữ nhân, giống như hai con gà chọi nhìn nhau đầy thù hận.

Thiếp thân tỳ nữ Thu Nguyệt của Quý phi nương nương quét mắt liếc nhìn các nàng một cái, bỗng nhiên mở miệng: "Nương nương hà tất cùng Tân Nguyệt cô nương giận hờn lẫn nhau, Tân Nguyệt cô nương cũng đừng giận chủ tử chúng ta, kỳ thực tâm ý hai vị đều là muốn được hoàng thượng yêu thích có phải không? Nếu đã như vậy thì nên chung sống hoà bình, cùng nhau tìm cách để tạo cho hoàng thượng niềm vui, chỉ cần hoàng thượng mưa móc đều đủ, thì sợ cái gì, nữ nhân tại hậu cung này sẽ ngày càng nhiều, nô tỳ nghĩ, nếu như Tân Nguyệt cô nương không cùng chủ tử ta liên thủ. Chỉ sợ chuyện chuyên sủng sẽ rơi xuống trên đầu vị chủ tử Phượng Loan cung kia, đến lúc đó, chỉ sợ hoàng thượng ai cũng đều không muốn, vậy các ngươi làm những chuyện như thế này, chẳng phải là uỗng phí tâm cơ sao." Sở Ngữ Yên cùng Tây Môn Tân Nguyệt vừa nghe lời nói của Thu Nguyệt, cũng rất có đạo lý, thế nhưng hai nữ nhân này đều là người tâm cao khí ngạo, nhất thời cũng không muốn bỏ mặt mũi xuống, nên Tây Môn Tân Nguyệt lạnh lùng trừng Sở Ngữ Yên một cái, nặng nề mở miệng. "Đừng tưởng rằng Sở gia các ngươi còn có thể chiếm giang sơn Huyền Nguyệt, cô cô của ngươi không biết đã làm cái gì chọc giận đến hoàng thượng, hiện tại ngay cả Quảng Dương cung cũng đều không được bước ra khỏi đó nửa bước."

Tây Môn Tân Nguyệt nói xong, vung tay một cái, lắc lắc cái eo nhỏ nhắn rời khỏi đại điện. Trong đại điện, Sở Ngữ Yên đang ở trong trạng thái ngơ ngẩn, nhướng mài một cái, trong đôi mắt bị lây nhiễm sự lo lắng. "Thu Nguyệt, lời nói của nàng ta là có ý gì? Cô cô làm sao vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi lập tức phái người đi Quảng Dương cung nhìn xem, vì sao cô lại bị nhốt, nếu quả thật là như vậy, chúng ta muốn lập tức truyền tin cho phụ thân mới được."

"Dạ, nương nương, nô tỳ sẽ phái người đi Quảng Dương cung ngay." "Ừ " Sở Ngữ Yên quả nhiên cảm thấy một trận bất an ở trong lòng, tựa hồ thực sự sẽ có chuyện không tốt phát sinh, cuối cùng là chuyện gì đây? Tây Môn Tân Nguyệt sau khi ra khỏi Vị Ương cung, dẫn thiếp thân tỳ nữ, một đường đi thẳng đến Lưu Ly cung, không còn khuôn mặt phẫn nộ như lúc trước, bây giờ nó tràn đầy nhu tình như nước, hiện tại nàng phải đi gặp hoàng thượng, tại sao có thể làm cho cơn tức giận đen tối ảnh hưởng đến phong thái của mình chứ, đôi mắt nàng lóe ra ánh sáng lợi hại.

"Tiểu thư, chúng ta bây giờ đi chỗ nào vậy?" Thiếp thân tỳ nữ Liên Yên của nàng, không biết chủ tử muốn đi đâu, nàng liếc nhìn lộ trình, cũng hiểu hình như là hướng về Lưu Ly cung mà đi, tiểu thư sẽ không đi gặp hoàng thượng chứ, gương mặt Liên Yên liền trắng bạch. "Đi Lưu Ly cung gặp hoàng thượng.,

"Tiểu thư, vì sao đi gặp hoàng thượng, nhưng mà vừa rồi nghe người nói hoàng thượng vì tâm tình không tốt, cho nên mới nhốt thái hậu nương nương." Tây Môn Tân Nguyệt dừng cước bộ lại, quay đầu nhìn thiếp thân nha đầu của mình. Khuôn mặt thanh tú đã sớm trắng, nha đầu này lá gan thật là nhỏ, đưa tay gõ một cái vào đầu của nàng, lạnh lùng cảnh cáo: "Liên Yên ngươi như vậy, sau này làm thế nào hầu hạ tiểu thư nhà ngươi, gan phải lớn một chút, ta bây giờ đi gặp hoàng thượng, tin rằng một lúc nữa, tâm tình hoàng thượng sẽ tốt hơn." Tây Môn Tân Nguyệt khóe môi câu ra nụ cười đắc ý vừa lòng, nàng đang có được một thông tin có lợi, tin là hoàng thượng nhất định sẽ cao hứng, vì thế đâu có lý do nào để nổi giận với nàng đâu?

"Tiểu thư?" Liên Yên hết chỗ nói rồi, tiểu thư luôn luôn tài cao mật lớn (vừa tài năng vừa can đảm), hơn nữa rất thông minh, nếu như nàng ta nói như thế, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn cả, hơn nữa dù cho nàng có ngăn cản, thì tiểu thư cũng sẽ không nghe lời nàng. Hai người trực tiếp đi đến Lưu Ly cung.

Ngoài cửa Lưu Ly cung, yên tĩnh không tiếng động, hoàng thượng đang ở bên trong làm việc, ai lại dám ồn ào nói thêm câu nào chứ, một hàng thái giám tinh thần phấn chấn nhìn cửa đại điện, vừa thấy hai chủ tớ của Tây Môn Tân Nguyệt đi đến, tiểu thái giám này đã sớm nở nụ cười, Tân Nguyệt cô nương là một người tuyệt vời, hơn nữa thái độ làm người nhu hòa, nói chuyện cũng nhẹ giọng nhẹ lời. "Tham kiến Tân Nguyệt cô nương." "Ừ, ta muốn gặp hoàng thượng." Tây Môn Tân Nguyệt khóe môi nở nụ cười, cả khuôn mặt càng tỏa ra vẻ mềm mại như nước, tóc đen khéo léo vấn lên, thả xuống vài lọn theo từng bước đi mà đung đưa nhẹ nhàng, tăng thêm sự tinh tế cho dung nhan, yểu điệu cho dáng vẻ.

"Hoàng thượng đang ở bên trong xử lý chính sự? Bất luận kẻ nào không gặp." đại thái giám dẫn đầu vội vàng mở miệng, hoàng thượng đã phân phó xuống dưới, hôm nay bất luận kẻ nào cũng không gặp, tuy rằng bọn họ rất muốn trợ giúp Tân Nguyệt cô nương, nhưng là lực bất tòng tâm. Tây Môn Tân Nguyệt mỉm cười, cũng không làm khó những thái giám này: "Vậy có thể giúp ta gọi A Cửu công công ra đây không?" "Vậy?" đại thái giám nhíu mài một chút, ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười quyến rũ tươi mát của Tây Môn Tân Nguyệt, liền không nói lời cự tuyệt được, cuối cùng đành cắn răng một cái, gật đầu: "Được, Tân Nguyệt cô nương chờ một chút, tiểu nhân đi vào bẩm báo với A Cửu công công."

"Làm phiền công công." Tây Môn Tân Nguyệt thi lễ, đại thái giám kia thấy thế đã sớm mừng rỡ hấp tấp chạy vào, Tân Nguyệt cô nương xinh đẹp như vậy, quanh thân khí phái, hơn nữa nhìn nàng có vẻ rất thông minh, hoàng thượng thì luôn luôn thích nữ nhân thông minh, nếu như ngày nào đó nàng được sủng ái, sao lại có thể quên những người như bọn họ chứ. A Cửu được bẩm báo, liền theo đại thái giám kia đi ra ngoài.

"Tân Nguyệt cô nương có chuyện gì muốn gặp tiểu nhân?" A Cửu thân là thiếp thân thái giám của hoàng thượng, trong hoàng cung này cũng là một nhân vật, bởi vậy hắn đối Tây Môn Tân Nguyệt cũng không cần quá nhiều cấp bậc lễ nghĩa, nhưng mà vẫn rất khách khí hỏi. "Ta có chuyện quan trọng muốn bẩm báo với hoàng thượng, là việc về trọng phạm bị giam trong tù, Liễu Không hòa thượng."

Tây Môn Tân Nguyệt lời vừa thốt ra, ánh mắt của A Cửu liền sắc bén lên, đây chính là chuyện quan trọng a, nên hắn đưa tay đánh vào sau cái ót của đại thái giám một cái, Tân Nguyệt cô nương là có chuyện đại sự muốn gặp hoàng thượng, ngươi cũng dám chậm trễ, đánh xong đại thái giám kia, A Cửu xoay người, cung kính mở miệng: "Tân Nguyệt cô nương xin chờ một chút." "Được." Tây Môn Tân Nguyệt mím môi khẽ cười, mục đích của nàng đã đạt được, tin rằng hoàng thượng nhất định sẽ gặp nàng.

Tây Môn Tân Nguyệt nàng sẽ từng bước, đi vào bên người hoàng thượng, sau đó tiến nhập hậu cung, Tây Môn Tân Nguyệt khóe môi vung lên nụ cười đắc ý mãn nguyện. A Cửu đi vào bẩm báo, rất nhanh đã trở ra, loại chuyện này hoàng thượng sao lại không gặp nàng được. "Tân Nguyệt cô nương, mời cùng tiểu nhân đi vào, hoàng thượng ở bên trong chờ ngươi."

"Làm phiền A Cửu công công." Tây Môn Tân Nguyệt nở nụ cười dịu dàng dẫn Liên Yên, theo sau A Cửu đi vào Lưu Ly cung, đại thái giám bị A Cửu đánh vào cái ót không khỏi há to mồm, Tân Nguyệt cô nương thật là tâm kế lợi hại a, rõ ràng là muốn diện kiến hoàng thượng, nhưng lại nói gặp A Cửu công công, trên thực tế có thể gặp được A Cửu công công, cũng giống như gặp được hoàng thượng vậy, nữ nhân trong cung a, người này so với người kia còn lợi hại hơn. Đại điện nguy nga lộng lẫy, vắng vẻ không tiếng động. Mùi Long Tiên hương lởn vởn khắp nơi, sa trướng màu vàng rủ xuống.

A Cửu dẫn Tây Môn Tân Nguyệt lướt qua những tấm rèm, đi tới phía trước, chỉ thấy trên mặt long án lộ ra một đống tấu chương, trên long ỷ nạm vàng, ánh sáng kim quang rực rỡ, hoàng thượng đang ngồi ngay ngắn ở bên trên để phê duyệt tấu chương, nghe được tiếng bước chân, thì dừng lại động tác, nhìn sang chỉ thấy hắn một thân long bào chói mắt, quanh thân khí phách, đôi mắt đen trên ngũ quan tuấn mỹ, đang ẩn chứa những cơn sóng giao động, tựa như từng cơn sóng biển bắt đầu mang tất cả phong ba đến, và trong chớp mắt nó che lấp Tây Môn Tân Nguyệt. Nàng chỉ cảm thấy tim đập ùm ùm rất lợi hại, mỗi một lần nhìn thấy hoàng thượng, thì nàng khó lòng kìm lòng nổi, ý niệm muốn đi vào hậu cung ngày càng lớn mạnh. "Tân Nguyệt tham kiến hoàng thượng."

Mộ Dung Lưu Tôn vẻ mặt bình thản quét mắt nhìn nàng, nhớ tới việc lúc trước nàng dâng tặng cho hoàng hậu đan dược, thì sắc mặt liền hòa hoãn một... hai... phần, phất phất tay: "Đứng lên đi, A Cửu, ban thưởng ngồi." "Dạ, hoàng thượng." A Cửu mang một cái ghế qua đây, mặt trên của ghế lót một cái đệm dày, mời Tây Môn Tân Nguyệt ngồi xuống.

"Nghe nói ngươi biết Liễu Không hòa thượng?" Đôi mắt đen của Hoàng thượng bắn ra ánh sáng khiếp người, mắt không nháy không chớp nhìn chằm chằm Tây Môn Tân Nguyệt, Tây Môn Tân Nguyệt ở cảm thụ được sự lãnh khốc vô tình của hắn, chân tay liền có chút luống cuống đối với cái nhìn này, bất quá nàng vẫn có thể trấn định lại tâm tình, chậm rãi mở miệng. "Không phải Tân Nguyệt quen biết, mà là một hạ nhân của Tây Môn gia biết, ngày đó lúc hắn đi dâng hương, thì gặp ngay thời gian hoàng thượng hạ chỉ kê biên tài sản Nguyệt Giác tự, hắn nhận ra Liễu Không đại sư, liền đi bẩm báo phụ thân, phụ thân cũng không dễ dàng tin vào việc này, vì sự tình liên quan trọng đại, hơn nữa hoàng thượng cũng đã mệnh lệnh cho Nam An vương và Bắc Tân vương cùng Hình bộ thẩm tra xử lí, nhưng phụ thân lại nghĩ, nói không chừng một chi tiết nhỏ có thể giúp được cho hoàng thượng, bởi vậy mới phái hạ nhân kia truyền tin vào cung cho Tân Nguyệt đến gặp hoàng thượng." Tây Môn Tân Nguyệt kể lại chuyện đã xảy ra, hoàng thượng ngồi ở trên cao nhướng mài, nhanh chóng mất đi tính nhẫn nại, lạnh lùng mở miệng: "Liễu Không đó rốt cuộc là liên quan gì đến chuyện này?"

"Bẩm hoàng thượng, Liễu Không hòa thượng, nguyên lai tên gọi là Tô Trảm, khi tuổi còn trẻ, là người yêu của thái hậu nương nương." "Tô Trảm?" Chương tám mươi chín: Hoàng Hậu Phát Uy

.