Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 186

Chương 89.2

"Ta có việc." Mộc Thanh Dao bình tĩnh mở miệng, nếu không có có việc, nàng mới sẽ mặc kệ những người đó, nước sông không phạm nước giếng, không ai trêu chọc ai, nhưng hiện tại có chuyện cần Sở Ngữ Yên đi làm, chỉ mong Sở Ngữ Yên có thể trợ giúp hoàng thượng, khuyên phụ thân nàng giao ra binh quyền, bằng không có thể Sở gia phải đối mặt với đại họa. Mai Tâm cùng Mạc Sầu nghe chủ tử nói có việc, cũng không dám nói thêm gì, nhìn thần sắc chủ tử rất nghiêm túc, nhất định là có việc quan trọng, bằng không nàng cũng sẽ không đi gặp Sở Ngữ Yên . "Vậy để ta phân phó người gọi nàng qua đây."

"Không cần, ta đã ngủ nửa ngày, nhân tiện đi tản bộ một chút." Mộc Thanh Dao giơ tay lên ngăn cản động tác của Mạc Sầu. Nương nương đã kiên trì như vậy, thì Mạc Sầu cùng Mai Tâm cũng không có ý kiến, liền theo nương nương xuất cung, vừa lúc nhìn thấy Mạc Ưu đi tới, đuôi lông mày khẽ nhếch: "Nương nương muốn đi chỗ nào?" "Tới Vị Ương cung." Mạc Sầu nói luôn. Mạc Ưu mặc dù mới tiến cung nhưng đã sớm quen thuộc mọi nơi ở trong cung, Mạc Sầu vừa nói ra, hắn liền biết đó là tẩm cung của Quý phi nương nương, đuôi lông mày giật giật, nhưng cũng không nói thêm gì, chỉ đi theo phía sau các nàng. Hắn có trách nhiệm phải bảo vệ chủ tử thật tốt, về phần việc làm của chủ tử, không phải chuyện hắn có thể quản được.

Trăng đầu tháng như cái móc câu, ánh sáng của nó như nước trút xuống mặt đất, bao phủ toàn bộ hoàng cung. Rường cột cổ kính chạm trổ, mái hiên xa xa gần gần quay quanh nhau như những đám mấy. Mộc Thanh Dao quay đầu nhìn lại một chút, trong lòng hiện lên sự cảm khái vô hạn, không nghĩ tới nàng xuất giá tiến cung cũng đã hơn hai tháng, bầu trời đêm lạnh lẽo, nhành hoa khẽ đung đưa trong gió làm những giọt sương đêm không trụ lại được mà rơi xuống, phát ra âm thanh "tốc tốc". Sương đêm óng ánh đọng trên thảm cỏ, làm cho không khí khắp nơi bao phủ ẩm ướt, ánh trăng chiếu xuống vạn vật tạo nên một mảnh nhu nhuận.

Nhóm người đi xuyên đình vượt cầu tiến thẳng về tẩm cung của Quý phi nương nương ở phía tây. Lúc này, phía trước đại điện, có mấy người cung trang nha đầu đi qua đi lại, thỉnh thoảng còn có thái giám ra vào, một nhóm thái giám đứng thành hàng ở phía bên ngoài. Mộc Thanh Dao người còn chưa tới, thì thái giám dẫn đường ở phía trước đã tuyên:

"Hoàng hậu nương nương giá lâm." Một âm thanh vang lên khiến tất cả cung nữ cùng thái giám đang đi lại bên ngoài Vị Ương cung hoảng sợ nhất loạt quỳ xuống: "Tham kiến Hoàng hậu nương nương." Mộc Thanh Dao từ từ đi tới, khuôn mặt trong trẻo bao phủ thêm một nụ cười hời hợt: "Tất cả đứng lên đi."

"Tạ ơn Hoàng hậu nương nương." Thái giám cùng cung nữ phân thối lui ra phía sau, động cũng không dám động, trong lòng kinh hãi suy đoán, hoàng hậu đến Vị Ương cung làm gì, nghe đồn Hoàng hậu cùng Quý phi nương nương bất hòa, lần này qua đây chỉ sợ có chyện chẳng lành, nghĩ như vậy, nên mọi người càng thêm bất an. Quý phi Sở Ngữ Yên vừa nghe được thái giám bẩm báo, lập tức dẫn hai thiếp thân nha hoàn ra đón. Mặc dù nàng không cam tâm nhưng cấp bậc lễ nghĩa thì không thể bỏ qua, Hoàng hậu là người đứng đầu tam cung lục viện, nàng tất nhiên phải ra nghênh tiếp. Sở Ngữ Yên tam bộ tịnh trứ lưỡng bộ (3 bước gộp còn 2, ý là nhanh chóng ấy) đi ra, cung kính thi lễ: "Tham kiến Hoàng hậu nương nương."

Mộc Thanh Dao đi tới, nhẹ nhàng khom lưng, nâng Sở Ngữ Yên dậy, thanh âm như nước vang lên: "Quý phi nương nương đứng lên đi." "Tạ ơn Hoàng hậu nương nương." Sở Ngữ Yên trong lòng dấy lên sự bất an, lúc chạng vạng nàng đã nhận được tin tức, Thái hậu nương nương quả thật bị Hoàng thượng giam lỏng, nàng vốn đang lo lắng sốt ruột, nhưng không ngờ Hoàng hậu lại tới nơi này, không biết nàng qua đây là vì chuyện gì, Sở Ngữ Yên tâm kinh đảm chiến (ruột gan rối bời), không dám khinh thường.

Mộc Thanh Dao hiếm khi có được vẻ mặt ôn nhuận, lông mài nhuộm ý cười, không nhanh không vội, tiếng nói vui vẻ vang lên vang lên. "Quý phi nương nương đừng lo lắng, bản cung chỉ là ngủ nửa ngày, ở trong cung thấy không thú vị, liền qua đây tìm Quý phi nương nương nói chuyện phiếm mà thôi." Sở Ngữ Yên đánh giá ý tứ trong lời nói của nàng, nhưng dò xét mãi vẫn không thấy được, bất quá đối với nét mặt cùng ý tứ của Hoàng hậu, nàng thật không dám tin tưởng, hoàng hậu tiến cung cũng hơn hai tháng, nàng cùng Hoàng hậu đâu có khi nào thân cận như vậy, đêm nay nhất định là có chuyện gì đó?

"Hoàng hậu nương nương mời." Mộc Thanh Dao cũng không khách khí, hào sảng cười, nhấc chân sải bước lên trên thềm đá, cùng Sở Ngữ Yên kẻ trước người sau tiêu sái tiến vào Vị Ương cung. Đại điện của Vị Ương cung đèn đuốc sáng trưng, phía bên trong đại điện, chỉ có mấy người cung nữ đang đứng ở một bên, Mộc Thanh Dao vừa tiến vào, thì những cung nữ này đều cẩn thận hành lễ, Quý phi Sở Ngữ Yên mời Mộc Thanh Dao ngồi chủ vị (vị trí của chủ nhà), tự mình cũng ngồi xuống, Thu Nguyệt lập tức nhanh nhẹn dâng trà.

"Hoàng hậu nương nương mời dùng trà." Mộc Thanh Dao gật đầu một cái, nâng mi quét mắt liếc nhìn cung nữ vừa nói chuyện, vẻ mặt khôn ngoan lanh lợi, xem ra là một tiểu nha đầu thông minh, ánh mắt lưu chuyển, tựa hồ đang thay chủ tử lo lắng. Bất quá Quý phi Sở Ngữ Yên tốt xấu gì cũng là nữ nhi của Hữu tướng, tình cảnh gì mà chưa thấy qua, chuyện gì đến sẽ đến, là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi, thần sắc bình tĩnh phất phất tay.

"Các ngươi đều đi xuống đi." "Dạ, nương nương." Thu Nguyệt không yên lòng liếc mắt nhìn chủ tử một cái, cuối cùng mới dẫn đám nha hoàn trên đại điện lui xuống, Mộc Thanh Dao cũng quét mắt liếc nhìn mấy ngưới phía sau. Bọn họ vừa bắt gặp ánh mắt của Hoàng hậu, cũng tự động lui ra ngoài, bọn hắn bây giờ rất là ăn ý, có đôi khi không cần nói chuyện, chỉ cần một ánh mắt, thì bọn họ liền biết nên làm như thế nào. Trên đại điện, một điểm âm hưởng cũng không có.

Mộc Thanh Dao nhẹ nhàng nâng lên chén trà, nhàn nhã thưởng trà, cũng không có vội vã nói cái gì. Sở Ngữ Yên một bên lòng dạ như bị treo ngược, không biết Hoàng hậu nương nương có ý tứ gì, nàng ta nếu tìm đến nàng, tất nhiên là có việc, bằng không nữ nhân này tuyệt đối sẽ không tới đây, nghĩ đến chuyện buổi tối hôm qua Hoàng thượng sủng hạnh nàng ta cả một đêm, Sở Ngữ Yên trong bụng có oán khí, không cam lòng nhìn nàng đánh giá. Chỉ thấy Mộc Thanh Dao một thân thanh nhã, không nhiễm mùi son phấn tục khí, cả người thanh khiết không gì sánh được, giơ tay nhấc chân liền lộ ra sự cao nhã, mâu quang của nàng sáng tỏ đến cực điểm, lông mi thật dài che đậy con ngươi tràn đầy quang hoa (ánh sáng rực rỡ). Tay nâng một chén trà thơm, lẳng lặng thưởng trà, thần thái của nàng lúc này tựa như tuyết liên trên Thiên Sơn kia, lộ ra khí chất sâu kín của hoa mai, đừng nói là hoàng thượng, ngay cả nàng thân là nữ nhân cũng cảm nhận được một cỗ thơm ngát thổi qua.

"Hoàng hậu?" Sở Ngữ Yên kêu một tiếng, Mộc Thanh Dao liền đặt chén trà xuống, hướng tầm mắt nhìn phía Sở Ngữ Yên, đáy mắt hiện vẻ âm trầm sắt đá, dường như dễ dàng đem linh hồn của con người hấp thụ đi vào. "Buổi tối hôm qua là ngươi bỏ thuốc cho hoàng thượng ?"

Mộc Thanh Dao đi thẳng vào vấn đề, cũng không cùng Sở Ngữ Yên quanh co lòng vòng, nữ nhân kia vừa nghe thấy, sắc mặt biến hồng, không nghĩ tới quỷ kế của mình bị người ta nhìn thấu, nếu Hoàng hậu đã biết, như vậy Hoàng thượng cũng nhất định biết, vậy tại sao không thấy có động tĩnh nào? "Nương nương là qua đây để trừng phạt ta sao?" Sở Ngữ Yên rất bình tĩnh mở miệng, kỳ thực nàng trong lòng biết rất rõ ràng Mộc Thanh Dao có thể tới tìm nàng, nhất định còn có chuyện khác, nếu như chỉ đơn thuần là vì trừng phạt nàng, thì không đáng để nàng tự mình qua đây.

.