Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 187

Chương 89.3

"Vậy thì không phải, bản cung chỉ bởi vì chuyện tối hôm qua, mới biết Quý phi ấp ủ mong muốn làm mẹ, tuy nhiên Hoàng thượng không có để ý đến ngươi. Nhưng nếu muốn ở lại trong cung, chỉ có một khả năng, chính là làm cho hoàng thượng tiếp nhận ngươi, ngươi biết hoàng thượng vì sao không tiếp nhận ngươi không?" Mộc Thanh Dao đang thực hiện kế hoạch của mình, nên cũng không nhìn sắc mặt thay đổi của Sở Ngữ Yên. Nói thật ra, lần này tới tìm Sở Ngữ Yên, trong lòng nàng vẫn có một chút áy náy, bởi vì dù cho Sở gia có giao ra binh quyền, thì Hoàng thượng cũng không nhất định lưu Sở Ngữ Yên ở trong cung, cho nên nàng làm như vậy có tính là lợi dụng nữ nhân này không? Đây chính là điều mà Sở Ngữ Yên vẫn hoang mang, Hoàng thượng không tiếp nhận nàng, nàng nên làm như thế nào, mới có thể làm cho Hoàng thượng tiếp nhận nàng đây, lúc này vừa nghe hoàng hậu nói vậy, nên có vài phần chờ đợi.

"Vì sao?" "Là bởi vì binh quyền ở trong tay Sở gia, Quý phi nương nương hẳn là nhận được tin tức Thái hậu bị Hoàng thượng giam lỏng, về phần vì chuyện gì, bản cung không tiện ở chỗ này nói. Thế nhưng bản cung có thể chính xác nói cho ngươi biết, thời thế bây giờ không còn như lúc trước, đã như vậy, sao không biết thời thế, khiến cha ngươi đem binh quyền giao ra đây, như vậy Hoàng thượng nói không chừng sẽ hậu đãi Quý phi nương nương, chẳng lẽ Sở gia thực sự phải chờ tới hoàng thượng động thủ mới cam tâm sao? Đến lúc đó chỉ sợ... " Mộc Thanh Dao xoay mình nâng tầm mắt, đồng tử đen kịt. "...Là sóng to gió lớn", tuy rằng lời kế tiếp nàng không nói ra miệng, thế nhưng Sở Ngữ Yên đã biết ý tứ đó, không khỏi tâm kinh đảm chiến, lông tóc trên người dựng đứng. Không nghĩ tới trong chớp mắt, Sở gia lại suy tàn. Tuy rằng Hoàng hậu nương nương nói rất có lí, chỉ cần phụ thân giao ra binh quyền, Hoàng thượng có thể sẽ hậu đãi nàng, thế nhưng Sở gia từ nay về sau sẽ trở thành người dưới trướng, phụ thân cùng ca ca sẽ cam tâm sao?

Nhưng cho dù không giao ra binh quyền, Hoàng thượng chẳng lẽ cam lòng chịu mất binh quyền sao? Sở Ngữ Yên sắc mặt từ hồng tới trắng, lại chuyển xanh, thay đổi liên tục. Trong đại điện, vắng vẻ không tiếng động, chỉ nghe tiếng thở ồ ồ của Sở Ngữ Yên . Bỗng nhiên ngoài cửa sổ vang lên âm thanh nhỏ, khiến Mộc Thanh Dao chú ý. "Có người nghe trộm", khóe môi nhếch lên lộ ra ý cười nhàn nhạt.

"Ai?" Một tiếng lành lạnh khẽ vang, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu vẫn canh gác ngoài cửa vọt vào, quan sát mọi nơi: "Nương nương?" "Bên ngoài có người nghe trộm."

Lời nói vừa roi xuống, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu liền xông ra ngoài Trong điện, Sở Ngữ Yên cuối cùng cũng bình tĩnh lại, ngước mắt nghiêm túc nhìn Mộc Thanh Dao, nhàn nhạt mở miệng: "Ngữ Yên chỉ là nữ tử, chỉ sợ nếu làm theo lời nương nương nói, phụ thân căn bản không nghe, thế nhưng Ngữ Yên vẫn cố thử." "Tốt, Quý phi nương nương là một người thông minh, bản cung tin Hữu thừa tướng cũng là một người thông minh." Mộc Thanh Dao đứng lên, đáy mắt vụt qua một tia hung ác. Đúng vậy, nàng tin Sở Ngữ Yên cùng Hữu thừa tướng đều là người thông minh. Trong lúc này, kẻ bình thường sẽ bị bức đến chó cùng rứt giậu, nhưng bên cạnh đó nàng chưa quên còn có một Sở đại công tử, động cơ ở phía sau nam nhân kia chỉ sợ không bình thường, mà là âm mưu động trời.

"Cung tiễn Hoàng hậu nương nương." Sở Ngữ Yên theo Mộc Thanh Dao đứng lên, cung kính thi lễ, đưa mắt nhìn Mộc Thanh Dao đi ra đại điện, nữ nhân này không phải như những nữ nhân bình thường, sự bình tĩnh tự nhiên, cơ trí thông minh của nàng, còn có khí phách hung tàn nữa, đều không phải là đối tượng mà các nàng có thể đối phó. Sở Ngữ Yên đứng trên đại điện, cười khổ không ngớt. "Người đâu!" Thiếp thân thị tì của nàng Thu Nguyệt rất nhanh đi tới, nhìn vẻ mặt chủ tử giống như bị đả kích rất nhiều, không khỏi đau lòng truy vấn: "Chủ tử, Hoàng hậu nương nương nói cái gì vậy?" "Không liên quan đến chuyện của nàng, lập tức đưa tin cho cha ta, bảo hắn bí mật tiến cung tới gặp ta."

"Dạ, nương nương." Thu Nguyệt nhìn vẻ mặt chủ tử lạnh lùng, không dám nói thêm cái gì, rất nhanh lĩnh mệnh đi xuống... Dưới bóng đêm, mái tóc đen của Mộc Thanh Dao tuỳ ý tung bay trong gió, áo choàng đung đưa theo nhịp bước chân, cả người như tinh linh trong đêm tối. Ở trước có thái giám cầm đèn, phía sau thì có ba thủ hạ, đoàn người trở về Phượng Loan cung.

Mạc Sầu kỳ quái mở miệng: "Nương nương, vừa rồi người ở bên ngoài nghe trộm là ai a?" Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đang vui vẻ của Mộc Thanh Dao bỗng che phủ bởi một tầng sương mỏng, lây nhiễm cả nụ cười. "Ở trong cung còn ai có thể có công phu như vậy?"

Phía sau Mai Tâm sớm kêu lên: "Tây Môn Tân Nguyệt, nghe đồn Tây Môn Tân Nguyệt văn võ song toàn, võ công như thế chắc chắn không nhầm, như vậy nghe trộm nhất định là nàng, nữ nhân này thật là âm hiểm, dĩ nhiên ở bên ngoài nghe trộm." "Kỳ thực bản cung đã tính đến nàng việc nghe trộm, như vậy sẽ giảm đi nhiều phiền toái." Mộc Thanh Dao bí hiểm nở nụ cười, cặp mắt loé lên ánh sáng ngọc đẹp không gì sánh được. Nàng tin Tây Môn Tân Nguyệt rất nhanh sẽ nói cho phụ thân nàngTây Môn tướng quân ra mặt giúp đỡ Hoàng thượng. Tây Môn tướng quân mặc dù không có binh quyền, nhưng đức cao vọng trọng, nhiều năm chinh chiến sa trường, có rất nhiều kẻ dưới trướng đã chịu ơn của hắn. Mặc dù không có binh quyền, cũng là kẻ có thực lực nhất.

"A." ba người phía sau kêu lên sợ hãi. Không biết lời này của nương nương là có ý gì, nhưng Mộc Thanh Dao cũng không nói thêm gì, mà trực tiếp đi về hướng tẩm cung... Ngày thứ hai, hoàng thượng ở trên thư phòng cho triệu kiến tất cả những kẻ xử lí vụ án Nguyệt Giác Tự, Nam An vương, Bắc Tân vương cùng Hình bộ thượng thư. "Chúng thần tham kiến Hoàng thượng."

Hai vị vương gia cùng một vị trọng thần, cung kính hành lễ với hoàng thượng . Trên gương mặt tuấn dật của Hoàng thượng bao phủ sát khí hung tàn, đáy mắt đen kịt như hồ băng ẩn chứa cuồng nộ vô hạn, mâu quang một lần rồi một lần đảo qua ba vị thần tử đang ở phía dưới, cuối cùng rơi xuống người Bắc Tân vương gia Bắc Tân vương Mộ Dung Lưu Mạch bất động thanh sắc cúi đầu. Mặc dù cúi đầu, hắn cũng có thể cảm nhận được sát khí của Hoàng thượng đang bao phủ ở trên người của hắn.

Hoàng thượng đã cảnh giác, hắn càng phải cẩn thận mà chống đỡ... "Bình thân." Thanh âm lãnh khốc vô tình của Hoàng thượng vang lên, ba người đều không dám khinh thường, chậm rãi mở miệng: "Tạ ơn hoàng thượng." "Ban thưởng ngồi."

Trong thượng thư phòng một số người nín thở, Hình bộ thượng thư ngồi vào vị trí của mình, thỉnh thoảng lấy tay lau trán, cho tới nay hoàng thượng đều là một người làm kẻ khác run như cầy sấy nhưng chưa từng có lúc nào dày đặc sát khí thế này, giống như áp lực trên đỉnh núi Thái Sơn vậy, làm cho người ta không thở nổi, chẳng lẽ là bọn họ làm sai chuyện gì, khiến cho hoàng thượng mất hứng, Hình bộ thượng thư suy đoán. Cuối cùng Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu chậm rãi mở miệng: "Không biết hoàng thượng triệu tập chúng thần có chuyện gì quan trọng cần bàn bạc?" Nam An vương tiếng nói vừa dứt, Hình bộ thượng thư vội vàng phụ họa: "Đúng vậy, không biết hoàng thượng có chuyện gì triệu kiến chúng thần?"

.