Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 191

Chương 90.1

Trong lúc nhất thời mọi người phục hồi tinh thần lại, mọi người đang đứng đều sôi nổi quỳ trên mặt đất, ngay cả Tây Môn Chính Hào tâm không cam lòng không tình nguyện cũng phải quỳ xuống, cùng nhau cao giọng hô lên: "Chúng thần tham kiến hoàng hậu nương nương." Bách tính bốn phía trên võ đường đã yên tĩnh lại, cuối cùng cũng bạo phát tung ra một tiếng hô to, đồng thời quỳ xuống, cao giọng mà hô: "Tham kiến hoàng hậu nương nương." Hoàng hậu nương nương nếu đã xuất hiện ở trong võ đường, lại dùng trâm bạc đánh bay đại đao trong tay đao phủ, xem ra người của Tô gia không cần phải chết toàn bộ.

Lão hòa thượng Tô Trảm vẫn đang nằm co quắp trên mặt đất, vật lộn quay đầu lại, hướng về phía Mộc Thanh Dao đang đứng, nặng nề dập đầu, liên tục mở miệng kêu lên: "Lão nạp tham kiến hoàng hậu nương nương, xin hoàng hậu nương nương khai ân, bỏ qua cho những người còn lại của Tô gia, lão nạp dù có chết trăm lần cũng không chối từ" nói xong bàn tay to vận lực, năm ngón tay đánh thẳng về phía trước ngực, trong nháy mắt máu chảy ra như suối, ầm một tiếng ngã xuống bên cạnh, dường như hắn có thể kiên trì cho đến bây giờ, chính là đang đợi một người, mà người này chính là hoàng hậu nương nương, bởi vì chỉ có nàng mới có thể cứu người của Tô gia. "Tô Trảm?" Mộc Thanh Dao thương xót kêu lên một tiếng, nhìn hắn ngã vào trong vũng máu, đây đều là một cuộc oan nghiệt, nếu như nói Tô Trảm là một người đáng hận, thì chữ Tín hắn đối với thái hậu là không thể nghi ngờ, mà thái hậu khi nghe được hắn bị tù, cả người cũng điên cuồng không ngớt, cảm tình của thái hậu đối với hắn là thật lòng, chỉ có thể trách thế sự trêu người, thế gian mọi sự vốn có hỉ thì có bi, người ác độc, cũng có mặt thiện lương, mà người thiện lương thì cũng mặt tàn ác.

"Tất cả đứng lên đi, " Mộc Thanh Dao quay đầu nhìn phía các đại thần quỳ bên cạnh võ đường, chậm rãi mở miệng. "Tạ ơn hoàng hậu nương nương" tất cả mọi người đứng lên, nhưng vẫn có thể cảm nhận được nàng đang tản mát ra khí chất động lòng người, ngay cả bách tính bên ngoài võ trường tựa hồ cũng bị nhiễm dáng vẻ không nhuốm bụi trần của nàng, tràng diện bạo động lúc nãy, thoáng một cái đã yên tĩnh lại, mọi người đồng loạt không động tĩnh gì nhìn về phía giáo trường. Tây Môn tướng quân vừa nhìn thấy hoàng hậu xuất hiện, mà Tô Trảm lại đột nhiên tự sát, lập tức trong lòng phẫn hận không ngớt, đôi mắt hung tàn, trầm giọng mở miệng.

"Không biết hoàng hậu nương nương đánh rơi đại đao hành hình là có ý gì?" Mộc Thanh Dao sắc mặt lạnh lẽo, quanh thân đầy tức giận, bộ y phục màu trắng của nàng trong nháy mắt phủ thêm một tầng sương gió, u ám nhìn hắn: "Tây Môn Chính Hào, ngươi thật to gan, hoàng thượng bởi vì tính trọng đại của vụ án, mới giao cho ngươi xử lý, sao có thể cho ngươi xem mạng người như cỏ rác như thế? Nhìn xem ngươi bây giờ đã giết bao nhiêu người?" Thanh âm uy nghi lạnh lùng của Mộc Thanh Dao vang lên, lời nói kia như tiếng chuông vang vọng trong võ trường vắng vẻ, trong lòng mọi người đều run lên.

Tây Môn Chính Hào, một đời lão tướng, không nghĩ tới lại bị một nữ nhân chỉ trích, sắc mặt lập tức hồng lên, cơn giận dữ dâng trào. "Hoàng hậu, nơi này chính là võ trường, xin tự trọng, lão thần phụng hoàng thượng ý chỉ, đang ở đây phá án." Tây Môn Chính Hào tiếng nói vừa dứt, Mộc Thanh Dao sắc mặt lạnh tựa như khối băng, quanh thân hàn ý, con ngươi hiện sát khí, thân hình chợt lóe, chớp mắt đã đến bên người Tây Môn Chính Hào, lướt qua một quan binh liền đưa tay lên rút ra bảo kiếm tùy thân của hắn, nhanh như ánh chớp, bảo kiếm đã gác ở trên cổ Tây Môn Chính Hào, một loạt động tác này, chỉ diễn ra trong nháy mắt, liền mạch và lưu loát mà hoàn thành.

Tây Môn Chính Hào là nhất đại danh tướng, không nghĩ tới lại bị một nữ lưu quản chế, truy xét nguyên nhân, là bởi vì hắn vạn lần không nghĩ tới, hoàng hậu lại ở trước mặt mọi người động thủ khống chế hắn, mà hắn vì khinh thường mà hoàn toàn sơ hở, cứ như vậy trơ mắt, để hoàng hậu ở trước mắt mọi người lấy bảo kiếm lạnh lẻo gác ở trên cổ của hắn. "Hoàng hậu, ngươi?" "Tây Môn Chính Hào, ngươi thật to gan, bản cung là hoàng hậu, còn nhớ rõ hoàng thượng từng ở trước mặt các vị sứ thần, miệng vàng lời ngọc, lời nói của đại huyền hoàng hậu cũng như lời của hoàng thượng, ngươi là dưới mà dám phạm thượng, nếu bản cung hôm nay có giết ngươi, cũng là trừng phạt đúng tội."

Mộc Thanh Dao khí phách như cầu vồng, thanh âm như chuông cổ, nặng nề vang vọng khắp bầu trời võ đường, rơi vào trong lổ tai mỗi người. Bách tính vẫn vây xem ở bên ngoài võ trường, nhìn khí thế lên mặt nuốt người bễ nghễ vạn vật của hoàng hậu nương nương, không chỉ không ác cảm, ngược lại còn khiến cho nhiệt huyết của họ chưa bao giờ sôi trào, lại một lần rồi một lần hoan hô to lên. "Hoàng hậu thiên tuế, hoàng hậu thiên tuế, hoàng hậu thiên thiên tuế a."

Sóng người bắt đầu chuyển động, quần tâm nhộn nhạo, gương mặt của Tây Môn Chính Hào thay đổi liên tục, từ trắng sang xanh, từ xanh thành tím, cực kỳ khó coi, nhưng hắn cũng không dám lộn xộn một chút nào, vì bảo kiếm ở trên cổ là hàng thật giá thật, nếu như hắn lại chọc tức hoàng hậu một lần nữa, làm nữ nhân này nổi giận, chỉ sợ mạng già của hắn sẽ khó bảo toàn. Hoàng hậu Huyền Nguyệt, hắn có nghe nói qua, hành sự luôn luôn độc đoán, nghe đồn ở trong cung, hoàng thượng sủng ái nhất là nàng, hơn nữa đối theo như lời nàng vừa nói, hắn cũng đã nghe, hoàng thượng từng ở trước mặt sứ thần, miệng vàng lời ngọc, đại huyền hoàng hậu cũng như hoàng thượng, bản thân mình vừa rồi quả thật có thái độ của kẻ bề tôi phạm thượng, thế nhưng hoàng thượng đã đem Nguyệt Giác tự nhất án giao do hắn thẩm tra xử lí, chẳng lẽ hắn thực sự muốn không công mà trở về, nhưng bây giờ Tô Trảm đã chết, chẳng lẽ hắn cứ như vậy mà thả người của Tô gia cùng tiểu hòa thượng của Nguyệt Giác tự . "Hoàng hậu?"

Mộc Thanh Dao ánh mắt lạnh lẽo bắn ra ánh sáng khiếp người, u ám mở miệng: "Nam An vương, giám sát tất cả mọi thứ ở nơi này cho bản cung, nếu như có người dám can đảm lại vọng động một chút, giết không tha." Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu cung kính tiến lên một bước lĩnh mệnh: "Thần tuân chỉ, " Nam An vương đáy lòng thở dài một hơi, tuy rằng Tô gia đã bị giết không dưới mười mấy người, thế nhưng những người còn lại cuối cùng cũng không cần chết. Mộc Thanh Dao vừa thu lại bảo kiếm, lạnh lùng căm tức nhìn Tây Môn Chính Hào, chỉ thấy bộ dạng kiêu ngạo thị máu lúc trước của hắn, bây giờ an phận hơn rất nhiều, một tay che cổ, một tay căm tức nhìn Mộc Thanh Dao, nhưng cũng không có bất luận hành động gì, Tô Trảm đã chết, dù hắn có giết sạch rồi người Tô gia cũng vô dụng, hiện tại dân tình đang xúc động phẫn nộ, những người khác tựa hồ cũng rất tức giận, bên cạnh mình còn có một mụ la sát nhìn chằm chằm.

Mộc Thanh Dao lạnh lùng quét mắt liếc võ trường một cái, thấy bách tính đang vây quanh bốn phía võ trường, nàng liền chậm lại hai bước, dồn khí đan điền, giọng nói lành lạnh, vang vọng khắp nơi trên võ trường. "Về nhất án lần này của Nguyệt Giác tự, Tô Trảm xác thực đã cùng loạn đảng cấu kết, hoàng thượng hạ chỉ điều tra việc này, cũng là lo nghĩ cho sự an vui hòa bình của Huyền Nguyệt, hi vọng mọi người hiểu rõ, mặt khác, những người còn lại của Tô gia, hoàng thượng nhất định sẽ xử lý thích đáng, mọi người phải tin tưởng Huyền Nguyệt hoàng đế của chúng ta luôn là người nhân từ yêu dân như con." Mộc Thanh Dao mắt sáng như đuốc, thanh âm dễ nghe, chậm rãi truyền vào trong lổ tai mỗi người, trong nháy mắt, những người vây xem sôi nổi gật đầu, tán thành hoàng hậu nương nương nói, hơn nữa mâu quang mỗi người đều đuổi theo bóng dáng của hoàng hậu nương nương, nương nương lớn lên đẹp quá a, tâm địa lại thiện lương, Huyền Nguyệt thực sự là may mắn, thỉnh thoảng còn có tiếng cảm khái vang lên.

Tây Môn Chính Hào, đáy lòng thật căm hận a, không nghĩ tới chỉ là việc thẩm tra xử lí án tử, lại đem uy vọng của hoàng hậu đề cao rất lớn trong lòng bách tính, đây là chuyện mà hắn nằm mơ cũng thật không ngờ. Mộc Thanh Dao nói xong, thì hai người thủ hạ vẫn đứng ở bên ngoài, rất nhanh đi vào võ đường, cung kính mở miệng: "Nương nương." "Hồi cung, " Mộc Thanh Dao trầm ổn mệnh lệnh, xoay người, lạnh lùng liếc mắt nhìn mọi người trong võ đường một cái, cuối cùng dẫn hai người ra khỏi đó, phi thân lên ngựa, bạch y thắng tuyết, vó ngựa vung lên, phiêu nhiên dục tiên, làm cho đám người vây xem lần thứ hai phát ra tiếng hô to, trước nay chưa từng có...

Bên trong võ đường, Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu nhíu mài trầm giọng mệnh lệnh thủ hạ: "Cảnh Hàn, Đoạn Nhật, lập tức dẫn một đám người, bảo hộ nương nương tiến cung, ngàn vạn lần không được có chút sai lầm nào." "Dạ, vương gia, " Cảnh Hàn cùng Đoạn Nhật liền ôm quyền, dẫn một nhóm thủ hạ, phi thân lên ngựa, theo sát thân ảnh phía trước mà đi. Mộc Thanh Dao dẫn đám người hoả tốc chạy về hoàng cung, liền một hơi cũng chưa từng thở, đi thẳng đến Lưu Ly cung.

Lưu Ly cung, hoàng thượng đang xử lý tấu chương, thì nghe được A Cửu bẩm báo, sắc mặt bao phủ vẻ ôn nhuận ấm áp sáng lạng, phất phất tay: "Để cho nàng đi vào." "Dạ, hoàng thượng, " A Cửu gật đầu, có chút hết hồn, hoàng thượng mang vẻ mặt cao hứng, nhưng nương nương tại sao lại có sát khí tận trời như vậy, hình như đến để tìm người liều mạng, ngay cả hắn khi thấy cũng run như cầy sấy. Ngoài cửa điện, Mộc Thanh Dao một thân lạnh lùng, mài ngưng tụ thành sắc thu, đọng thành phiến băng mỏng, làm cho thái giám cùng cung nữ ngoài cửa điện, thở cũng không dám ra thở mạnh, mọi người cúi thấp đầu, nhìn mặt đất.

A Cửu đi ra, cẩn thận từng li từng tí mở miệng: "Nương nương, hoàng thượng bảo người đi vào?" Mộc Thanh Dao quét mắt liếc nhìn A Cửu, hừ lạnh một tiếng, phủi tay dẫn Mạc Sầu cùng Mạc Ưu đi vào đại điện, hai người thủ hạ đứng ở bên cửa điện, chỉ có một mình nàng vòng qua rèm mỏnh, đi vào nơi hoàng thượng xử lý chính vụ. "Hoàng thượng?" Lời nói lạnh lùng tràn ra tới, vang lên vẻ không vui.

Mộ Dung Lưu Tôn đang ngồi ngay ngắn trên long ỷ liền ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt của Mộc Thanh Dao lạnh lùng đầy tức giận, chậm rãi mở miệng: "Dao nhi, tại sao tới đây?" "Hoàng thượng có phải đã hạ lệnh cho Tây Môn tướng quân thẩm tra xử lí Nguyệt Giác tự nhất án?" Mộc Thanh Dao đi thẳng vào vấn đề, cũng không để ý tới vẻ mặt ôn hoà của hoàng thượng, không nghĩ hắn gạt nàng chuyện này, tốt, khóe môi câu ra nụ cười lạnh lùng, đôi mắt u ám căm tức nhìn hoàng thượng, bất quá tiếng nói của nàng vừa dứt, Mộ Dung Lưu Tôn sắc mặt liền hung ác không gì sánh được, ánh mắt u tối làm cho người ta nhìn không thấy bất luận suy nghĩ gì của hắn.

"Dao nhi làm sao biết chuyện này?".