Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 197

Chương 91.2

"Hoàng thượng, ta thấy hôm nay ngươi không nên đến đây", Mộc Thanh Dao đối với hắn tự mình tiếp cận nguy hiểm rất không đồng ý, nếu như hắn xảy ra chuyện, Huyền Nguyệt có thể xảy ra lộn xộn, đến lúc đó, giang sơn này sẽ không còn là của Mộ Dung gia, cũng không phải là của Sở gia, mà là của sáu quốc gia khác. "Đừng lo lắng, nếu như trẫm không xuất hiện, tin rằng hắn sẽ không động thủ, tất cả trẫm tự có sắp xếp, Dao nhi an tâm." Huyền đế nở nụ cười như đã định liệu trước, ánh mắt sâu thẳm giống như một xoáy nước khổng lồ, rất dễ dàng đem linh hồn của con người hút vào đó, khóe môi của Mộc Thanh Dao nở nụ cười, nếu hắn đã nói như thế, tất nhiên đã có mười phần nắm chắc, người nam nhân này năng lực làm việc tuyệt đối có thể xếp vào loại bậc nhất.

"Vậy là tốt rồi." Trong Long liễn, bầu không khí trở nên nhu hoà, hai người không nói thêm lời nào, nhưng bàn tay to của hoàng thượng cũng không có buông tay nàng ra, ngón tay thon dài vuốt nhè nhẹ đầu ngón tay thon mịn như ngọc của nàng, mang đến một cảm giác tê dại... Long liễn cuồn cuộn một đường chạy đến Bắc Tân vương phủ, trong phủ sớm đã có người hồi báo, Bắc Tân vương gia dẫn tất cả tân khách lớn nhỏ tới bên ngoài nghênh đón.

"Chúng thần cung nghênh thánh giá Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nương nương." Huyền đế ưu nhã dẫn đầu bước xuống long liễn, thân thể cao lớn của hắn vừa đứng xuống nơi này, liền giống như một tòa núi lớn sừng sững bất động, uy nghi hàng vạn hàng nghìn lần, giơ tay nhấc chân liền có một cổ quý phái trang nhã, khí phách mười phần, hắn chậm rãi vươn một bàn tay thon dài ra, thanh âm trầm ấm vang lên: "Dao nhi, xuống được rồi." Mọi người nghe lời nói mềm mại như vậy, đều cảm nhận được trong đáy lòng như có dòng suối chảy qua, xem ra lời đồn đãi là thật, hoàng thượng rất ái hoàng hậu nương nương.

Mộc Thanh Dao đỡ tay hoàng thượng, bước xuống xe, hai người cùng đi đến cửa lớn của Bắc Tân vương phủ, nhìn phía trước người quỳ đông nghịt một tầng, ngay cả những Thủ vệ quân để bảo vệ Bắc Tân vương phủ, cũng đã thả trường thương trong tay mà quỳ xuống. "Tất cả đứng lên đi, " thanh âm lang lảnh vang lên. Huyền đế tiến lên khẽ nâng người quỳ phía trước đứng lên, hôm nay làm Tân Lang nên trên khuôn mặt gầy gò thanh tú của Bắc Tân vương Mộ Dung Lưu Mạch, nhuộm chút sắc hồng nhàn nhạt, lại so với ngày thường thấy khá hơn một chút, Mộ Dung Lưu Tôn tiếng nói nhẹ nhàng như nước mở miệng: "Người có hỉ sự tinh thần thoải mái hơn, khí sắc của Bắc Tân vương hôm nay nhìn qua so với ngày bình thường tốt hơn rất nhiều."

"Nhờ phúc của hoàng huynh", Bắc Tân vương tao nhã mở miệng, hắn nói xong thì ngước mắt nhìn ra phía sau đoàn người một cái, rồi lập tức cung kính mở miệng: "Nhi thần đại hôn, mẫu hậu tại sao lại không đến?" Đôi mắt đen của Mộ Dung Lưu Tôn hiện lên ánh sáng sắc bén, khóe môi câu ra nụ cười: "Mẫu hậu thân thể không khỏe, nên chờ Bắc Tân vương sau khi đám cưới, mang theo tân nương tiến cung thỉnh an cho lão nhân gia nàng là được." "Dạ, hoàng huynh, " Mộ Dung Lưu Mạch cúi thấp đầu, đáy mắt hiện lên sự căm ghét, là đại hôn của con mình mà mẫu hậu lại không được tham gia, hắn ta thật đúng là lang sói mà.

"Thần đệ chúc mừng nhị hoàng huynh" Nam An vương ở một bên chậm rãi mở miệng, Mộ Dung Lưu Mạch gật đầu: "Không dám." Tân khách tại Bắc Tân vương phủ đều là người trên triều đình, lúc này ở trước mặt hoàng thượng cùng hoàng hậu, đâu đến phiên bọn họ nói chuyện, tất cả đều trầm mặc không nói gì, khom lưng đứng ở một bên, Bắc Tân vương nhìn thấy hết thảy trước mắt, nên vội vàng phân phó quản gia đem tân khách đến chỗ buổi tiệc mà chiêu đãi, bản thân mình thì cùng hoàng thượng hoàng hậu và Nam An vương đến bên kia khách sảnh. Hoàng thượng ngồi vào vị trí chủ toạ, Mộc Thanh Dao thì ngồi bên tay trái của hắn kế đó chính là Nam An vương.

Có tỳ nữ mặc áo xanh mang trà đưa vào, Bắc Tân vương tự mình bưng trà đưa tới trong tay hoàng thượng cùng hoàng hậu nương nương , cung kính mở miệng: "Hôm nay thần đệ đại hôn, làm phiền hoàng huynh cùng hoàng tẩu." "Người trong nhà nói khách khí làm gì" đôi mắt đen của Huyền đế tùy ý liếc chén trà kia một cái, nhưng cũng không có động thủ. Mộ Dung Lưu Mạch đạm nhiên nhìn lướt qua chỗ ngồi phía trên của hoàng thượng cùng hoàng hậu, còn có Nam An vương, ba người sắc mặt đều rất bình tĩnh, nhìn không thấy chút đầu mối nào, hôm nay thực sự phải ra tay sao? Bắc tân vương nhớ tới lời nói của Trữ quản gia, vương gia, thuộc hạ cho rằng hôm nay không phải thời cơ tốt để động thủ.

Đúng vậy, làm trò nhiều như vậy trước mặt đại quan trong triều, nếu như một lần ám sát thành công, thì cũng có thể chế phục được những quan viên này, nếu như không bắt được, thì sẽ bị tan xương nát thịt, ánh mắt Bắc Tân vương lóe ra vẻ nghi hoặc vạn phần. Xem ra vẫn nên cẩn thận mới thỏa đáng, nghĩ thế nên hai chân mày của hắn cũng giản ra, đang chuẩn bị mở miệng, thì phía bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập đi tới, thì ra là Trữ quản gia, hắn thở hào hển mở miệng. "Vương gia, kiệu hoa tới rồi, kiệu hoa tới rồi, người phải nhanh đi ra đá cửa kiệu."

"Được" Bắc Tân vương một bên trả lời một bên quay đầu lại cáo an cùng hoàng thượng, tiện thể phân phó Trữ quản gia, đem ba người bọn họ mời đến chính sảnh của Bắc Tân vương phủ, đợi một lúc sẽ bái đường, vì hoàng thượng cùng hoàng hậu là người chủ hôn a. Trữ quản gia cung kính đem đám người của hoàng thượng mời đến chính sảnh của Bắc Tân vương phủ, ở chính sảnh lúc này đã đứng đầy tân khách chờ xem náo nhiệt, lúc này vừa nhìn thấy hoàng thượng cùng hoàng hậu nương nương đi tới, vội vàng khom lưng thỉnh an: "Tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương." "Miễn lễ", Mộ Dung Lưu Tôn vung tay lên, tất cả mọi người đều lui xuống, đứng chia ra hai bên của tấm thảm đỏ thẫm, thảm này được trãi từ chính sảnh kéo dài đến trước cửa lớn, lúc này phía đầu kia của tấm thảm, Bắc Tân vương đang nắm tay của tân nương tử đi vào, bên người tân nương tử có ma ma cùng nha hoàn dìu, bà mai thì ở một bên của tân nương tử, vừa nói những câu chúc tốt lành, vừa hoà theo đoàn người hướng vào phòng khách mà đi tới.

Cung đình đã phái tới lễ nghi quan đứng ở một góc của thảm đỏ, đầu tiên là thỉnh an hoàng thượng cùng hoàng hậu nương nương, sau đó mới cử hành nghi thức. Trong phòng khách thoáng chốc an tĩnh lại, tất cả mọi người nhìn tân lang Bắc Tân vương, cơ thể luôn luôn yếu đuối nhiều bệnh, hiếm khi có được sắc mặt hồng mà không tái nhợt, trên mặt luôn luôn có ý cười dịu dàng, mang theo mười phần phong phạm quân tử. "Tốt, hiện tại bắt đầu bái đường" lễ nghi quan quát lên một tiếng thật dài, tân lang cùng tân nương đều đứng yên tại vị trí của mình, tân lang Bắc Tân vương khuôn mặt đầy ý cười, mà tân nương thì được người săn sóc dâu cùng nha hoàn nâng đến vị trí của mình rồi đứng yên.

"Nhất bái thiên địa, ", một tiếng xướng lên. "Nhị bái cao đường, " bởi vì thái hậu không có ở đây, nên hoàng thượng sẽ nhận lấy cái bái này. "Phu thê giao ——" lễ nghi quan còn chưa có nói xong, chỉ thấy mới vừa rồi còn phòng khách một mảnh vui sướng, chớp mắt phong vân đã biến sắc, tân nương xoay mình vén lên khăn hỷ đội đầu, hướng về phía Bắc Tân vương Mộ Dung Lưu Mạch kêu một tiếng: "Vương gia, lúc này không ra tay, còn đợi đến khi nào, chúng ta cùng nhau giết hắn."

Tân nương tử tiếng nói vừa dứt, thì thân ảnh màu hồng đã cầm kiếm xông lên, không ngờ trên người nàng lại ẩn dấu một thanh kiếm, thẳng hướng về phía hoàng thượng đang ngồi đâm tới. Biến hóa này chỉ xảy ra trong thời gian ngắn, làm cho tất cả mọi người sợ choáng váng, đợi đến khi họ kịp phản ứng, thì mỗi người đều lắc đầu chạy trốn, mà Nam An vương đột nhiên hét lớn: "Bắc tân vương, ngươi thật to gan, dám hợp mưu ám sát hoàng thượng" thân hình hắn lập tức chuyển động, trường kiếm bên hông chợt lóe lên, đâm thẳng về phía Bắc Tân vương, Bắc Tân vương thì phản ứng theo bản năng, thân hình lách qua để né tránh, một động tác lui qua mộ bên lúc này, chứng tỏ hắn có võ công, cho dù không đánh, chỉ sợ hôm nay cũng khó thoát khỏi tai ương lao ngục, không bằng liều mạng đánh cuộc, nghĩ vậy, hắn liền hét lớn một tiếng: "Giết.".