Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 198

Chương 91.3

Bên trong Bắc Tân vương phủ thoáng cái đã loạn cả lên, ngự lâm quân cùng những tử sĩ đang ẩn núp đang đánh nhau, tiếng kêu tiếng hét không ngừng. Những tân khách đến dự nhìn thấy toàn bộ vương phủ đều đang đánh nhau, lại cũng bất chấp mặt mũi, lập tức kêu cha gọi mẹ chạy thoát đi ra ngoài. Trên chính sảnh, Nam An vương đang đánh với Bắc Tân vương, mà tân nương tử Diệp Tiêm Tiêm cũng đang đánh với hoàng thượng, ngoài ra binh tướng của Bắc Tân vương phủ cũng vọt vào, trong lúc nhất thời toàn bộ phòng khách một mảnh hỗn loạn, con mắt không kịp nhìn gì nữa, mâu quang sắc bén của Mộc Thanh Dao tùy ý quét qua, rồi chậm rãi đứng lên, bỗng nhiên một thanh kiếm đâm về phía này, nàng giương tay lên một quyền đánh trả lại, thân hình lách qua, hung hăng đá một cước vào kẻ vừa đánh lén làm hắn văng xa hơn ba trượng, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu cũng gia nhập cuộc đấu.

Bắc Tân vương phủ bên trong thì đằng đằng sát khí, bên ngoài thì đánh thành một đoàn. Bỗng nhiên, tiếng vó ngựa vang lên, gấp gút và chỉnh tề, tiếp theo liền có người vọt vào, chỉ nghe được một thanh âm to khoẻ: "Lão thần cứu giá chậm trễ, xin hoàng thượng thứ tội." Người tới chính là Tây Môn Chính Hào, phía sau hắn là năm nghìn phòng vệ quân của kinh thành, tiếng nói vừa dứt, hắn liền rút ra bảo kiếm tùy thân, chỉ huy thủ hạ phía sau: "Giết, nghịch thần tặc tử dám mưu hại hoàng thượng."

Năm nghìn phòng vệ quân tựa như mảnh hổ hạ sơn, binh tướng của Bắc Tân vương phủ căn bản là không chịu nỗi một kích, những tử sĩ tuy rằng dũng mãnh, thế nhưng số người quá ít, mà vừa rồi nhóm phòng vệ quân giúp đỡ Bắc Tân vương phủ, bây giờ toàn bộ quay mũi lao đối phó lại bọn họ, Bắc Tân vương Mộ Dung Lưu Mạch nhìn tâm huyết nhiều năm của mình cứ như vậy mà tan rã, hơn nữa lại không chịu được một đòn của người khác, bị hoàng thượng dễ dàng bắt được. "Người đến, bắt nghịch tặc." Hoàng thượng ra lệnh một tiếng, hai thanh bảo đao đồng loạt gác trên cổ của Bắc Tân vương Mộ Dung Lưu Mạch, trên gương mặt tái nhợt của hắn bao phủ một tầng thống khổ, ùm một tiếng quỳ xuống đất, mặc cho người khác xử trí, chẳng lẽ đây chính là kết quả mà hắn nhiều năm qua đã tỉ mỉ bố trí sao? không ngờ lại chịu không nỗi một kích như thế, đầu tiên là Sở gia, không hiểu vì lý do gì lại muốn giao ra binh quyền, tuy rằng Sở Thiển Dực nói sẽ giúp đỡ hắn, nhưng khi sự việc xảy ra lại không thấy bóng dáng, quay đầu lại nhìn sau, mâu quang lạnh lùng tàn ác của Mộ Dung Lưu Mạch ngước lên quét nhìn về phía tân nương tử, cho đến lúc này, hắn mới phát hiện, tân nương tử này thật là quái dị, dù nàng đã bị người ta bắt giữ nhưng gương mặt vẫn không chút thay đổi, không hề hoảng sợ hỗn loạn ngược lại còn trấn định tự nhiên, thử hỏi tiểu thư khuê các mà có khí phách bực này sao?

"Ha ha, " Bắc Tân vương điên cuồng cười lên, thì ra hắn đã sớm bố cục tất cả, mà bản thân mình mới là kẻ mơ hồ nằm trong cục của hắn, vừa rồi nếu không phải tân nương tử kia thình lình xuất hiện động tác đó, thì hắn sẽ không dễ dàng động thủ như thế, nguyên lai, nàng ta cũng là người của hắn... "Hoàng huynh thật là mưu kế cao minh, xem ra thần đệ vẫn còn non tay một chút." Tiếng nói của Bắc tân vương vừa dứt, thì hoàng đế đang đứng ở giữa đại sảnh sắc mặt trở nên âm lãnh, đôi mắt sâu u, lạnh lẻo mệnh lệnh: "Người đến, đem Bắc Tân vương nhốt vào đại lao, kê biên tài sản của Bắc Tân vương phủ, những người có liên can đến vương phủ toàn bộ nhốt vào đại lao chờ thẩm vấn."

"Dạ, hoàng thượng" ngự lâm quân cùng năm nghìn phòng vệ quân cùng lên tiếng trả lời, động tác linh hoạt phân công nhau đi ra ngoài làm việc, mặt khác có người tự mình bước qua đây đem Bắc Tân vương cùng tân nương tử áp giải đi. Rất nhanh, trong Bắc Tân vương phủ vang lên tiếng kêu cha gọi mẹ, vang động cả tòa vương phủ, nhìn lại những thi thể trải rộng trong vương phủ to lớn, tay chân gãy đứt khắp nơi, màu máu đỏ thẫm chảy từ phía tây sang đông, ở trong gió cảnh tượng càng thêm thê lương, cơ hồ chỉ trong nháy mắt, đã phát sinh chuyện biến hóa long trời lở đất, làm cho người ta không kịp đề phòng. Những quan viên lúc trước bỏ chạy khi nhìn thấy màn thảm sát, lúc này vội vàng chạy vào, hoảng sợ quỳ đầy đất.

"Chúng thần đáng chết, xin hoàng thượng trách phạt." Đôi mắt lạnh lùng bình tĩnh của Huyền đế quét mắt nhìn một vòng, trong đám người này đều là quan văn, bản tính nhát gan, gặp phải cảnh tượng giết người, liền lắc đầu lẫn trốn như chuột, thì cũng là chuyện bình thường, chỉ cần không để quấy rầy hắn là tốt rồi, Huyền đế khóe môi câu ra nụ cười lạnh lẽo. "Tất cả đứng lên đi, hôm nay việc Bắc Tân vương đại nghịch bất đạo, các vị thần tử đều đã tận mắt nhìn thấy."

"Dạ, chúng thần tận mắt nhìn thấy, không ngờ người mà ai cũng cho rằng thân thể yếu đuối nhiều bệnh Bắc Tân vương, võ nghệ lại siêu quần, hơn nữa còn lập kế cho tân vương phi ám sát hoàng thượng, muốn mưu triều đoạt vị". Bên dưới một mảnh thanh âm phẫn nộ lang lảnh vang lên, Huyền đế thoả mãn gật đầu, phất phất tay: "Tất cả đứng lên đi." "Tạ ơn hoàng thượng." Mọi người đứng dậy, chia thành hai bên, chỉ thấy lúc này trong trong ngoài ngoài Bắc Tân vương phủ chẳng những có ngự lâm quân, còn có phòng vệ quân của kinh thành, đem tất cả hạ nhân trong ngoài vương phủ đều bắt hết, tiếng kêu khóc không ngừng vang lên, họ không ngờ Bắc Tân vương phủ lại cất giấu bí mật lớn đến như vậy...

"Hồi cung", thanh âm âm ngao của hoàng đế vang lên, các đại thần sẽ đều khom lưng cung tiễn Đế hậu: "Cung tiễn hoàng thượng, hoàng hậu nương nương." Nam An vương dẫn theo một nhóm người bảo vệ hoàng thượng cùng hoàng hậu rời khỏi đó, đi theo phía sau là một đám đại quan trong triều, mọi người đều vây quanh hoàng thượng cùng hoàng hậu nương nương để rời khỏi Bắc Tân vương phủ, trước cửa phủ một hàng thiết kỵ cao to đang đứng đợi, đội danh dự vẫn dừng lại ở nguyên vị trí cũ, chỉ là trên mặt của mỗi người đều bao phủ vẻ bất an hoảng loạn, không ngờ Bắc Tân vương gia lại dám ám sát hoàng thượng, một đại hôn tốt lành, lại biến thành quang cảnh như vậy, thật là làm cho người ta thấy thê lương, hơn nữa mọi người chẳng ai ngờ rằng, Bắc Tân vương lại ẩn giấu một thân võ công, còn nuôi thêm một nhóm lớn tử sĩ, hiện giờ xem ra, chuyện của Nguyệt Giác tự thực sự có liên quan đến Bắc Tân vương nhưng trãi qua sự kiện lần này, Bắc Tân vương vĩnh diễn không có cơ hội trở mình.... Trước liễn xa cao to hoa lệ, Huyền đế một thân long bào đang bước lên trong tiếng hoan hô của mọi người, Mộc Thanh Dao từ đầu tới đuôi vẫn thờ ơ lạnh nhạt nhìn tất cả, đáy lòng nàng bị kinh ngạc cực đại, chẳng ai ngờ rằng, hoàng thượng đã sớm bắt đầu bố cục, tất cả những gì diễn ra trong ngày đại hôn hôm nay, nàng đều nhìn rõ ràng, tân nương chắc chắn là người của hoàng thượng, nàng nằm mơ cũng thật không ngờ, hoàng thượng sợ Bắc Tân vương án binh bất động, vì thế đã tìm một ngòi nổ, chính là tân nương Diệp Tiêm Tiêm, hoặc nàng ta căn bản không phải là thiên kim của phủ học sĩ, mà chính là thủ hạ ám vệ của hoàng thượng, giả mạo tân nương để gả cho Bắc Tân vương.

Đợi đến lúc đại hôn, sẽ ám sát hoàng đế, mà thân phận hiện tại của tân nương là Vương phi của Bắc Tân vương phủ, nếu ám sát hoàng thượng đương triều, chứng tỏ Bắc Tân vương muốn mưu triều đoạt vị, cho dù Bắc Tân vương không có ra tay, nhưng chỉ cần tân nương tử một ngụm cắn chặc khai ra do Bắc Tân vương sai khiến, thì Bắc Tân vương cũng sẽ bị bắt giam vào đại lao, Bắc Tân vương cũng hiểu rõ điểm này, cho nên mới bị ép phải xuất thủ, mà ở giữa hoàng thượng đã thiết kế sẵn hố bẫy trong đó. Không chỉ có thể diệt trừ cái đinh trong mắt Bắc Tân vương, đều quan trọng nhất là có rất nhiều thần tử chứng kiến, Bắc Tân vương dù có miệng cũng đừng hòng biện giải, dù có giả bộ cũng đều không được, xem ra hắn chắc chắn sẽ chết mà không thể nghi ngờ. Liễn xa rời đi trong tiếng cung tiễn của các vị đại thần, nó chậm rãi ly khai Bắc Tân vương phủ.

Phía trước vẫn là thiết kỵ binh, rồi đội danh dự, nhưng đã không còn khí thế cao hứng đầy màu sắc như lúc trước, hiện giờ nó mang theo một cỗ gió lạnh với hơi thở tử vong, ngay cả người của đội danh dự cũng không dám đàn ra âm điệu lớn nữa, cả một đội ngũ đông người chậm rãi di chuyển, hướng về phía hoàng cung mà đi....