Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 199

Chương 91.4

Trong Liễn xa, gương mặt tuấn dật của Huyền đế, đã giãn ra, mặt mày đều nhuộm ý cười, dịu dàng ấm áp. Hắn rốt cuộc đã loại bỏ được tâm phúc đại họa, có thể nào không vui sao, liền quay đầu nhìn Mộc Thanh Dao ở bên cạnh, hoàng hậu từ đầu tới đuôi cũng không nói một câu nào: "Dao nhi làm sao vậy?" "Hoàng thượng mưu kế thật là sâu, nếu như đã có kế hoạch chu đáo như vậy, lúc đầu vì sao phải sát hại người vô tội của Tô gia chứ?"

Mộc Thanh Dao nhíu mày, trong đôi mắt đầy ý nghĩ lạnh lùng, hoàng đế sâu xa khó lường như vậy, làm cho nàng kinh hãi như rơi vào hố sâu, không biết một giây sau hắn sẽ nghĩ cái gì, làm ra cái gì? (TT: ở gần người thông minh quá cũng mệt mỏi, ta hiểu tâm trạng của tỷ) Mộ Dung Lưu Tôn nhìn thấy bộ dạng và ngữ khí bất hoà của Mộc Thanh Dao, tâm tình cao hứng nhanh chóng thu lại rất nhiều, bàn tay thon dài nhấc lên, nắm lấy bàn tay trắng nõn của Mộc Thanh Dao, trong ánh mắt lộ ra sự chân thật: "Dao nhi, hoàn cảnh từ nhỏ lớn lên của trẫm không giống với ngươi, vì thế mặc kệ là chuyện gì cũng phải sắp đặt trước cho tốt, ở trong hoàng cung, chỉ có cách so với người khác nghĩ xa hơn một chút, sâu hơn một chút, thì mới có thể bảo đảm bản thân mình sẽ không chết." Trong lời nói của hắn mang theo vẻ đau xót, tựa hồ có một số việc cũng không phải hắn muốn làm như thế.

"Từ nhỏ trẫm phải chịu nhiều thương tổn của người khác mang lại, đều may mắn mà vượt qua, nếu như không phải trẫm nghĩ suy nghĩ nhiều suy nghĩ xa, chỉ sợ sớm đã bị người ta hãm hại." Mộc Thanh Dao khẽ giật mình, nghe giọng nói trầm thống của hắn, đáy lòng nàng đau đớn như xé rách, nhưng bên trong sự đau đớn này, đồng thời cũng rất hoảng sợ, khi đó hoàng thượng mới bao nhiêu tuổi đây, chắc khoản mười mấy tuổi, một đứa trẻ mười mấy tuổi đã có thể nghĩ sâu như vậy, bậc tâm kế này người bình thường sao có thể so sánh được, hắn thành khẩn thật tình như vậy đối đãi với mình, chẳng lẽ không phải chỉ là một ván cờ sao? Nàng không giống với người khác, đối với tình yêu rất chấp nhất, theo đuổi sự hoàn mỹ, cho nên mới dẫn đến bản thân bị hồn xuyên đến thời không này, nếu như lúc này nàng lại rơi vào trong ván cờ của nam nhân này thiết kế, thì chính bản thân nàng sẽ không thể tha thứ cho mình. "Hoàng thượng" nhưng mà khi nghe hắn kể lại chuyện xưa làm cho người ta đau xót, nàng vẫn sẽ vì hắn mà đau lòng.

"Dao nhi, không có việc gì, hiện tại trẫm rốt cuộc cũng vén được mây mù để thấy mặt trời mọc, biết hung thủ sát hại mẫu hậu, còn trừ đi kẻ ẩn nấp trong bóng tối Mộ Dung Lưu Mạch, hơn nữa trẫm vẫn còn có nàng bên cạnh" Mộ Dung Lưu Tôn nói xong lời nói cuối cùng, trên mặt thần thái động lòng người, một đôi mắt phượng hẹp dài bao phủ ánh sáng nóng bỏng, bàn tay to nắm chặt tay Mộc Thanh Dao. "Sau này, chúng ta sẽ tương thân tương ái ở cùng một chỗ." Nói xong, tay hắn nhấc lên kéo Mộc Thanh Dao qua tựa ở trước ngực của mình, Mộc Thanh Dao động cũng không có động, sự cao hứng của hắn đã lây sang nàng, nhẹ nhàng nằm ở trước ngực của hắn, nghe tiếng tim đập hắn ùm ùm, mạnh mẽ và hữu lực như vậy, hiện tại, vẫn là yên tĩnh để hưởng thụ hết tất cả đi, nên nàng nhẹ nhàng khép lại hai mắt.

Bên trong liễn xa, gió thổi nhộn nhạo, một mảnh nhu hòa. Đội ngũ cuồn cuộn bước đi trên phố xá náo nhiệt, chỉ nghe được bên tai âm thanh ầm ỹ không ngừng, rất nhiều lời nói có thể nghe rõ ràng. "Biết không? Bắc tân vương tạo phản, còn muốn giết hoàng thượng?"

"Không phải nói hắn là tay trói gà không chặt sao?" "Đều là giả thôi, tâm cơ thật đáng sợ a, may là hoàng thượng chúng ta anh minh, mang đến rất nhiều người để hộ giá, hơn nữa Tây Môn tướng quân cũng đúng lúc chạy tới." "Nguy hiểm thật a."

Mộ Dung Lưu Tôn nghe được lời nói như vậy, nhẹ nhắm mắt lại, lông mi dài run run, để che giấu mũi nhọn lợi hại như đao trong ánh mắt hắn. Liễn xa thuận lợi vào cung, Mộ Dung Lưu Tôn đem Mộc Thanh Dao đưa về Phượng Loan cung, còn sủng nịch dặn dò nàng: "Dao nhi, trẫm đi xử lý chuyện của Bắc Tân vương, buổi tối trẫm sẽ tới tìm nàng" đáy mắt hắn nóng cháy như lửa đỏ, thấy vậy Mộc Thanh Dao vội vàng quay đầu nhìn về nơi khác, mâu quang của nam nhân này, dường như muốn ăn thịt người. (TT: muốn ăn tỷ đó mà ^.^) Đợi đến khi liễn xa rời khỏi, Mai Tâm đã dẫn theo một đám người vọt tới, kỳ quái truy vấn: "Các người sao trở lại nhanh như vậy, không phải đi tham gia hôn lễ của Bắc Tân vương gia sao?"

Mộc Thanh Dao sắc mặt lạnh lại, cũng không muốn nói nhiều, chuyện xảy ra ngày hôm nay, thực sự đã gây cho nàng kinh ngạc rất lớn, vì thế nàng mới hiểu rõ hoàng thượng hơn, tâm tư cẩn mật kỹ càng, điều này làm cho nàng cảm nhận được sự bất an, dạng người như hắn mà trong chuyện cảm tình lại không hiểu rõ ràng, chuyện xảy ra đêm đó, nàng vẫn còn nhớ rõ, một nam nhân tuấn mỹ bất phàm, cơ trí khôn khéo như hắn vậy, cũng có lúc chân tay luống cuống, nàng thật không biết bản thân mình có nên tin hắn không. "Bản cung mệt mỏi, muốn nghĩ ngơi một lát." Mộc Thanh Dao phất phất tay, cũng không để ý tới nha đầu phía sau đang hai mặt nhìn nhau, bước lên phía trước đi vào đại điện.

Mạc Sầu cùng Mai Tâm vội vàng theo sau: "Nương nương, nương nương, nô tỳ hầu hạ người nghĩ ngơi" đoàn người trở về Phượng Loan cung, thế nhưng Mộc Thanh Dao chưa kịp ngủ, thì bên ngoài tẩm cung liền vang lên giọng nói nóng nải : "Hoàng tẩu, hoàng tẩu, bọn họ nói là sự thật sao?" Công chúa Mộ Dung Tinh Trúc vọt vào, rất nhanh vòng qua bình phong ngọc lưu ly, kéo thân thể Mộc Thanh Dao đang chuẩn bị nằm xuống nghỉ, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ nóng lòng. Mộc Thanh Dao không biết nàng hỏi cái gì, kỳ quái nhíu mài một chút: "Ngươi nói cái gì đó?"

"Bọn họ nói nhị hoàng huynh mưu phản, muốn giết hoàng huynh, tự mình làm hoàng đế, có chuyện này hay không?" Mộ Dung Tinh Trúc nói xong vừa nhanh vừa vội, đôi mắt to rưng rưng nước mắt, ở trong đầu nàng, không thể nào lý giải tiêu hóa nổi chuyện như vậy, nhị hoàng huynh rõ ràng là người yếu đuối nhiều bệnh mà, làm sao lại ám sát hoàng huynh đây? Còn muốn mưu triều đoạt vị, rõ ràng thân thể hắn không tốt, còn muốn làm hoàng đế cái gì chứ. Mộc Thanh Dao nhìn bộ dạng thương tâm của nha đầu này, liền vươn tay sờ sờ đầu của nàng, người ở trong hoàng thất, chuyện như vậy là bình thường bất quá.

"Được rồi, hiện tại không có việc gì, đều đã qua." "Thế nhưng, thế nhưng ta thực sự có điểm khó mà tin được?" Mộ Dung Tinh Trúc nức nở khóc, hoàng tẩu nói như vậy, rõ ràng là sự thật, vì cái gì a, nhị hoàng huynh vì sao lại muốn giết hoàng huynh, hắn đối với bọn họ vẫn rất tốt mà, chẳng lẽ ngôi vị hoàng đế thực sự tốt như vậy sao? Ngay cả tánh mạng của mình cũng không cần. "Nha đầu ngốc, người ở trong hoàng cung, những thứ này là điều không tránh khỏi, ngươi đừng suy nghĩ nhiều, sau này không có việc gì, không còn ai muốn đoạt vị trí của hoàng thượng nữa." Mộc Thanh Dao ánh mắt u ám, kế tiếp chính là Sở gia, nghe nói Sở Thiển Dực đã bị hoàng thượng giam lại, hơn nữa lúc trước hắn định giúp đỡ Bắc Tân vương và phòng vệ quân, đã đem Sở gia tham dự vào chuyện này, nếu như thế, binh quyền Sở gia nhất định sẽ khó giữ được.

"Hoàng tẩu, thái hậu nếu biết chuyện này nhất định sẽ rất thương tâm." Tinh Trúc công chúa còn không biết chuyện thái hậu bị giam lỏng, cũng không biết thái hậu từng giết mẫu hậu của nàng, Mộc Thanh Dao cũng không muốn để cho nàng biết chuyện như vậy, điều này quá tàn nhẫn, vẫn là để lại trong lòng nàng một điểm hồn nhiên vô tư đi..