Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 203

Chương 92.2

Triền miên cả một đêm, thẳng đến khi mệt mà ngủ thật say, trước khi ngủ còn không quên ôn nhu hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cái loại ý nghĩ muốn vây hãm nàng cứ lớn mạnh ở trong đầu, cũng không phải do nàng thông minh hơn người, mà do loại cảm giác khác cứ tràn đầy trong lòng. Chân trời dần lộ ra những tia nắng đầu tiên, hắn rời giường, giống như lần rước, kín đáo chặt chẽ đắp chăn che kín nàng. Nàng là của hắn, vì thế bất luận cái gì một chút điểm tốt đẹp nào cũng không muốn cùng người khác chia sẻ, dù cho kẻ đó có là thái giám như A Cửu. Trong cảm nhận của hắn, thái giám mặc dù có khiếm khuyết nhưng cũng là đàn ông a. Mộ Dung Lưu Tôn sau khi đã thu dọn ổn thoã cả, hài lòng cười thoả mãn, cuối cùng mâu quang dời đi chỗ khác, lấy lại vẻ băng lãnh thường ngày, lạnh giọng phân phó.

"Người đâu." "Dạ, hoàng thượng, " A Cửu dẫn hai thái giám đi tới, thấy hoàng thượng mặc một lớp áo lót màu trắng, quanh thân mất trật tự, phóng đãng đến cực điểm, không cần phải nói cũng biết chuyện gì xảy ra, hắn liền dời tầm mắt về phía giường, chỉ thấy được một mái tóc đen xoã tung trên gối, còn chưa kịp thu hồi tầm mắt thì trên đỉnh đầu đã truyền đến tiếng quát lạnh. "Nhìn cái gì mà nhìn, coi trừng tròng mắt ngươi."

A Cửu vội vàng thu hồi tầm mắt, bản tính chiếm hữu của hoàng thượng thật lớn a, mím môi cười trộm một tiếng: "Tiểu nhân đáng chết." "Trẫm muốn tắm rửa một chút, sau đó đi vào triều sớm" Mộ Dung Lưu Tôn lãnh trầm vung tay lên, A Cửu vội vàng vươn tay đỡ hoàng thượng đi ra ngoài, mặt khác phân phó tiểu thái giám phía sau: "Mau dâng hoàng thượng y phục, chuẩn bị để hoàng thượng tắm rửa." "Dạ, hoàng thượng, " hai tiểu thái giám ánh mắt một chút cũng không dám nhìn lung tung, mỗi người lượm một ít y phục, vội vàng cùng tiến về thân ảnh phía trước.

Ngoài cửa tẩm cung, Mạc Sầu cùng Mai Tâm đợi hoàng thượng rời đi, không khỏi nhìn nhau, cuối cùng lộ ra vẻ cười, nói không nên lời, hoàng thượng thật là âm hiểm xảo trá, đây rõ ràng là chuốc chủ tử uống rượu say, lại còn một đêm triền miên a... Mặt trời lên cao, Mộc Thanh Dao cuối cùng cũng đã tỉnh lại, đau đầu cộng thêm thân thể mệt mỏi đau nhức, cứ như bị xe ngựa cán qua, nhất thời không nghĩ được đã xảy ra chuyện gì. Ngồi hơn nửa ngày mới nghĩ ra tối hôm qua dường như uống rượu say, hoàng thượng hình như còn ở lại qua đêm. Nghĩ đến đó, một buổi tối hôm qua, hoàng thượng dường như cố ý dụ nàng uống rượu, chuyện sau đó không cần nói cũng tự nghĩ ra được rồi, nam nhân này nhưng thật sự là vì mục đích không từ thủ đoạn a. Ánh mắt nàng trở nên âm u. "Mạc Sầu, hoàng thượng khi nào thì đi?"

Hai tiểu nha đầu vốn đang ở bên cửa sổ đùa giỡn với tiểu hồ ly, ánh mắt trời chiếu sáng trên người Mao Tuyết Cầu, bộ lông trắng như tuyết của nó cũng trở nên chói mắt hơn. "Nương nương đã tỉnh, " Mạc Sầu kinh hô, lập tức buông tiểu hồ ly ra chạy tới, Mai Tâm theo sát phía sau, ngay cả Mao Tuyết Cầu cũng không chịu lạc hậu, từ bậc cửa sổ nhảy phốc xuống, rơi thẳng trên chiếc giường lớn, hướng lòng Mộc Thanh Dao chui vào. "Hoàng thượng đã đi từ sớm."

Mộc Thanh Dao ánh mắt dửng dưng, cũng không nói gì thêm, kỳ thực nàng biết hoàng thượng là sợ hãi nàng không ở lại bên hắn. Nên hắn sở tác sở vi, nàng có thể hiểu được, đồng thời cũng biết trong lòng hắn có vị trí của nàng, thế nhưng có đôi khi hiểu cũng không có nghĩa là đồng ý, quên đi, không nghĩ nữa. "Ta muốn tắm rửa, sau đó ăn một bữa, quả thật rất đói." "Dạ " hai tiểu nha đầu nhìn chủ tử không có phản ứng như tức giận hay gì gì đó, thì lập tức liền vui vẻ lên, vươn tay ra đỡ nương nương đứng dậy, dẫn nàng tới phòng tắm, cơ thể nàng lập tức được bao phủ bởi nước ấm.

Sở Thiển Dực tuy rằng chạy thoát, Sở gia đều bị giam vào đại lao, trong buổi thẩm vấn Bắc Tân vương, Bắc Tân vương cái gì cũng không nói. Vì thế cứ một ngày rồi lại một ngày, chớp mắt đã qua ba ngày, hoàng thượng cũng mất đi kiên nhận, lệnh cho Hình bộ lập tức đem Bắc Tân vương định án tử, để tránh khỏi đêm dài lắm mộng. Về phần Sở gia, đợi đến khi loại bỏ được trở ngại là Bắc Tân vương, tiếp theo sẽ loại bỏ bọn họ. Cho dù Bắc Tân vương không có khai ra Sở gia, thì Sở gia cũng không dễ dàng trốn tránh. Lúc này, trên phố lớn ngõ nhỏ trong Lâm An thành dân chúng lưu truyền lời đồn, về chuyện của Bắc Tân. Lời đồn rằng, đương kim Huyền đế không khoan dung cho hoàng đệ của mình, nên đã bày kế hãm hại đệ đệ, khiến cho Bắc Tân vương bị bỏ tù, bị hàm oan không thể giải thích. Hoàng thượng còn thừa dịp đó đem Sở gia công cao lao khổ cắt bỏ mà bắt giam vào đại lao, tiếp theo sẽ chuẩn bị thu thệp và trừng trị các trọng thần.

Lời đồn còn nói rằng, hoàng thượng dã tâm bừng bừng, không chỉ làm cho Bắc Tân vương cùng Sở gia phải chịu khổ sở, mà còn muốn động tới một bộ phận lớn quan viên trong triều. Lời đồn khiến cho toàn bộ Lâm An thành, thậm chí quan viên trong triều, lòng người bàng hoàng, bên trong tửu lâu trà quán, chật ních tân khách, ngay cả các nhã gian sáng sớm cũng vì thế mà được đặt trước, những quan viên này không dám ở phủ đệ gặp nhau, tụm ba tụm năm, nên chỉ có cách tề tụ cùng nhau thương nghị tìm đường tiến lui. Tin tức này rất nhanh đã lọt vào trong cung, hoàng thượng giận dữ, không cần nghĩ, cũng biết lời đồn này là ai truyền tới. Nhất định là cái tên Sở Thiển Dực kia, hắn phái ám vệ ở kinh thành bí mật tìm viện binh, không chỉ có năng lực man thiên quá hải (dối trời lừa biển), lại còn có thể phát tán ra tin tức lớn như thế. Tất cả điều này có thể thấy rõ thế lực của hắn là rất mạnh, mà thế lực này cũng không phải của Sở gia, Sở gia hiện đã bị giam vào đại lao, binh quyền kia cũng thu trở về, quan viên trong triều giờ cũng không còn dám liên hệ với bọn họ, bởi vậy người này quả thực không đơn giản.

"Lập tức truyền Nam An vương cùng Thừa tướng, còn có Ngự sử đại nhân tiến cung." Hoàng đế âm ngạo mạnh mẽ hạ lệnh, A Cửu lập tức lĩnh mệnh đi ra ngoài phân phó tiểu thái giám tuyên đại thần, tự mình đi tới, trấn an hoàng thượng. "Hoàng thượng, ngươi đừng có gấp, chờ thừa tướng bọn họ tới, nhất định sẽ có biện pháp có thể ngăn cản này sự tình này."

"Trẫm đã xem thường hắn ta" trên khuôn mặt tuấn mỹ của hoàng thượng hiện lên vẻ lạnh lùng đến dọa người, con ngươi một mảnh sắc bén... Cũng trong lúc đó Phượng Loan cung cũng nhận được tin tức, là Nam An vương sai người đem tin tức đưa đến Phượng Loan cung, Mộc Thanh Dao lúc đầu vô cùng kinh ngạc, sau cũng bình tâm tĩnh khí tìm kế sách đối phó. Lời đồn này không cần nghĩ cũng biết do Sở Thiển Dực truyền ra. Nam nhân này xem ra thật sự có chút thế lực, bất quá thế lực đó là cái gì? Sở gia binh quyền đã không còn, hơn nữa mọi người đều bị giam vào đại lao, theo lý không ai dám trợ giúp hắn, như vậy thế lực này đến từ đâu?

Mộc Thanh Dao ngồi trên đại điện, nghiêm túc suy tư điều này, cuối cùng cũng phân tích ra, Sở Thiển Dực này hẳn là cấu kết với những kẻ ngoại quốc, rất có khả năng đó chính là thế lực viện trờ từ bên ngoài, cũng là nguyên nhân làm cho hắn vẫn có thể thoải mái hành động. Thế nhưng chuyện này, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu như hoàng thượng dùng võ lực trấn áp, như vậy trong mắt người trong thiên hạ, Huyền đế một là sẽ trở thành một bạo quân, liệu người ta sẽ cam tâm trở thành bách tính của một bạo quân sao? Đến lúc đó dân chúng đều đứng lên phản đối, như vậy mộng tưởng thống nhất bảy nước của hắn sẽ rơi vào khoảng không. Mà Sở Thiển Dực này mới thực là kẻ âm mưu hiểm độc, để cho bọn họ vương đối vương đấu, trai cò mổ nhau, kết quả bất kể như thế nào đều không tốt, mà hắn, kẻ đứng ngoài xem lại được lợi, hắn rốt cuộc cấu kết với quốc gia nào đây?.