Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 206

Chương 92.5

Lý công công mặc dù là nô tài thủ hạ của thái hậu nương nương, nhưng mấy ngày nay ở trong cung, cũng nghe qua nhiều chuyện về hoàng hậu nương nương, đã hiểu được thái độ làm người của hoàng hậu, đối với nàng càng thêm tin tưởng chứ không nghi ngờ. Vì thế lời này từ miệng hoàng hậu nói ra, hắn là vạn lần tin tưởng, không giống nữ nhân Tây Môn Tân Nguyệt kia, dù cho đánh chết hắn, hắn cũng không tin lời nàng ta. "Được rồi, Mạc Sầu đem Lý công công dẫn đi, phái người đưa đến Nam An vương phủ, Nam An vương sẽ biết phải làm gì." "Dạ, nương nương" Mạc Sầu cúi đầu lĩnh mệnh, đích thân đi tới chỗ Lý công công, ý bảo hắn theo mình ra ngoài, Lý công công trước lúc rời đi, lại dập đầu lạy Mộc Thanh Dao: "Tạ ơn hoàng hậu nương nương, tạ ơn hoàng hậu nương nương."

Đại điện lại khôi phục vẻ an tĩnh như lúc trước, Mộc Thanh Dao quanh thân như bao phủ ánh sáng, nhưng vẻ mặt lại có điều suy nghĩ, cả người tựa trên nhuyễn tháp, Mạc Ưu cùng Mai Tâm cũng không dám quấy nhiễu nàng, ngay cả khi Mạc Sầu vào, nương nương vẫn không có nhúc nhích một chút. Ba người đều cảm giác được nương nương dường như có chút khác lạ, hình như đang quyết định chuyện gì đó, rốt cuộc là chuyện gì đây? Ba người hai mặt nhìn nhau... Mộc Thanh Dao duy trì một tư thế như vậy qua một canh giờ, mới giãn gân cốt ra một chút, ngước mắt, con ngươi u đạm quyết liệt.

"Ba người các ngươi qua đây, những người khác đều lui xuống đi." "Dạ, nương nương, " tiếng đáp lại vang trên đại điện, họ cúi người lui xuống,tất cả cung kính nhìn chủ tử ngồi trên cao, chỉ thấy thân thể nàng hơi nghiêng, mệt mỏi co người lại trên nhuyễn tháp, tựa một con mèo cao quý lười biếng. "Mai Tâm, Mạc Sầu, Mạc Ưu, bản cung đã quyết định một chuyện, nhưng cũng muốn nói cho các ngươi biết."

"Dạ, nương nương mời nói, " ba người cùng trầm giọng, nương nương thận trọng như thế, chuyện này hẳn rất trọng đại, bằng không nàng sẽ không trang trọng như vậy. Mộc Thanh Dao nhướng mài, mắt nhìn về phía không trung, ánh mắt tràn đầy kiên định: "Bản cung muốn chờ sau khi vụ án Bắc Tân vương kết thúc sẽ đi khắp nơi du ngoạn giang hồ, các ngươi có bằng lòng theo bản cung rời khỏi nơi đây hay không." Trên đại điện chỉ còn một mảnh im lặng, ba người hai mặt nhìn nhau, hơn nửa ngày cũng không hề có động tác gì, chỉ có một ý niệm trong đầu, nương nương như vậy là thế nào? Hoàng thượng rất sủng ái nương nương, nương nương tại sao muốn rời khỏi nơi đây, bất quá nếu chủ tử muốn đi, bọn họ liền không có lý do gì ở lại, cả ba đều lên tiếng trả lời.

"Dạ, nô tỳ (thuộc hạ) nguyện cùng nương nương rời khỏi." "Tốt, các ngươi trong lòng phải hiểu rõ, từ giờ những gì cần hãy đi chuẩn bị, có dịp, chúng ta liền rời khỏi đây, xuất cung ra ngoài." Mộc Thanh Dao trầm giọng mở miệng, nghĩ đến việc phải rời khỏi nơi đây, đáy lòng có gì đó không rõ ràng xuất hiện, rất là khó chịu. Nàng không phải người vô tình, người nam nhân kia thích nàng, nàng không phải là không biết, thế nhưng gần đây, nàng càng ngày càng cảm giác được, giữa bọn họ xuất hiện sự rạn nứt. Còn có vấn đề quan niệm, đều khác nhau rất nhiều. Tỷ như, nàng không đồng ý việc một người phạm tội, phải liên lụy cả nhà, nàng cũng không vui vẻ khi bàn tay tàn nhẫn của mình nhuốm máu kẻ khác, mặc dù có khi nàng so với người khác càng thị huyết, nhưng cũng chỉ nhắm vào một người, tuyệt đối không để người khác bị liên lụy.

"Dạ, nương nương." Ba người lĩnh mệnh, kỳ thực nghĩ đến việc xuất cung, ba người bọn họ thực vui vẻ. Hoàng cung tuy rằng hoa lệ, nhưng rốt cuộc cũng là một nơi giam giữ người, nương nương sở dĩ ly khai cũng chỉ là vì khát vọng tự do. "Ừ, các ngươi đều lui xuống đi."

Mộc Thanh Dao phất phất tay, muốn được yên tĩnh. Hôm nay từ Lưu Ly cung trở về, nàng thực nghiêm túc suy nghĩ. Nàng cũng không muốn phải đợi đến khi cả hai người thực sự trở mặt thành thù, cuối cùng phải rơi vào bế tắc rồi vẫn phải ra đi, như vậy chỉ sợ chút tự tôn cuối cùng cũng không còn. Nàng cũng không đồng ý hoàng thượng chuyện hoàng thượng muốn thống nhất thiên hạ, xâm lược các quốc gia khác, cũng giống như việc hoàng thượng không tán thành phương thức hành sự của nàng. Hôm nay nàng đánh Tây Môn Tân Nguyệt, tuy rằng hoàng thượng không nói gì, nhưng trong mắt của hắn có một tia sắc bén chợt lóe lên rồi biến mất, nàng cũng làm như không thấy. Nàng biết, hắn đang trách nàng tại sao trước mặt hắn lại làm chuyện đó, nàng chỉ không nói, không có nghĩa là không biết. Một việc, nếu đã để lại vết nứt, dù cho bên ngoài có bỏ qua, nhưng trong lòng thì vẫn luôn tồn tại nghi ngờ. Cũng giống như trong lòng của nàng, không thể chấp nhận, việc hắn có thể coi mạng người như cỏ rác, và cũng không thể nào tha thứ cho việc vì muốn nàng ở lại, mà hắn sử dụng tâm kết. Nếu như là chân thực yêu thương , ít nhất phải thản thành chân thành tha thiết, nếu như yêu cũng dùng đến tâm kế, thì tình yêu này không phải là điều nàng muốn.

Tất cả rồi sẽ kết thúc, bản thân mình cũng không thuộc về nơi này..