Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 207

Chương 92.6

Nhớ tới sự sủng ái của nam nhân kia đối với mình, có đôi khi cũng sẽ có cảm giác hạnh phúc. Nếu như hắn không phải quân hoàng, không phải là một kẻ có nhiều tâm kế như vậy, có lẽ cảm tình giữa bọn họ thực sự sẽ càng thêm chân thành tha thiết. Nàng không phủ nhận nàng cũng có ý niệm lưu lại cùng hắn, dù đây có là nơi giam cầm người thì đã sao? Nhưng bây giờ không phải lúc để văn vẻ như vậy, qua một thời gian dài nhất định cái kim trong bọc cũng lòi ra, Thanh Dao chậm rãi nở nụ cười. Hết thảy cũng không nghĩ tới, sự tình lại đúng như hoàng hậu nói, Bắc Tân vương trải qua thử máu, không thể cùng máu của Nam An vương dung hoà, đừng nói là Nam An vương sợ ngây người, mà ngay cả Bắc Tân vương cũng sợ ngây người, không ngờ mình thật sự không phải là huyết mạch của hoàng thất.

Vậy bao nhiêu năm nay mình tranh cái gì, đoạt cái gì, cho dù chỉ là một vương gia, cũng là hậu đãi hắn lắm rồi. Cùng lúc đó, tại Quảng Dương cung, thái hậu đã nhảy xuống hồ, tại chính hồ nhân tạo mà tiên hoàng vì Lý hoàng hậu xây dựng. Khi nàng được người ta vớt lên, sắc mặt thật bình yên, tựa như cái chết không có chút gì thống khổ. Nếu như lúc trước không chọn con đường tiến cung tuyển tú, thì mọi chuyện cũng không giống như ngày hôm nay, tất cả sự tình, đều có hai mặt của nó, đi sai một bước thì chẳng còn gì. Mộ Dung Lưu Tôn phái người bí mật đem thái hậu an táng, vào thời khắc cuối cùng, hoàng thượng cũng đã tha thứ cho nàng, đem nàng táng bên trong hoàng lăng, ở vị trí gần tiên hoàng. Tuy rằng nàng khi còn sống hay cho đến lúc chết cũng không có yêu tiên hoàng, thế nhưng trong mắt thế nhân, nàng vẫn là phi tử của tiên hoàng, là đương kim thái hậu nương nương của triều đại này.

Bên trong Lâm An thành, hoàng thượng ban bố chiếu thư, phố lớn ngõ nhỏ ai cũng biết Bắc Tân vương cũng không phải huyết mạch của hoàng thất, lời đồn tựa như không có cách gì dẹp yên lại thoáng một cái bị công phá. Quan niệm thế nhân thực sự là kỳ quái, vốn lúc đầu họ đồng tình với Bắc Tân vương gia, đến khi biết Bắc Tân vương không phải huyết mạch hoàng thất, thì lập tức thuận theo chiều gió mà quay ra công kích Bắc Tân vương, tựa như hắn là một tên đáng chết. Sau chuyện Bắc Tân vương không phải huyết mạch hoàng thất, hoàng thượng đã hạ chiếu thư, nghiêm cấm từ nay không cho phép bất luận kẻ nào bàn luận lại việc này, nếu cãi lệnh đem trảm. Mặc dù trong lòng mọi người không hiểu rõ, nhưng cũng không dám đem chuyện này ra nói nữa. Từ đó lời đồn liền bị dẹp yên.

Sau khi được hình bộ điều tra xét xử cuối cùng cũng tra ra, có Diệp Tiêm Tiêm làm nhân chứng, còn có rất nhiều đại quan trong triều đã từng tận mắt thấy, hiện tại thiếp thân thái giám Lý công công của thái hậu lại đứng ra chứng minh, Bắc Tân vương đã sớm lên kế hoạch mọi chuyện và thái hậu cũng biết. Bắc Tân vương, luận tội đương phải giết, buổi trưa canh ba ngày mai xử trảm. Về phần Sở gia, tuy rằng Bắc Tân vương không có khai ra, thế nhưng họ lại thuyên chuyển cho Bắc Tân vương phủ ba vạn quân, nói chính xác hơn, là Sở đại công tử lấy binh phù thuyên chuyển bọn họ, bởi vậy bọn họ mới nghe lệnh hành sự. Chính vì Sở gia dùng binh phù thuyên chuyển quân binh, như vậy Sở gia có tội cũng không cần phải hoài nghi, trãi qua Hình bộ thẩm tra xử lí, hữu tướng không thể nói gì, Sở gia một nhà khóc hết nước mắt, hô cha gọi mẹ, đáng tiếc Hình bộ là nơi chấp pháp nghiêm minh, sao có thể dễ dàng dung tha tội phạm.

Sở gia hơn tám mươi nhân khẩu, ba ngày sau đều đem đi xử trảm. Bố cáo được dán lên, toàn bộ kinh thành đều chấn động. Không nghĩ tới một Sở gia luôn bênh vực kẻ yếu đều bị chết thảm như vậy. Mọi người tuy rằng đồng tình bọn họ, nhưng cũng không dám nói thêm cái gì, bởi vì Bắc Tân vương thế nhưng lại là thần tử phản nghịch, mà Sở gia còn giúp đỡ Bắc Tân vương cùng nhau ám sát hoàng thượng, khẳng định cầm chắc cái chết. Loại sự tình này là không cần nghi ngờ, mọi người cũng không dám có cái gì kháng nghị, cũng không cho quyết định của hoàng thượng là có vấn đề gì.

Ai cũng biết đêm nay nhất định sẽ sinh ra biến cố. Hình bộ hậu đường bị cháy, khắp nơi tràn ngập ánh lửa, khiến cho Hình bộ rối tung lên, mọi người vì lo chữa cháy mà vận dụng rất nhiều binh lực, thế nhưng lại có người thừa lúc loạn lạc, một bước vọt vào đại lao Hình bộ, giết chết rất nhiều binh tướng trấn giữ, đả thương một đại bộ phận người, cuối cùng đem Bắc Tân vương cướp đi. Mộ Dung Lưu Tôn khi nghe được tin tức, cơn giận dữ bùng phát.

Hình bộ bị đốt rụi hơn phân nửa, tử tù Bắc Tân vương lại bị người cướp đi. "Hình bộ thượng thư, ngươi còn muốn nói cái gì?" Hoàng thượng ngồi ở trên cao, sắc mặt bao phủ sương tuyết lạnh lùng, âm u căm tức nhìn Hình bộ thượng thư đang run rẩy ở phía dưới. Những mũi nhọn ánh sáng khiếp người nhằm thẳng vào tim của hắn, làm cho hắn một câu cũng không nói nên lời, chỉ biết dập đầu, sắc mặt khổ sở, xem ra hôm nay là ngày giỗ của hắn. "Ầm Ầm "

Hoàng thượng đã mất đi kiên trì, hướng phía ngoài kêu lên: "Người đến, đem Hình bộ thượng thư dẫn đi, nhốt vào trong đại lao." "Dạ, hoàng thượng" Hoa Ly Ca dẫn người tiến vào, rất nhanh đem Hình bộ thượng thư lôi ra ngoài.Trên đại điện, xa xa còn nghe được Hình bộ thượng thư vô lực cầu xin: "Hoàng thượng tha mạng, hoàng thượng tha mạng." Đại điện, một mảnh xơ xác tiêu điều.

Hoàng đế vẻ mặt âm ngao, đôi mắt đen tựa như giếng cổ ngàn năm sâu thăm thẳm, một điểm gợn sóng cũng không có, một thanh âm băng lãnh truyền ra. "Nam An vương, tả tướng, lập tức xuất động binh lực, tra khắp toàn thành, cần phải mau chóng bắt cho bằng được Bắc Tân vương." Người nam nhân này thế nhưng không khác gì tang gia chi khuyển (chó chết chủ = kẻ mất đi nơi nương tựa), còn không biết sẽ làm ra hành động gì?

"Dạ, hoàng thượng, " Nam An vương cùng tả tướng lập tức lĩnh mệnh, đang chuẩn bị đi ra ngoài, thì hoàng thượng lại kêu một tiếng: "Tả tướng, đem Sở gia chuyển giao đến bộ binh, trẫm không hy vọng lại xảy ra cái gì ngoài ý muốn. Ba ngày sau, Sở gia vẫn hành hình như cũ." Hắn thật muốn nhìn xem Sở Thiển Dực này còn có biện pháp nào chịu được. "Dạ, hoàng thượng." Mộc Ngân lập tức cung kính lĩnh mệnh, hai người lui ra ngoài làm việc.

Bắc Tân vương bị cướp đi, đây chẳng lẽ là do Sở Thiển Dực gây nên? Hình bộ có nhiều binh tướng như vậy, nhưng nghe những binh tướng bị thương này nói, người tới không chỉ võ công lợi hại, hơn nữa nhân số đông đảo, nhìn qua đều biết đã được huấn luyện, không phải kẻ tầm thường. Sở Thiển Dực tìm ở đâu ra những người này, binh quyền Sở gia đã bị thu lại, chẳng lẽ hắn có mưu tính từ trước. Quan trọng là trước mắt của hắn mà Sở Thiển Dực dám hành động như vậy, có thể thấy được tâm kế của hắn là khá sâu, thế nhưng hắn làm sao mà làm được. Đôi mắt của Mộ Dung Lưu Tôn lạnh lùng dị thường, trong ý nghĩ càng rõ ràng hơn trước đây. Chẳng lẽ Sở Thiển Dực cấu kết cùng quốc gia khác. Hắn và nước khác liên thủ, là vốn muốn lợi dụng Bắc Tân vương để ăn tươi nuốt sống Huyền Nguyệt, bằng không sẽ không có cách nào giải thích hắn vì sao lại cứu Bắc Tân vương, mà không cứu người của Sở gia.

"A Cửu, lập tức mệnh lệnh ám vệ, toàn bộ xuất động, đem Lâm An thành trong ngoài lục soát một lượt, nhìn xem gần đây Lâm An thành ngoại trừ người Huyền Nguyệt, còn có người nước nào?" "Dạ, hoàng thượng, " A Cửu lập tức đi ra ngoài, gần đây rất nhiều ám vệ đã bị hoàng thượng triệu hồi kinh thành, đúng lúc cần sử dụng đến, nên vội vàng đem kim bài phát ra. Phượng Loan cung.

Mộc Thanh Dao cũng nhận được tin tức, Hình bộ đại lao bị đốt, Bắc Tân vương bị người cướp đi. Lúc này tin tức không phải là Nam An vương đưa tới, mà do Mộc Thanh Dao phái Mạc Ưu xuất cung đi tìm hiểu tin tức. Bởi vì chuẩn bị xuất cung, mấy ngày gần đây, Mạc Ưu không cần ở trong cung, mà trà trộn làm tiểu dân trên phố, nghe ngóng tin tức, chờ hoàng hậu nương nương phân phó bước tiếp theo. "Hình bộ bị đốt, người này thật to gan a? Sẽ là ai a?" Mạc Sầu chấn kinh lên tiếng trước.

Mộc Thanh Dao giận tái mặt, đôi mài nhướn lên, không cần nghĩ cũng biết kẻ cướp đi Bắc Tân vương chính là Sở Thiển Dực, nhưng hắn tại sao lại muốn cướp đi Bắc Tân vương, mà không cứu người nhà của mình? Về chuyện Sở Thiển Dực rất có khả năng cùng nước khác liên thủ, Mộc Thanh Dao cũng không có nói với hoàng thượng, nghĩ đến hắn khôn khéo như vậy, không có khả năng không biết, Mộc Thanh Dao khóe môi xuất ra nụ cười tự giễu. Nàng vẫn là yên lặng theo dõi kỳ biến đi, tin tưởng hắn sẽ xử lý tốt. "Hữu tướng công tử?" Ba thủ hạ trố mắt kết luận, trong đầu song song hiện lên một cái ý niệm, Sở đại công tử vì sao không cứu người nhà, mà lại dẫn người đi cứu Bắc Tân vương gia, đây là cái đạo lý gì. Cuối cùng mâu quang đồng loạt nhìn về phía chủ tử.

Mộc Thanh Dao ngưng mi suy tư, cuối cùng lên tiếng. "Sở đại công tử cứu Bắc Tân vương trước, bởi vì ngày mai là ngày Bắc Tân vương bị xử trảm. Hắn làm như vậy bởi vì Bắc Tân vương còn có giá trị lợi dụng đối với hắn, về phần Sở gia, nếu như hắn còn có một chút nhân nghĩa, nhất định còn có phương pháp khác có thể cứu bọn họ, hơn nữa một đám người như vậy muốn cứu cũng không phải dễ." Ba người nghe nương nương phân tích, ngơ ngẩn nhìn nàng, chuyện triều đình thật đúng là dễ thay đổi đến chống mặt, một khắc trước còn như vậy, một khắc sau đã không biết biến thành cái dạng gì, may là chủ tử quyết định đúng, phải rời khỏi nơi đây.

Chương chín mươi ba: Cứu Người, Cung Tâm Sách.