Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 209

Chương 93.2

Mộ Dung Lưu Tôn trong lòng xúc động, vội vã kêu mấy tiếng: "Tây Môn Tân Nguyệt, Tây Môn Tân Nguyệt?" Mộc Thanh Dao lẳng lặng nhìn hết thảy, đối mặt với nữ nhân ái mộ mình sâu sắc mình, chỉ sợ hoàng thượng cũng không thể bình tĩnh, đây chính là mục đích của Tây Môn Tân Nguyệt, nàng ta thực sự là giỏi tâm kế a, nhưng vì sao bản thân mình lại cảm thấy nợ nàng ta, bởi vì nàng ta đã cứu nàng, đây là sự thực không cách nào thay đổi được. Hoàng thượng xoay người đứng dậy, lạnh lùng quét về phía những người còn đang tranh đấu bên trong tẩm cung.

Hiện tại chỉ còn lại vài người trong đó Bắc Tân vương một mình chiến đấu hăng hái nhất, những kẻ khác đều đã bị giết, thất linh bát lạc(*) nằm ở bên trong tẩm cung. (*) ý nói thua mất không toàn vẹn Hoa Ly Ca vốn thân thủ bất phàm, cộng thêm mười mấy thị vệ, nên Mạc Sầu cùng Mạc Ưu đã lui xuống.

Bắc Tân vương kia dù cho võ công lợi hại, cũng không thể một mình địch mười mấy người, chớp mắt liền bị thua, thế nhưng lúc này không giống với lần trước, hắn ngưng tụ nội lực lên chưởng phong, bàn tay quay lại trán của mình đánh vào, vừa đánh trúng thì ngay cả hô một tiếng cũng không kịp, liền ngã xuống bên trong tẩm cung. Mộ Dung Lưu Tôn ánh mắt sắc bén, nghi hoặc nhìn cái chết của Bắc Tân vương, từ đầu tới đuôi đều không nghe thấy hắn nói tiếng nào. "Kiểm tra một chút, có phải hắn dịch dung hay không?"

Hoàng thượng vừa hạ lệnh, Hoa Ly Ca lĩnh mệnh, nhanh chóng đi tới, đi qua chỗ Bắc Tân vương, trên dưới kiểm tra gương mặt xong, còn dùng tay lần theo cằm hắn, dùng sức kéo, cuối cùng thật sự là da thịt hoàn hảo, mới trầm giọng mở miệng: "Bẩm hoàng thượng, hắn đúng là Bắc Tân vương gia.", Mộ Dung Lưu Tôn thở dài một hơi, lạnh giọng mệnh lệnh: "Đem tất cả mọi người kéo xuống, xử lý sạch sẽ ở đây." "Dạ, hoàng thượng."

Hoa Ly Ca cùng mười mấy thị vệ đem thi thể của Bắc Tân vương và mọi người kéo ra ngoài, bên trong tẩm cung an tĩnh lại, Mộc Thanh Dao ngồi xổm xuống bên cạnh Tây Môn Tân Nguyệt, vẻ mặt khó xử, hoàng đế liền đi tới, thật hiếm có khi hắn ôm lấy thân hình của Tây Môn Tân Nguyệt, ngẩng đầu lên an ủi Mộc Thanh Dao. "Dao nhi, ngươi đừng vội, trẫm sẽ truyền ngự y chuẩn trị cho nàng" (TT: Tôn ca huynh thật vô tâm >_<) "Được " Mộc Thanh Dao gật đầu, nhưng sắc mặt lại nhạt dần, cho đến khi thân hình cao lớn kia đi ra ngoài, trong lòng nàng giống như bị đánh mạnh một cái, rất khó chịu, hình như một chút cũng thở không nổi, có cảm giác hít thở không thông, ngoài cửa sổ ngập trời tuyết trắng, hoa tuyết theo cửa sổ bay vào, lơ lửng ở bên trong tẩm cung, một đóa hai đóa thổi qua gò má trên mặt của nàng, nhưng nàng lại không có cảm giác lạnh.

Mạc Ưu không nói tiếng nào đi tới đóng cửa sổ, Mạc Sầu vươn tay đỡ lấy chủ tử, đem nàng ngồi ở trên giường lớn. Mai Tâm từ bên ngoài đi tới, sắc mặt tái nhợt nghiêm trọng, nước mắt đã lưng tròng, chắc hẳn nàng cũng đã nhìn thấy hết thảy, tất cả mọi người đều cảm thấy không thở nổi, mặc dù có chút việc, ngay từ đầu đã chuẩn bị tâm lý, nhưng cảm nhận được lòng không khỏi lạnh giá. Ba người không nói được một lời thất thần như có cái gì đó trói chặt mình bên trong tẩm cung, còn có vết máu loang lổ trên mặt đất, ngay cả một cung nữ cũng không có vào, nên chỉ phải tự mình động thủ, vì không có bị đã kích nhiều như chủ tử.

Một canh giờ trôi qua, tất cả đều thu dọn sạch sẻ, Mạc Ưu cùng Mạc Sầu đem những đồ vật bị bẩn và mang theo một chậu nước đầy máu bưng ra ngoài. Mai Tâm đi tới, thấy chủ tử vẫn đờ đẫn, trên mặt vừa lạnh lùng vừa khó chịu. "Nương nương, đêm đã khuya, nghỉ ngơi đi."

Mộc Thanh Dao cuối cùng cũng phản ứng, bộ dạng mất tự nhiên cười cười, ngẩng đầu lên nhìn Mai Tâm: "Làm sao vậy, tiểu nha đầu?" Thanh âm mang theo một phần nghẹn ngào, làm nha đầu của nàng Mai Tâm sao không biết chủ tử trong lòng khó chịu, nước mắt lập tức chảy ra: "Nương nương, ngươi khó chịu liền nói ra đi, đánh nô tỳ cũng được, mắng nô tỳ cũng tốt, chỉ cần người thấy thoải mái là được, đừng có kìm nén đến nghẹn, nô tỳ nhìn thấy như vậy rất khó chịu, nương nương." Mai Tâm nói xong lời cuối cùng lại khóc lên, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu từ ngoài tẩm cung đi vào, trầm mặc đứng ở phía sau Mai Tâm.

Mộc Thanh Dao thở dài một hơi, đứng lên lôi kéo Mai Tâm rồi lau khô nước mắt cho nàng: "Ngươi nha đầu này, luôn nhát gan lại sợ chuyện, còn thích khóc nữa, ngươi nói chủ tử nhà ngươi làm sao dám mang ngươi đi ra ngoài?" "Nương nương?" Ba người đồng thời gọi nàng, Mộc Thanh Dao dùng sức hít một hơi, tựa như đã hạ quyết tâm, chậm rãi mở miệng: "Được rồi, mặc kệ như thế nào, ta đã sớm chuẩn bị đi, vì thế các ngươi đừng suy nghĩ nhiều, ta hẳn nên cảm thấy may mắn, vì trước khi đi, có người nguyện ý ở cùng với hoàng thượng, bởi vì thích hoàng thượng, nên yêu ai yêu cả đường đi lối về, nên mới cứu ta không phải sao? Mặc kệ nàng xuất phát từ mục đích nào, nhưng rốt cuộc đã cứu ta, chờ nàng tỉnh lại ta sẽ đi, các ngươi hãy chuẩn bị."

"Dạ, nương nương." Ba người cùng lên tiếng trả lời, nếu lần đầu tiên nói đến chuyện rời đi bọn họ còn hi vọng nương nương ở lại, nhưng bây giờ đã triệt để hạ quyết tâm, cùng nương nương rời khỏi hoàng cung, lưu lạc trên giang hồ. Xuân Ương cung.

Phi dương điện, đây là chỗ ở của Tây Môn Tân Nguyệt, bên trong điện, trên chiếc giường lớn tinh xảo, Tây Môn Tân Nguyệt bị đặt trên đó, hoàng thượng tuấn mỹ một thân lạnh lùng đứng ở một bên, ngự y đang vì Tây Môn Tân Nguyệt bắt mạch, sắc mặt có chút ngưng trọng, hơn nửa ngày mới buông tay nàng ra, tiểu nha đầu Liên Yên ở bên cạnh lập tức tiến lên chỉnh lý tốt cho tiểu thư. "Bẩm hoàng thượng, Tây Môn tiểu thư bị nội lực chấn thương kinh mạch bên ngực trái, bất quá cũng may là không có thương tổn đến trái tim, bằng không thì đại la thần tiên chỉ sợ cũng bất lực, nhưng dù là như vậy, chỉ sợ tiểu thư cũng phải từ từ tĩnh dưỡng, điều tức, nếu muốn trong thời gian ngắn mà tột lại là chuyện không thể nào." "Đi xuống kê thuốc đi."

Mộ Dung Lưu Tôn nghe được ngự y bẩm tấu, biết không có gì trở ngại liền yên lòng, đối với những gì hắn hiểu biết về Tây Môn Tân Nguyệt, nàng ngoại trừ thông minh thủ đoạn độc ác, trên người còn có một chút phẩm chất đáng quý, hơn nữa nữ nhân này đến chết cũng rất thương hắn. "Dạ, hoàng thượng" ngự y lĩnh mệnh lui xuống, có khác tiểu nha đầu theo hắn đi ra ngoài lấy thuốc. Mộ Dung Lưu Tôn đứng lên nhìn lướt qua Tây Môn Tân Nguyệt đang nằm trên giường từ từ nhắm hai mắt lại, khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay vì bị thương mà trắng như tờ giấy, cũng khiến cho người thấy cũng đau lòng, hắn rất cảm kích nàng đã cứu Dao nhi, đối với nàng cũng có chút thương tiếc.

"Hảo hảo chiếu cố tiểu thư nhà các ngươi." "Dạ, hoàng thượng." Liên Yên cúi thấp đầu lên tiếng trả lời, không nghĩ tới tiểu thư lại bị thương nặng đến như vậy, nhưng cuối cùng cũng chỉ được một ít thương hại của người nam nhân này, thật không biết rốt cuộc có đáng giá để làm như vậy không? Mộ Dung Lưu Tôn phân phó xong, liền dẫn A Cửu rời đi, nhưng mà vừa mới bước qua bình phong, liền nghe được bên trong vang lên một tiếng ho nhẹ, còn kèm theo là tiếng kêu vui mừng của Liên Yên: "Tiểu thư, tiểu thư?"

Mộ Dung Lưu Tôn vốn định rời đi, nhưng mơ hồ nghe thanh âm truyền tới: "Hoàng thượng, hoàng thượng?".