Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 211

Chương 93.4

Mạc Sầu hỏi tới, nhưng hơn nửa ngày cũng không có được câu trả lời thuyết phục, chỉ phải hai nha đầu nhìn nhau rồi thôi, xem ra chủ tử đã ngủ thật, hai người nhẹ chân nhẹ tay đi ra ngoài, lại không biết rằng trên gương mặt xinh đẹp lạnh lùng bức người kia, cuối cùng vẫn chịu thua rơi xuống một giọt nước mắt, sau đó nhắm chặt mắt lại, đem hết thảy tất cả nuốt vào trong lòng..... (TT: eo tỷ yêu Tôn ca rồi, nén đau khổ đến vậy) Mộc Thanh Dao cả người mệt mỏi, ngủ thẳng đến buổi chiều, cũng không muốn ăn cơm, không muốn cử động, nàng vốn không muốn đứng lên, nhưng sau đó bị nha đầu Tinh Trúc cuốn lấy, không có biện pháp đành thức dậy, tiểu nha đầu này hôm nay mặc bộ váy áo màu hồng phấn mỏng, trước ngực thêu hàn mai, cực kỳ độc đáo, dưới thân nàng mặc quần lụa trắng, trên người thì khoác áo choàng đỏ thẫm, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ánh hồng lên tựa như tô son, càng phát ra phấn nộn đáng yêu. Mộc Thanh Dao hôm nay mặc áo mùa đông màu xanh nhạt, bên dưới mặc quần ôm có thêu hoa, nhìn từ trên xuống dưới, giống như đang mặc bộ trang phục cưỡi ngựa, rất có phong cách, trên thân khoác bộ áo choàng màu trắng lông cáo, làm nổi bật cả người, tựa như một công tử xinh đẹp, miễn bàn có bao nhiêu ý nhị.

Vài người ở bên trong tẩm cung nhìn đến ngây người, Tinh Trúc công chúa phát ra một tiếng kinh hô trước. "Hoàng tẩu, quá khoa trương rồi, nếu như bị hoàng huynh nhìn thấy, chắc là sợ ngây người, thật quá tuấn a." "Được rồi, chúng ta đi thưởng mai đi, " Mộc Thanh Dao phát hiện bản thân mình đặc biệt cảm thấy phiền khi nhắc tới người kia, nếu đã quyết định rời đi, tội gì cứ quấn quýt mãi, việc nàng nên làm là phải mau chóng buông ra, bất quá nàng may mắn, mình còn không quá hãm sâu vào trong đó, vì thế chưa bị nhiều thương tổn, nếu quả thật yêu sâu đậm, chỉ sợ hành động của nàng cũng sẽ không đạm nhiên như vậy, giống như lúc trước đối với Tiêu Duệ, cũng bởi vì có cái nhìn quá sâu với hắn.

"Ừ, đi thôi." Tinh Trúc nắm lấy cánh tay của Mộc Thanh Dao, hai người một tuấn một xinh, dắt tay nhau đi ra ngoài. Trời đất bây giờ là một mảnh trắng xóa, mái hiên cung điện, hành lang cột trụ, hoa đình, mỗi một chỗ đều là màu trắng, màu trắng này không làm cho cảnh vật xấu đi, ngược lại hiện ra một mảnh băng thanh ngọc khiết, trong suốt thấu đáo, những thứ dơ bẩn không sạch sẽ cuối cùng đều đem hóa thành gió xuân mà bay đi.

"Đi thôi, nương nương, phía sau điện có vài cây hàn mai đã nở, chúng ta qua đó thưởng mai đi" Mạc Sầu đề nghị. Mộ Dung Tinh Trúc cùng Mộc Thanh Dao đều tán thành, hai người ôm ấm lô trong tay đi dọc theo hành lang ra phía sau điện, trên đường đi nhìn thấy rất nhiều tiểu nha đầu đang ném tuyết, nhìn thấy chủ tử liền giật mình, nhưng không sợ hãi, chỉ cung kính cười chào: "Công chúa, nương nương." "Ừ " Mộc Thanh Dao gật đầu một cái, hiện tại Phượng Loan cung đã không giống lúc trước, ở đây hoà hợp êm thấm, chỉ cần ngươi không phạm sai lầm, không gây sự, làm tốt bổn phận của mình, chủ tử là một chủ tử tốt, sẽ không tuỳ tiện trừng phạt người, ngược lại đối với cung nhân rất yêu thương, bởi vậy mỗi người ở đây đều rất thích chủ tử.

Đoàn người theo hành lang hướng về vườn hoa phía sau mà đi. Ở hoa viên, một mảnh trống vắng, những thứ hoa hoa thảo thảo đã hoàn toàn bị tuyết trắng bao phủ, chỉ còn lại có cây hàn mai, lặng yên thích nghi, chỉ trong một đêm, hoa mai đã nở đầy cành, tư thái bày ra trước mắt, từng đóa từng đoá, giống như được nhuộm qua, màu sắc đẹp cực kỳ, mùi hương thơm mát xông vào mũi. Ở giữa hoa viên, có xây một tiểu đình, bên trong còn có bàn đá, trên bàn đã được xếp đặt nhiều thứ, bày sẳn điểm tâm cùng trà nóng, ghế đá đã lót mấy cái đệm mềm mại, vừa nhìn qua cảm thấy cực kỳ thoải mái, trong đình có đặt một ấm lô lâu, toàn bộ không khí trong tiểu đình, ấm áp như xuân, một chút cảm giác mát lạnh cũng không có.

Mộc Thanh Dao quét nhìn một cái, ngước mắt cười với Mai Tâm cùng Mạc Sầu: "Các ngươi thật có lòng." "Chủ tử ngồi xuống đây đi, dùng trà rồi thưởng mai, quá tốt phải không." Mạc Sầu cười mở miệng, nàng là muốn cho chủ tử vui vẻ một tí, nhìn chủ tử kiên cường, nhưng đáy mắt thì mang vẻ cô đơn, làm nô tỳ, trong lòng nàng sao có thể thoải mái đây, chỉ mong nương nương sớm một chút rời khỏi hoàng cung này, cách xa đây hết thảy, chủ tử cũng sẽ buông lỏng tim mình. "Ừ, Mạc Sầu thực sự là tri kỷ, nếu không sáng mai đi theo ta?"

Tiếng nói của Tinh Trúc công chúa vừa rơi xuống, Lam Y ở sau lưng nàng chu miệng lên, đôi mắt lập tức đỏ: "Công chúa là chê nô tỳ không tốt sao?" "Ái chà, nha đầu kia thật đa tâm " Mộ Dung Tinh Trúc cười nhìn về phía Mộc Thanh Dao, Mộc Thanh Dao vươn tay bóp mũi của nàng một chút, khuôn mặt bị lạnh lúc này hồng lên, đặc biệt đáng yêu: "Ngươi a, đừng nghĩ đến nha đầu của ta, Lam Y rất tốt, mọi chuyện đều nghe theo ngươi, đi nơi nào có thể tìm được hầu gái như thế tri kỷ thế, hãy biết tự mãn nguyện đi." Lam Y vừa nghe hoàng hậu nương nương khen nàng, lập tức lại cao hứng, quỳ gối cúi thân thể một chút.

"Tạ ơn hoàng hậu nương nương đã khen." Nha đầu này không chỉ diện mạo tốt, lại khéo léo lễ phép, Mộc Thanh Dao tán thưởng gật đầu. Mai Tâm lập tức tiến lên châm trà, hầu hạ các chủ tử dùng trà thưởng mai, bên trong tiểu đình một mảnh thấp hinh, tiếng cười vung lên, Mộc Thanh Dao tựa như đã quên mất những chuyện phát sinh trước kia, Mạc Sầu cùng Mai Tâm đồng thời thở dài một hơi, đây cũng là nguyện vọng của các nàng, hi vọng chủ tử thật vui vẻ.

Qua tiếp mấy ngày nữa là sẽ đến lễ mừng năm mới, không biết qua năm mới chủ tử định đi đâu, hay là vẫn như mấy ngày nay đi, hai người mang hai sắc mặt để suy đoán. Ba ngày sau, Sở gia ở ngọ môn sẽ bị chém đầu. Ngày hôm nay tuy rằng khí trời rất lạnh, thế nhưng ở bốn phía pháp trường tại ngọ môn, trong ngoài bị vây ba lớp người, Tây Môn Chính Hào lĩnh mệnh ở đây giám trảm những kẻ liên can đến Sở gia.

Buổi trưa một khắc vừa qua khỏi, tất cả Sở gia lớn nhỏ hơn tám mươi người, bị binh tướng của bộ binh giải qua đây, xích sắt trói ở chân, trên tay còn còn đeo gông, đoàn người khóc rống nước mắt không ngừng chảy xuống, quỳ gối trên đài cao, mà dẫn đầu chính là hữu tướng Sở Phong Ngọc, đã từng một thời phong quan, nhưng hiện tại, hắn không chỉ già đi, hơn nữa tay không thể cử động, miệng không thể nói, hết lần này tới lần khác trong lòng đều biết rõ, nên nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, trong lòng hắn oán hận, vốn định giao ra binh quyền, nhưng không ngờ nghịch tử kia lại hại hắn, bây giờ là một nhà khổ chủ đều sắp bị xử tử, nó cũng mất bóng luôn. Bốn phía pháp trường, biển người đông nghịch, vây quanh chật như nêm cối, tất cả mọi người đều mở to mắt, nhìn tất cả mọi người lớn nhỏ của Sở gia, tiếng khóc không ngừng lọt vào tai họ. Ngày xưa họ là những người hưởng đủ vinh hoa phú quý, lúc này so với con kiến hôi cũng không bằng, bình thường đâu có thèm ngẩng đầu nhìn ai, lúc này khi đối mặt với sống chết, cũng trở nên nhỏ bé, kêu trời trách đất, rất nhiều người ở đây đều không có đồng tình, ngược lại còn cảm thấy như được giải hận, hữu tướng này, luôn luôn ỷ vào việc có thái hậu chống lưng, mặc dù không có xem đồng hương như cá thịt, nhưng vẫn coi thường và xem họ như người hạ đẳng, lúc nào cũng mang bộ dạng khinh người cao cao tại thượng.

Buổi trưa hai khắc đã qua. Tây Môn Chính Hào hạ lệnh một tiếng, bốn phía vang lên tiếng trả lời như sấm, tất cả đã được chuẩn bị sắp xếp, hai đao phủ cầm tay đại đao phát sáng đưa lên, đao phong vô cùng sắc bén, dưới ánh mặt trời càng phát ra ánh sáng lạnh giá, ánh sáng lạnh này đập vào mặt làm cho người bị trảm thủ trên đài lui ra phía sau một chút..