Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 212

Chương 93.5

Cuồng phong gào thét thổi qua, hàn khí bao phủ toàn bộ pháp trường, quần áo của người Sở gia có chút đơn bạc, lúc này đang run rẩy, tựa như tàn lá trong cơn gió . Tây Môn chính hào ngẩng đầu lên nhìn trời, đánh giá thấy thời gian đã đến, đưa tay ra lấy thẻ bài trảm trong ống. Nhưng mà thẻ bài trảm kia ở trong tay còn chưa có ném ra, bỗng nhiên có người nhảy tới giữa không trung, hét lớn một tiếng: “Dừng tay.”

Bộ áo bào trắng vung lên, bị cuồng phong thổi bay lên cuồn cuộn thật lâu ở trên cao, tóc đen như mây, trút xuống trên vai, trên khuôn mặt như ngọc lúc này bao phủ sát khí tàn bạo, đang chậm rãi từ trên cao đáp xuống mặt đất, thân hình của hắn xoay lại đối mặt với đao phủ, đồng thời cùng phương hướng đó song song bay vọt ra hơn mười đạo thân ảnh rơi xuống phía sau hắn, thái độ cẩn thận cung kính: “Chủ tử?” Nam tử áo bào trắng, mặt mày đều yêu nghiệt bức người, người này chính là con trai của hữu tướng Sở Thiển Dực, lúc này gặp lại hắn, so với lúc trước càng thêm phóng đãng hơn, giơ tay nhấc chân đều mang theo một cỗ quý khí, khóe môi nhếch lên tạo ra nụ cười điên đảo chúng sinh, trong đám người xem có rất nhiều người phải hít sâu, nam nhân này thật tuấn tú a. “Tây Môn tướng quân, đã lâu không gặp” Sở Thiển Dực ôm quyền, thái độ ba phần thật lòng bảy phần đùa giởn.

“Nghịch tặc, quả nhiên giống như hoàng thượng dự đoán, ngươi nhất định đến cướp pháp trường, ” Tây Môn Chính Hào xoay mình đứng lên, phát ra tiếng hô như sấm, tay vừa nhấc lên, phía sau lập tức có người đưa lên một thanh huyền thiết trường đao, đao này nặng chừng mười mấy cân, nhưng để ở trong tay Tây Môn Chính Hào, thật giống như hắn đang cầm một thanh kiếm, có thể thấy được cánh tay của hắn có sức mạnh kinh người, công phu cũng rất khá. “Tặc tử chịu chết đi.” Tây Môn Chính Hào thân hình nhảy lên, bay vút qua bàn, rơi thẳng đến trước mặt Sở Thiển Dực, trường đao run lên liền đâm tới, thủ hạ ở phía sau Sở Thiển Dực biến sắc, vài tên đã vọt tới trước, một người quát lạnh: “Lớn mật, dám vô lễ đối với tam hoàng tử, muốn chết.”

Lời này vừa thốt ra, Tây Môn Chính Hào đã bị sửng sốt, lời của người này có ý gì, ánh mắt nhìn hắn thật sâu: “Ngươi lại muốn giở trò gì?” Sở Thiển Dực khóe môi nhất câu, nụ cười càng phát ra xinh đẹp, như đóa hoa trên cành, chỉ thấy tên thủ hạ vừa giận mắng Tây Môn chính hào mở miệng lần nữa: “Đây là tam hoàng tử điện hạ của Vân Thương quốc chúng ta, đừng nói ngươi chỉ là một tướng quân nho nhỏ, ngay cả Huyền đế của các ngươi, chỉ sợ cũng chẳng dám ngang nhiên động thủ, chẳng lẽ các ngươi thực sự muốn cùng Vân Thương quốc chúng ta khai chiến?” Lời vừa nói ra, không chỉ người ở trên đài chấn kinh, mà ngay cả những người đang xem ở dưới đài, cũng đang nghị luận sôi nổi, nghiêm túc quan sát nam tử yêu nghiệt không gì sánh nổi trên đài, hắn là công tử con của hữu tướng không sai a, tiểu tử này lớn lên rất đẹp, họ nhìn thấy hắn từ nhỏ cho đến lớn, sao có thể là tam hoàng tử của Vân Thương quốc được? Dù như thế nào cũng không có ai tin.

“Nói bậy, các ngươi cho tùy tiện tìm đại một lý do, bản tướng quân liền tin các ngươi sao?” “Tây Môn Chính Hào to gan, bản điện hạ chẳng lẻ cần ngươi tin tưởng sao? Hiện tại ta muốn gặp Huyền đế, lập tức, ” Sở Thiển Dực đột nhiên biến sắc, âm ngao không gì sánh được, như vừa chạm vào cơn lôi đình thịnh nộ. Tây Môn Chính Hào đối mặt với tình trạng đột phát trước mắt, không dám khinh thường, hắn đang lâm vào thế khó xử, nhưng nếu trước mắt thực sự là tam hoàng tử của Vân Thương quốc, như vậy cho dù như thế nào, bọn họ cũng không thể đánh hắn, bằng không hai nước tất sẽ khai chiến, thế nhưng nói hắn là tam hoàng tử Vân Thương quốc, thì vô luận như thế nào Tây Môn Chính Hào cũng không tin, nam tử ở trước mắt này là đệ nhất yêu nghiệt công tử Lâm An thành con trai của hữu tướng, dù có hóa thành tro, hắn cũng nhận ra được, vì sao bây giờ lại thành tam hoàng tử của Vân Thương quốc?

“Bản tướng sẽ không tin lời của tiểu nhân như ngươi nói, chẳng lẻ muốn bản tướng đem ngươi đưa vào hoàng cung để ám sát hoàng thượng sao.” Tây Môn Chính Hào không dám khinh thường, nêt thái độ rất kiên quyết. Sở Thiển Dực âm u lạnh lùng căm tức liếc hắn một cái, hai tay đưa vào trong áo, lấy ra một lệnh bài, trên mặt lệnh bài có viết Văn Ngọc tam hoàng tử của Vân Thương quốc, không ngờ Sở Thiển Dực lại thật là tam hoàng tử của Vân Thương quốc, nhìn thấy vật này Tây Môn Chính Hào không dám nói thêm cái gì.

“Được, tiến cung, ” những chuyện thế này chỉ phải vào cung, hắn cũng không quyền lợi xử trí chuyện như vậy. Giờ ngọ ba khắc đã qua, những người bị trảm của Sở gia, bị giam vào trong đại lao bộ binh, còn Tây Môn Chính Hào cùng Sở Thiển Dực thì tiến cung. Lưu Ly cung.

Mộ Dung Lưu Tôn đối mặt với tình huống như vậy cũng rất là ngạc nhiên, hắn đã phái ám vệ điều tra, biết gần nhất có người của Vân Thương quốc đang hoạt động ở Lâm An thành, hắn đang chờ tin tức bắt được người ở ngọ môn pháp trường, chỉ là không ngờ tới, Sở Thiển Dực căn bản không phải người của Sở gia, mà là người của Vân Thương quốc, hắn sao lại là người Vân Thương quốc. “Ngươi nói ngươi là Vân Thương quốc tam hoàng tử?” “Đúng vậy, Huyền đế” Sở Thiển Dực đã không còn vẻ đùa bởn như lúc trước, hiếm khi thấy được hắn đoan trang, trầm ổn nội liễm mở miệng, quanh thân đầy quý khí, còn ưu nhã lấy ra tín vật của mình.

nguyên lai Hắn thật là tam hoàng tử Văn Ngọc của Vân Thương quốc, nhưng vì sao hoàng tử Vân Thương quốc lại trở thành công tử của hữu tướng đây? hoàng đế ngồi trên cao, sắc mặt trở nên âm ngao xấu xí, trầm giọng mở miệng: “Hiện tại là ngươi lấy thân phận tam hoàng tử của Vân Thương quốc quang lâm Huyền Nguyệt của ta, không biết tam hoàng tử vì sao lại ngăn cản Tây Môn tướng quân của Huyền Nguyệt hành hình.” Sở Thiển Dực nhợt nhạt cười rộ lên, đôi mắt hắn nhộn nhạo rực rỡ như gió xuân buổi sáng. “Huyền đế, kỳ thực hữu tướng cũng không có giúp đỡ Bắc Tân vương, ba ngàn phòng vệ quân kia là ta thuyên chuyển, thế nhưng ta lại không phải người Sở gia, như vậy Huyền đế lấy lý do gì để trảm cả nhà Sở gia đây?”

Mộ Dung Lưu Tôn vẻ mặt âm trầm, đáy mắt đen như vực sâu vô biên. Hắn biết những gì Sở Thiển Dực nói là sự thực, nếu như Sở Thiển Dực không phải người Sở gia, như vậy hắn sẽ không có chứng cứ chứng minh Sở gia có tội, ba ngàn phòng vệ quân có thể làm chứng là Sở đại công tử dụng binh phù để thuyên chuyển bọn họ, nhưng bây giờ Sở đại công tử căn bản không phải người Sở gia, mà là tam hoàng tử Vân Thương quốc, nếu như hắn chém Sở gia, tất nhiên phải có một lời giải thích hợp lý. “Ngươi?”

Mộ Dung Lưu Tôn giận dữ trừng bên dưới, ánh mắt ẩn chứa ý cười, tựa như chỉ trong nháy được rửa sạch bằng vũ lộ: “Tốt, trẫm đã coi thường ngươi, Văn Ngọc, không ngờ tới ngươi giấu kín đến như vậy, trẫm hiện tại muốn biết, ngươi làm như thế nào để đổi trắng thay đen, để làm con trai của Sở gia hơn hai mươi năm, trong chớp mắt lại biến thành hoàng tử tôn quý của một quốc gia?” Sở Thiển Dực nhướng mày, ngưng mắt, nhanh chóng thu liễm nụ cười sắp nở ra, trên mặt là vẻ chăm chú, kỳ thực hắn tình nguyện bản thân là một người bình thường của Sở gia, như vậy, hắn sẽ sớm khuyên phụ thân giao ra binh quyền, nhưng đáng tiếc hắn không phải, từ nhỏ sứ mệnh của hắn, chính là gánh vác, trà trộn vào Huyền Nguyệt, nhằm bắt thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, như vậy ngoài mặt Vân Thương quốc là một quốc gia đơn độc, nhưng trên thực tế là một quốc gia chia hai, nhưng không ngờ người tính không bằng trời tính, Ngữ Yên kia có điểm cuồng dại, quả nhiên đã yêu hoàng thượng, bất luận bọn họ đã khuyên dạy nàng bao nhiêu lần, nàng cũng không chịu dùng quỷ kế ở trên người hoàng thượng, vì thế cuối cùng cục diện này đã bị phá vỡ..