Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 215

Chương 94.2

"Chủ tử bị làm sao thế ? vì sao nàng cái gì cũng không nói?" "Nếu nàng không muốn nói, thì chúng ta cũng không nên hỏi, " Mạc Sầu bình tĩnh mở miệng, nàng luôn luôn là người trầm ổn, làm việc cực có chừng mực, biết suy trước nghĩ sau, đã mơ hồ cảm giác ra đầu mối, giữa lông mài bị lây hận ý, nếu như không phải vì chủ tử, nàng thật muốn chạy tới Lưu Ly cung chất vấn hoàng thượng, sao lại nhẫn tâm thương tổn chủ tử thế? Nàng mang thai hài tử của hắn a, tại sao có thể ở lúc một nữ nhân đangmang thai, mà thương tổn lòng của nàng như vậy, thế nhưng cuối cùng nàng cái gì cũng khôngcó làm, chỉ hóa thành một lời nói lạnh lùng. "Được rồi, chúng ta đi ra ngoài an bài một chút, tối nay tất cả cung nhân đều phải ngủ như chết, để bảo đảm vạn vô nhất thất."

"Mạc Ưu, xuất cung đi mua thuốc." "Mai Tâm, đi sắp xếp tối nay để cho hai chúng ta gác đêm." "Dạ" ba người phân công nhau hành sự, rất nhanh biến mất ở trên đại điện.

Đêm rét lạnh dài dằng dặc, cuồng phong gào thét, thổi mạnh vào tấm rèm màu trắng làm cho song linh, vang lên một chuỗi thanh âm, Thanh Dao mở hai mắt thật to ngồi ở trên giường, trong lòng có Mao Tuyết Cầu đang nằm, trong tay đang thì cầm ấm lô, đạm mạc nhìn bình phong ngọc lưu ly, xung quanh yên lặng như tờ. Ngoài cửa tẩm cung vang lên tiếng bước chân, Thanh Dao ngẩng đầu, nhìn thấy Mai Tâm cùng Mạc Sầu đang đi tới đi lui, hai người thỉnh thoảng trách cứ nhau lúc làm việc, bắt gặp nàng ngồn bên giường vẫn không nhúc nhích, sắc mặt khẽ biến, tiến lên hai bước: "Nương nương, người sao không chịu nghỉ ngơi?" "Ta ngủ không được, Mai Tâm, bây giờ là giờ gì?"

Thanh Dao cầm ấm lô trong tay đưa cho Mạc Sầu, để cho tay nàng ấm một chút, Mạc Sầu nhận lấy, chỉ trong chốc lát, đôi tay lạnh lẽo đến sắp cứng đã ấm áp lại, sau đó nàng đưa cho Mai Tâm ở một bên, Mai Tâm cầm ấm lô trong tay đáp lời. "Nương nương, bây giờ là giờ tý, nương nương ngủ thêm một chút đi." Mai Tâm lo lắng nhìn chủ tử của mình, vốn cho rằng nàng đang nghỉ ngơi, ai biết nàng tỉnh lại cũng không gọi các nàng.

"Không, ngươi đi chuẩn bị giấy mực đem qua đây cho ta, Mạc Sầu đi thu dọn một chút, đem cái gì nên đem theo, sau đó gọi Mạc Ưu tiền vào đây cho ta." "Dạ nương nương" Mai Tâm lên tiếng trả lời rồi đi ra ngoài, Mạc Ưu đang ở ngoài cửa chờ, vừa nghe nói nương nương muốn gặp hắn, liền rất nhanh lắc mình tiến vào. Chỉ thấy chủ tử đã bình tĩnh nhiều lắm, quanh thân tựa như hoa cỏ vừa được băng sương rửa sạch, nàng nhàn nhạt có trật tự phân công nhiệm vụ.

"Mạc Ưu, gần nhất ngươi vẫn trà trộn ở Lâm An thành, một là quen thuộc rất nhiều nơi, hiện tại ngươi đi ra ngoài mua một chiếc xe ngựa, không nên quá xa hoa, tinh xảo một tì là được, sau đó đưa nó đến bên cạnh tường cao ở thành tây, chổ mà lần trước chúng ta đi ra đó, chúng ta ở nơi nào đó chờ, cửa thành vừa mở ra, chúng ta lập tức rời khỏi Lâm An thành." "Dạ, chủ tử." Mạc Ưu lĩnh mệnh lắc mình rời đi.

Mai Tâm thì đi lấy giấy mực, còn Mạc Sầu lo chỉnh lý y phục, trong lúc nhất thời mọi người đều có chuyện phải làm, Thanh Dao không nhanh không chậm buông tiểu hồ ly Mao Tuyết Cầu ra, sửa sang quần áo một chút, rồi bước đến bên giường, Mai Tâm đã mang giấy bút đến, vội vàng chạy tới giúp nàng mang giày da vào, rồi dìu nàng đi tới trước bàn. Thanh Dao hơi ngưng mi, hạ bút có thần, lưu loát không gì sánh được, xoát xoát viết chữ trên giấy, rất nhanh đã viết xong rồi gấp lại, đoan đoan chính chính đặt ở trên bàn. Sau đó đứng dậy không chút chần chừ. Đi qua một bên rửa mặt, tất cả phải nên kết thúc, hà tất còn lưu luyến dằng co, Mạc Sầu đã thu dọn xong y phục, được hai bao lớn, thật chỉnh tề để nó ở một bên, trầm mặc đứng ở bên cạnh. Tiến cung đến có mấy tháng, chợt bừng tỉnh thì ra chỉ là giấc mộng, không nghĩ tới bây giờ lại phải xuất cung, lúc nàng còn đang ngẩn ngơ thì nghe được chủ tử gọi nàng.

"Mạc Sầu, theo ta đi một chỗ?" "Gì ạ?" Mạc Sầu nhíu mài một chút, trong lòng trầm xuống một chút, bất an hỏi, Thanh Dao nhàn nhạt cười: "Đừng quên người ta đã cứu ta một mạng, mặc dù nàng có mục đích riêng, nhưng ta vẫn nợ nàng một tiếng cám ơn, vì người nam nhân kia, nàng đã đặc cược được ăn cả ngã về không, nếu như chưởng lực của Bắc Tân vương mạnh thêm một chút, chỉ sợ nàng ta đã mất mạng, cuối cùng nàng ấy đã cứu ta." "Dạ, nương nương."

Mạc Sầu lên tiếng trả lời, theo phía sau của nàng, hai người ra khỏi tẩm cung, thân hình gọn gàn đi qua hành lang, hướng về Vị Ương cung mà đi, Mạc Sầu đã đi qua một lần, nên biết Tây Môn Tân Nguyệt ở nơi nào, bởi vậy nàng đi phía trước dẫn đường, dọc đường thi triển khinh công, nên chớp mắt đã tới rồi. Chỗ ở của Tây Môn Tân Nguyệt, đèn lồng cung đình toả sáng một mảnh mông lung. Mạc Sầu lắc mình đi vào, chỉ thấy trên giường ngủ lớn là Tây Môn Tân Nguyệt, bên cạnh có hai tiểu cung nữ một người xem chừng đang ngủ gậc, người khác là thiếp thân thị nữ Liên Yên của nàng , đang tựa ở giường ngủ gật.

Tay áo rộng thùng thình của Mạc Sầu mở ra, nhẹ tay phất qua, liền đánh ra ba hòn đá nhỏ, lúc đi trên đường nàng liền sợ bên trong tẩm cung có người. Bên trong tẩm cung huyệt ngủ của ba người đều bị đánh, nên chậm rãi hướng sang một bên ngã xuống, phát ra âm hưởng rất nhỏ, tiếng vang này tuy rằng nhỏ, nhưng vẫn kinh động đến Tây Môn Tân Nguyệt, nàng đột ngột mở mắt ra, nhìn lập thấy Thanh Dao đứng trước giường của nàng, đáy mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, nữ nhân này nửa đêm canh ba tới đây làm gì, hiện tại nội thương của mình còn chưa có tốt, sẽ đánh không lại các nàng a, chẳng lẽ nàng biết chuyện hoàng thượng phong mình làm phi, vì thế đố kị tới đây giết người diệt khẩu. "Ta đến là để nói tiếng cám ơn với ngươi, tuy rằng ngươi làm thế là có mục đích riêng, nhưng xác thực cũng đã cứu ta, về phần mục đích của ngươi, đã không quan trọng nữa."

Thanh Dao nhẹ giọng mở miệng, nhàn nhạt cười, trong bóng tối dung nhan nàng xinh đẹp bức người, con ngươi tối tăm hiện lên sương tuyết lạnh lùng, lẳng lặng như vậy đứng dưới ánh đèn, thật giống như một gốc cây vô cốc u lan, bất nhiễm thế tục bụi trần, còn mang theo ánh sáng trí tuệ, giờ khắc này, Tây Môn Tân Nguyệt không thể không thừa nhận, hoàng thượng yêu nàng ta hơn tất cả là có nguyên nhân vì nữ nhân này có chính là phẩm chất cao quý. "Ngươi tới, chỉ vì nói như vậy?" Tây Môn Tân Nguyệt nhẹ giọng mở miệng, giờ khắc này, nàng thậm chí đã nghị, nàng có thể không tranh không cướp, chỉ cam tâm ngoan ngoãn làm Thục phi của nàng.

"Phải, ngươi hãy hảo hảo điều dưỡng thân thể, tất cả rồi sẽ tốt, ngươi cố gắng bảo trọng, ta đi." Thanh Dao vươn tay vì nàng kéo lại góc chăn, thật giống như đang đối đãi với muội muội của mình, không có chút nào phẫn nộ hay đố kị, kỳ thực nàng lúc trước cũng hận qua Tây Môn Tân Nguyệt, thế nhưng sau khi nghĩ thông suốt, Tây Môn Tân Nguyệt tuy rằng hung ác, vì mục đích không từ thủ đoạn, nhưng vì hoàn cảnh lớn lên của nàng và nàng ta không giống nhau, tướng quân phụ thân của nàng ấy, đã cho nàng ấy thân phận cao quý cộng thêm năng lực hơn người, vì gả cho nam nhân mình yêu quý, mà nỗ lực lớn đến như vậy, thậm chí không tiếc hy sinh tính mạng, có thể thấy nàng ta kỳ thực cũng không có xấu xa đến như vậy. Mọi người chẳng qua là lựa chọn vị trí, và đường đi của bản thân mình khác nhau mà thôi, vì thế không có thể nói ai xấu hơn ai cả.

"Cám ơn, " hiếm khi Tây Môn Tân Nguyệt nói được một câu như vậy, nhìn Thanh Dao xoay người ly khai tẩm cung của nàng, thân ảnh tinh tế cứng rắn đó, dù cho có trãi qua bao nhiêu năm, nàng vẫn nhớ kỹ này bóng hình ngạo nghễ như mai này..