Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 216

Chương 94.3

Thanh Dao cùng Mạc Sầu từ Vị Ương cung trở về, thì Mai Tâm và Mạc Sầu chia nhau mỗi người một cái bao, còn Thanh Dao thì ôm lấy Mao Tuyết Cầu, ba người cùng nhau rời khỏi. Bên trong Phượng Loan cung rộng lớn, tất cả mọi người đều đang ngủ say, chỉ có các nàng tựa như linh hồn trong bóng đêm, im hơi lặng tiếng biến mất ở trong trời đất. Cuồng phong gào thét, thổi qua những đụn tuyến đọng đang tan, ở trong bóng đêm, phát ra những âm thanh nước rơi.

Sáng sớm ngày hôm sau, thái giám cùng cung nữ Phượng Loan cung liền phát hiện nương nương mất tích, nữ quan Y Vân cùng tổng quản thái giám hoảng sợ đến phát khóc, cũng không dám bẩm báo cho hoàng thượng, chỉ có thể phái ra tất cả thái giám cùng cung nữ Phượng Loan cung ở hậu cung mà tìm tòi, chỉ mong là nương nương có việc phải đi ra ngoài. Hai canh giờ sau, trong Phượng Loan cung tiếng khóc vang thành một mảnh, hoàng hậu nương nương mất tích, kể cả tỳ nữ mà lúc trước nàng mang vào cung cũng không thấy. Mà lúc này trên đại điện Lưu Ly cung, thiếu niên tuấn dật hoàng đế đang mang vẻ mặt rạng rỡ tiếp đón lục quốc sứ thần, ngoài ra còn có các quan viên đại thần cùng đi theo.

"A Cửu, phái thái giám đi tuyên hoàng hậu nương nương, nói là có quý khách từ xa tới muốn gặp hoàng hậu nương nương." Mộ Dung Lưu Tôn thanh âm trong trẻo ấm áp mang theo vẻ tự hào, vung tay lên, tùy ý cuồng phóng. "Dạ, hoàng thượng, " A Cửu lĩnh mệnh lui ra, đến ngoài cửa điện phân phó tiểu thái giám đi qua Phượng Loan cung mời hoàng hậu nương nương, nói là hoàng thượng gọi nương nương qua đây, lục quốc sứ thần đã tới.

Tiểu thái giám lĩnh mệnh, thật nhanh xoay người đi đến Phượng Loan cung tuyên chỉ. Bên trong đại điện hoa lệ rực rỡ, thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười sung sướng, trong đám người này thì tiếng cười vang dội nhất, triêu người nhất hiện nay là thánh thượng. Trên khuôn mặt tuấn dật của hắn đầy xuân phong đắc ý, đôi mài phượng hẹp dài nhướng lên, hai tròng mắt tản mát ra ánh sáng ngọc nhiều màu, khóe môi nhất câu nở nụ cười xuất động lòng người, hiện tại trong thất quốc, Huyền Nguyệt là có phần thắng lớn nhất, điều này có thể dựa theo thái độ cẩn thận cùng mánh khoé của lục quốc sứ thần mà thấy được, lấy cơ trí cùng tâm tính của Dao nhi, nếu như được nàng tương trợ, tất sẽ như hổ thêm cánh, còn có được món vũ khí thần thông, uy lực thâm tăng, vì thế các lục quốc đều có chút run sợ, nên mới có chuyến đi bái phỏng lần này của sứ thần lục quốc.

Lục quốc sứ thần thái độ rất cẩn thận, thỉnh thoảng còn nói nhiều lời khen tặng, Huyền đế đã là hoàng đế khôn khéo nhất trong thiên hạ, nếu như hoàng hậu thực sự có vũ khí tinh nhuệ như lời đồn đãi, chỉ sợ bánh xe Huyền Nguyệt sẽ bùng cháy mạnh, bọn họ thực sự cần phải hao tổn chút tâm tư rồi... Ngoài cửa điện vang lên tiếng bước chân, lục quốc sứ thần đồng loạt nhìn về phía cửa, trong ánh mắt của mỗi người đều mang theo vẻ tìm tòi mới lạ cùng sự chờ đợi để nhìn hoàng hậu nương nương túc trí đa mưu trong lời đồn, thế nhưng họ chỉ nhìn thấy một tiểu thái giám với sắc mặt hoảng sợ, giơ cao một phong thư vọt vào kêu to: "Hoàng thượng, không xong, hoàng hậu nương nương để lại một phong thư rồi rời cung." Lời vừa nói ra, người trên cả tòa đại điện đều thay đổi sắc mặt, đều có vẻ khó tin, cũng có vẻ đắc chí.

Tuổi trẻ hoàng đế đang ngồi trên cao sắc mặt trong nháy mắt thay đổi, mất đi sự bình tĩnh, âm ngao mở miệng: "Đọc." "Huyền Nguyệt lẻ ba năm, ta Mộc Thanh Dao hưu hoàng đế Mộ Dung Lưu Tôn, từ nay về sau nam hôn nữ gả không can thiệp chuyện của nhau, văn võ bá quan ghi nhớ, lục nước sứ thần làm chứng, Mộc Thanh Dao bái thượng." Tiểu thái giám đọc xong, nước mắt lả chả tuôn rơi run, cả tòa đại điện bầu không khí yên lặng chết chốc, mọi người tựa hồ cũng từ trong kinh ngạc phục hồi tinh thần lại. từ xưa đến này chỉ có nam tử bỏ vợ, cũng chưa từng nghe qua nữ tử cũng có thể hưu phu, không chỉ hưu phu, mà người nàng hưu là hoàng thượng đương triều, là hoàng đế trẻ tuổi tuấn mỹ nhất trong thiên hạ, chuyện quái lạ hàng năm đều có, nhưng đây chính là chuyện kỳ quái nhất.

Đơn độc một mình hưu đế, có thể nhìn ra hoàng hậu tâm tư độc đáo cả gan làm loạn, dám làm những chuyện mà người thường không dám làm, quả thật là một kỳ nữ tử. Ánh mắt của Lục quốc sứ thần lóe ra một cái, đã có chút hiểu ra, sôi nổi đứng dậy, cung kính mở miệng: "Bẩm Huyền đế, hoàng thượng của chúng thần phái đến Huyền Nguyệt, chính là muốn cùng hoàng hậu nương nương thỉnh giáo, hiện tại hoàng hậu nương nương nếu đã rời cung, chúng thần cũng không có lý do gì để ở lại nữa, cần phải cáo từ." "Tiễn khách, " thanh âm cắn răng kèm theo sự lạnh lùng âm trầm.

Lục quốc sứ thần lui ra ngoài, hoả tốc rời khỏi hoàng cung, mỗi người đều trở về quốc gia mình, tốt nhất là bẩm báo với quân hoàng của họ tình trạng vừa đột ngột phát sinh này, có thể đây là cơ hội để chuyển biến tình thế, nữ tử như vậy, có thể lợi dụng thì cứ lợi dụng, lúc không thể lợi dụng, tuyệt đối không thể giữ lại... Lưu Ly cung đại điện. Nam An vương là người đầu tiên lên tiếng chất vấn, khuôn mặt luôn băng lãnh, hiếm khi nổi lên chút dao động như lúc này, đôi mắt đen tuôn trào gợn sóng.

"Hoàng huynh, sao lại xảy ra chuyện này? Hoàng hậu vì sao rời khỏi cung?" Người thứ hai là Mộc Ngân cũng đứng lên, mài nhíu lại hiện lên vẻ khó tin: "Dao nhi đang yên ổn tốt lành, tại sao có thể hưu đế chứ? Nàng không phải là đứa nhỏ không biết chừng mực ." Hắn nhớ kỹ nàng đã đồng ý với hắn, cố gắng giúp đỡ hoàng đế, hơn nữa cho tới bây giờ nàng làm rất khá, Huyền Nguyệt nội hoạn đã trừ, trong đó không thể không có công lao của nàng.

Những đại thần khác cũng không dám thở mạnh ra ngoài, mỗi người đều nhìn ra, sắc mặt hoàng thượng khó coi đến cỡ nào. Trên khuôn mặt tuấn dật bị bao phủ bởi cơn lôi đình thịnh nộ, đôi mắt đen hiện lên hàn băng, vung tay ra, tất cả đồ vật trên bàn bên cạnh đều bay ra ngoài, tiếng loảng xoảng vang lên, đồ sứ ở trong tay của hắn đã bị đánh nát đồng thời cũng làm mình bị thương, từng giọt máu tích tích rơi trên mặt đất. "Hoàng thượng, ngươi bị thương?"

A Cửu kinh hô, đau lòng đi tới muốn trợ giúp hắn xử lý vết thương, đáng tiếc đôi mắt hoàng đế âm ngao, vừa kéo tay lại, vừa lạnh lùng nhìn những gương mặt dưới đại điện. "Trẫm cũng muốn biết đã có chuyện gì xảy ra? Hôm qua nàng vẫn đang rất tốt, làm sao chỉ trong một đêm lại nghĩ ra việc này?" Mộ Dung Lưu Tôn nói xong, nhớ tới đêm qua, nàng tựa hồ có chút gì đó không giống với ngày thường, nhưng mà không giống ở chỗ nào? Dường như lúc nằm trong lòng hắn nàng có chút cứng ngắc, khi đó hắn đang nói sẽ dâng Tây Môn Tân Nguyệt tiến cung, chẳng lẽ nàng không đồng ý hắn phong Tây Môn Tân Nguyệt làm phi, hay là?

Hoàng đế lại nghĩ tới gương mặt nàng ôn nhu nói với hắn một câu, hoàng thượng, tối hôm qua, Dao nhi nằm mộng, mơ thấy trên đời này lại có người suốt đời nhất thế một đôi người, chẳng lẽ nàng hi vọng trong hậu cung rộng lớn này chỉ có hắn và nàng? Đại điện rơi vào vắng lặng. Ngoài cửa điện lần thứ hai có một thái giám chạy vào: "Bẩm hoàng thượng, có ngự y cầu kiến."

"Tuyên" trên đại điện sát khí sưu sưu, hoàng thượng đã sắp không khống chế được tâm tình, nên không ai dám nói nhiều thêm một câu, chỉ đăm đăm nhìn hoàng đế ngồi trên cao, không biết có phải bị hoàng hậu hưu phu nên tức giận, hay do hoàng hậu đi, mà thương tâm. Tiểu thái giám vừa lui ra ngoài, ngự y đã nhanh chóng tiến vào, trong đại điện áp lực không khí rất thấp, ngự y run như cầy sấy, cẩn thận từng li từng tí quỳ xuống: "Bẩm hoàng thượng, hôm qua thân thể hoàng hậu nương nương có chút khó chịu, vì thế đã tuyên thần đến chuẩn mạch cho nàng, kết quả, kết quả?" Lời kế tiếp ngự y không dám nói, hơi sợ hãi một chút, hắn sợ hoàng thượng sẽ phát cuồng, nghe nói không thấy nương nương đâu.

"Nàng làm sao vậy?" Hoàng đế khẩn trương lên, chẳng lẽ Dao nhi sinh bệnh? "Hoàng hậu nương nương mang thai." Hắn cố dùng hết sức lực mở miệng, hoàng đế ngồi trên cao trong nháy mắt con ngươi mở lớn, nhuộm đầy kinh hỉ, cả khuôn mặt không còn âm ngao như trước, mà giống như đoá hoa tháng ba, chói mắt đến không nói nên lời. Bên dưới vang lên một mảnh thanh âm vui sướng: "Chúc mừng hoàng thượng, chúc mừng hoàng thượng, mừng đã có long chủng."

Mộ Dung Lưu Tôn không ngờ chuyện mà bản thân mình thực sự nghĩ thầm, Dao nhi quả nhiên thực sự mang thai, hắn nhớ kỹ lúc hôm qua khi nhìn thấy nàng, nàng tựa hồ cao hứng khác thường, dường như có chuyện muốn nói, thế nhưng về sau khi biết hắn muốn nạp phi, nên không nói gì nữa, chỉ nói mệt mỏi, thì ra là nàng mang thai, lúc đó, nàng thật sự rất cao hứng, nghĩ đến đây, hoàng thượng ảo não không ngớt, tại sao bản thân mình lại làm ra chuyện hồ đồ như vậy. Người có quyền thế thường có một điều tốt, chính là kiếm kẻ chết thay, trong cơn phẫn nộ mâu quang của hoàng đế lạnh lùng nhìn chằm chằm ngự y đang quỳ bên dưới, giận dữ thở ra khí lạnh quát lên. "Ngươi thật to gan, hôm qua chẩn mạch biết hoàng hậu mang thai long loại, vì sao không bẩm báo?"

Trên đại điện, mọi người đồng loạt nhìn về phía ngự y già nua, đang không ngừng lao mồ hôi, đôi môi run run, cơ hồ sẽ nhanh chóng ngất xỉu, sau đó mọi người đều đồng tình với hắn, nhưng không dám lắm miệng a, hoàng đế bây giờ còn đang nổi giận, hoàng hậu hưu hắn, từ cổ chí kim còn chưa từng nghe qua chuyện hoàng thượng bị hưu, nhưng chuyện này bây giờ lại lưu lạc tới trên đầu hoàng thượng, bất quá phỏng chừng đó là hoàng thượng tự tìm. "Hoàng thượng, hoàng thượng?" ngự y kia bởi vì hoảng sợ, hơn nữa tuổi lại lớn, nói cũng nói cũng không rõ ràng, chỉ kêu lên hai câu, đã bắt đầu thở hổn hển, cuối cùng cũng dùng hết sức lực cuối cùng để nói ra: "Hoàng hậu nương nương không cho lão thần nói, nương nương nói muốn chính miệng đem hỉ sự này nói cho hoàng thượng." Ngự y lời nói vừa rơi xuống, mọi người lần thứ hai đem tầm mắt dời về phía hoàng thượng, Nam An vương cũng nhịn không được nữa, thốt ra.

"Hoàng thượng hôm qua người đã cùng nương nương nói cái gì? Có thể làm cho nương nương dưới cơn nóng giận mới làm ra loại chuyện thế này? Còn rời cung đi ra ngoài." Đây là chuyện hiện nay mọi người muốn biết nhất, hoàng thượng làm chuyện gì, mà khiến hoàng hậu nương nương nổi giận, bằng không vẫn đang tốt lành, vì sao lại muốn mở miệng hưu phu ra cung, mọi người chỉ cần vừa nghĩ tới hoàng hậu mang long thai, ở bên ngoài lưu lạc không nơi để sống yên ổn, liền cảm nhận được ba phần thê lương, Thượng Quan Hạo kia sẽ không bỏ qua cho nương nương, lúc này nương nương không đang phải rất nguy hiểm sao, sắc mặt mỗi người đều âm u không ánh sáng. Tả tướng Mộc Ngân đôi mắt càng mang vẻ sầu lo, hôm nay hắn một đường từ trong nhà đến đây, nữ nhi căn bản không có về nhà, điều này chứng tỏ nàng sẽ không quay lại Mộc gia, nàng đã mang thai, thì sẽ đi chỗ nào đâu?

"Trẫm nói phong Tây Môn Tân Nguyệt làm phi, hoàng hậu cũng đồng ý." Hoàng đế lời vừa nói ra, trong đại điện có vài người xuýt xỉu, đáy mắt đều không vui, hoàng thượng thực sự là hồ lý hồ đồ, hoàng hậu đang mang thai long chủng, ngươi vội vàng nạp phi cái gì, nếu là nữ nhân nào cũng đều phẫn nộ, chỉ bất quá hoàng hậu kịch liệt một tí thôi, quăng luôn hoàng đế. "Thần đệ cáo từ, " Nam An vương nổi giận, sắc mặt trầm xuống, đôi mắt đen so với sương tuyết vào đông còn lạnh lùng hơn, xoay người đứng dậy cáo an, cũng không chờ đợi hoàng thượng nói cái gì, vung tay áo choàng ly khai.

Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu đáy lòng dâng lên một trận sầu lo, nương nương xuất cung lúc này, là rất nguy hiểm, lục quốc sứ thần đều biết nàng xuất cung, phải làm sao bây giờ a? Xem ra phải nhanh một chút tìm ra nàng mới được, vẫn nên ở trong hoàng cung mới an toàn..