Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 217

Chương 94.4

Đại điện thượng, Mộ Dung Lưu Tôn lạnh lùng trầm mặt nhìn Nam An vương phủi áo mà đi, trong đôi mắt đen của hoàng thượng tràn đầy lửa giận, lúc nào cũng có thể đốt đám người trên đại điện thành tro, u ám giận dữ nhìn chằm chằm bọn thần tử bên dưới, tựa hồ bọn họ mà nói thêm một câu nữa thôi, là hắn nổi trận lôi đình, hắn cũng không muốn phát sinh chuyện này a, nếu như biết Dao nhi không thích hắn cho Tây Môn Tân Nguyệt tiến cung, hắn sẽ bồi thường cho Tây Môn gia thứ khác, nhưng ai biết nàng lại vô thanh vô tức bỏ đi, còn hưu phu nữa? Nghĩ đến đây thì trong lòng hoàng thượng lại đau, đồng thời cũng phẫn nộ, còn có xóa sạch sự tàn bạo nữa. Hắn, Huyền đế trong mắt thế nhân, tự nhiên bị một nữ nhân hưu, còn ở trước mặt của lục quốc sứ thần, chỉ sợ tin tức này, đã mau chóng truyền khắp lục quốc, thực sự là đau đầu mà.

Dao nhi, nếu như ngươi trở về, trẫm nên xử trí ngươi như thế nào đây? Mộ Dung Lưu Tôn con ngươi lắng động, tựa như đang hóa thành sương mù, làm cho người ta nhìn không ra nói không rõ, hắn vung tay lên lạnh lùng lạnh phân phó. “Đều đi xuống đi.”

“Dạ, hoàng thượng, ” các vị đại thần đứng dậy, đều thở dài một hơi, lão ngự y đang co quắp té trên mặt đất cũng thật vất vả thở hổn hển một hơi, giật lộn đứng dậy, trốn ở bên trong chúng đại thần rời khỏi Lưu Ly cung. Lưu Ly cung an tĩnh lại. Cả điện trống vắng, A Cửu vội vàng phân phó tiểu thái giám mang tới một hòm thuốc, tự mình xử lý vết thương cho hoàng thượng và bôi thuốc.

Hoàng thượng vẫn ngồi yên không nhúc nhích, đáy mắt quấn quýt, cô đơn, còn có lăng hàn, âm ngao, ngàn vạn cảm xúc cứ chuyển động ở trong đó, có thể nhìn sắc mặt thay đổi của hắn là biết, nó thay đổi không biết bao nhiêu lần, cuối cùng lạnh lùng mệnh lệnh cho A Cửu. “Lập tức tuyên chỉ cho Nam An vương, bảo hắn xuất cung đi tìm hoàng hậu nương nương, nhưng cần phải đi trước lục quốc một bước, đừng để họ tìm được tung tích của nàng, trẫm không hy vọng nàng xảy ra chuyện gì?” “Dạ, hoàng thượng, ” A Cửu lĩnh mệnh đi ra ngoài, mới vừa đi tới cửa đại điện, đã nghe được từ chỗ ngồi trên lại vang lên thanh âm dịu dàng sâu đậm: “Phân phó Nam An vương, nếu như đã gặp nàng, hãy nói, chỉ cần nàng trở về, tất cả rồi sẽ tốt.”

Nếu như nàng thực sự không đồng ý nạp Tây Môn Tân Nguyệt làm phi, hắn sẽ tứ hôn cho Tây Môn Tân Nguyệt một lần nữa, nhưng mà? Trong đôi mắt phượng mê người của nam tử ngồi ở trên cao hiện lên nghi ngờ, hoàng hậu phản ứng như vậy có tính là đang ghen tị hay không? A Cửu biết ý tứ trong lời nói của hoàng thượng, cái gì gọi là tất cả rồi sẽ tốt, đại khái ý là sẽ dựa theo lời hoàng hậu nói mà làm, chuyện này thật là hiếm thấy, A Cửu theo hoàng thượng đã lâu, chưa từng thấy hoàng thượng thỏa hiệp như thế bao giờ, đây là lần đầu tiên, chỉ mong hoàng hậu sẽ trở về, trong bụng của nàng đang mang long thai, nếu như là một tiểu hoàng tử, nói không chừng sẽ là thái tử nữa.

Trên con đường lớn, một chiếc xe ngựa tinh xảo không nhanh không chậm chạy qua. Xe ngựa này không có quá xa hoa, Bát Bảo làm nắp, đỉnh chóp xe có khảm ngọc, bốn góc thì treo trang sức cộng thêm tua cờ, theo chuyển động của xe ngựa chạy trốn, chập chờn ở trong gió. Bên trong xe ngựa có một nữa không gian được thiết kế một cái giường mềm, mặt trên của nó lót tấm thảm màu trắng quý giá mềm mại thoải mái, một góc khác thì đặt một kỷ trà cao, bày biện dưa trái cây và điểm tâm, còn có nước trà, lúc này nước trà đó có khí nóng bay lên, nhưng cũng không có vì xe ngựa chạy như điên mà bắn ra ngoài, điều này đủ để thấy kỹ năng rất tốt của người lái xe, đem xe ngựa chạy vừa nhanh lại ổn.

Trên giường êm, lúc này có một mỹ nhân lười biếng đang nằm, tóc đen như mây đang được trút xuống, hé ra khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết, da thịt trong suốt như tuyết, mi dày, mắt thì sáng quắc, quanh thân lười biếng, năm ngón tay bạch ngọc của nàng đang cầm một ly trà, hương vị trà như bao phủ toàn bộ thùng xe, nữ tử có đôi mắt đẹp đang yên lặng lạnh lùng nhìn chằm chằm lá trà không ngừng chập chờn ở nước trà còn tùy ý xoè ra, tản mát hương thơm ngào ngạt. “Tiểu thư, hiện tại chúng ta đi đâu?” Tiểu nha đầu vừa nói chuyện mặt mày thanh lệ, có một cỗ đẹp đẽ tự nhiên đáng yêu, đôi mắt to trong veo như nước ẩn chứa cảm giác khốn khổ.

Người nằm trên giường êm chính là đệ nhất hoàng hậu từ cổ chí kim dám hưu đế Mộc Thanh Dao, mà người vừa nói chính là nha đầu Mai Tâm của nàng, các nàng đã rời cung ba ngày, nơi này cách Lâm An thành chừng bảy tám trăm dặm, dọc theo đường đi, bọn họ cẩn thận từng li từng tí tách ra khỏi thôn trấn lớn, chỉ tá túc ở những trấn nhỏ ít người, một đường điên cuồng chạy đi về phía nam. Mắt thấy đã rời khỏi kinh thành khá xa, tốc độ xe ngựa liền chậm rất nhiều. Nhưng mà trừ chủ tử, ngay cả ba thủ hạ cũng không biết trên đoạn đường chạy như điên này, bọn họ muốn đi đâu, lúc này Mai Tâm rốt cuộc cũng nhịn không được phải hỏi nương nương, nha, không, nương nương từ khi xuất cung liền phân phó các nàng, sau này hãy gọi là tiểu thư, nếu nàng đã xuất cung, sau này sẽ không bao giờ còn là Huyền Nguyệt hoàng hậu nữa, mà chỉ là tam tiểu thư của Mộc phủ.

QUYỂN BA: THIẾN TM TỰA THIẾT.