Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 220

Chương 95.3

Thanh Dao vẫn muốn quăng bọn họ đi, chỉ là bất đắc dĩ, biện pháp thì suy nghĩ ra không ít, nhưng đều không có thành công, cuối cùng đành phải chịu thôi. Trãi qua một thời gian ở chung, nàng phát hiện, Nam An vương tuy rằng lạnh, nhưng thái độ làm người lại rất cẩn thận, hơn nữa tâm tư cẩn mật, cũng không phải giống như một người lỗ mãng, chỉ sợ nàng muốn ở trong tay hắn chạy trốn, không phải là một chuyện dễ dàng, trừ phi có người giúp đỡ nàng. Từ khi bọn họ theo nàng, nàng cũng không vội vàng gấp gáp chạy đi nữa, thực sự đã trở thành chuyến du sơn ngoạn thủy, tất cả chi tiêu ăn ở đi lại, cũng đều để cho nam nhân kia xử lý, ai bảo hắn cứ muốn đi theo, đi theo nàng thì làm ví tiền của nàng đi.

Đương nhiên Nam An vương ví tiền rất to, căn bản không bị sự hoang phí của nàng ảnh hưởng, hơn nữa mặc kệ là nàng muốn làm gì, hoặc cố tình gây sự, hắn đều bỏ mặc, ngược lại chỉ cần là đồ nàng muốn, nàng thích. Hắn nhất định sẽ mua cho nàng, đến cuối cùng, làm hại bọn họ tâm lý bất an. Ngày hôm nay, đoàn người đã đi tới Phù Phong thành. Nơi này cách Hoài Thành không xa, đại đại khái là khoản hai ba ngày liền đến Hoài Thành, bất quá theo thời gian mà tính toán, dường như sắp đến lễ mừng năm mới.

Phù Phong thành, người ra vào tấp nập rất huyên náo, thanh âm rao hàng của người bán hàng rong văng vẳng vang xa. Năm mới vừa buông xuống, trên đường không khí vui mừng ở khắp nơi, có rất nhiều thương gia trước cửa đều treo đèn lồng đỏ thắm, liếc mắt nhìn trên đường một cái, cả thành đều đỏ tươi, may mắn vừa vui khí. Trên đường cái, từng chiếc xe ngữa đứng ở bên cạnh nhau, rất nhiều đại gia đình đang thu mua hàng tết, thỉnh thoảng còn có tiếng cười bay qua, trong lúc này, là thời gian các thương gia cao hứng nhất, vì tiền tài cứ cuồn cuộn mà đến, lúc này còn không kiếm lời thì đợi khi nào, suốt một năm bận rộn, chính vì chờ đợi lợi nhuận của năm mới, vì thế làm sao có thể mất hứng cho được.

Thanh Dao ngồi ở trong xe ngựa, nhắm mắt dưỡng thần, Mai Tâm cùng Mạc Sầu vén rèm đánh giá Phù Phong thành, thỉnh thoảng phát ra tiếng tán thưởng. "Tiểu thư, ở đây thật náo nhiệt a, hơn nữa có rất nhiều người bán hàng rong đang bán câu đối, pháo treo và những vật trang trí, mà ngày tân niên nhất định phải có! Cũng may chúng ta cũng sắp đến Hoài Thành! Đến lúc đó đến nhà cùng Tố Ca di nương đoàn tụ." Mai Tâm hài lòng nói, ánh mắt Thanh Dao có chút tối lại, kỳ thực nàng căn bản không muốn đem Nam An vương đưa đến Hoài Thành, nếu như đem bọn họ mang qua đó, đối với Tố di chỉ sợ không được tốt, tuy rằng các nàng không sợ Nam An vương, thế nhưng gia đình người bình thường, mà nhìn thấy thân vương đến nhà, còn có thể làm như không có việc gì để tổ chức lễ mừng năm mới sao? Vì thế vô luận như thế nào, nàng chắc chắn sẽ không đem một đám người bọn họ đưa đi Hoài Thành, nhưng bây giờ không đi Hoài Thành. Thì đi chỗ nào đây?

Thanh Dao có chút chần chừ, cuối cùng vẻ mặt an tường, mang ý cười mở miệng. "Chúng ta ở nơi Phù Phong thành nảy để mừng năm mới." "A, " hai nha đầu đều có điểm chấn kinh, các nàng thì không sao cả, thế nhưng làm cho chủ tử phải lưu lạc ra bên ngoài để mừng năm mới, tóm lại trong lòng các nàng có chút bất an: "Chủ tử không muốn để cho Nam An vương đi Hoài Thành, sợ kinh động đến Tố Ca di nương, làm cho các nàng không được ăn tết tốt lành phải không?"

Thanh Dao gật đầu không nói thêm gì nữa, nhắm mắt lại. Xe ngựa thong thả một đường hướng về phía đường phố phồn hoa nhất của Phù Phong thành chạy tới, mấy ngày nay, các nàng đều là ở tửu lâu tốt nhất, ăn món ăn ngon nhất, dù sao cũng không phải tự mình trả tiền, cũng không cần phải lo lắng có người nhận biết các nàng, bởi vì người nàng các muốn tránh xa, hiện tại giống như một côn trùng xấu theo các nàng mãi? Phù Phong thành, tửu lâu xa hoa nhất là Đức Thỉnh lâu, tửu lâu tổng cộng có bốn tầng, ăn cơm dừng chân, nghĩ ngơi huyên náo cả lên, ở đây có thể nói là vung tiền như rác, quan to quý nhân cùng phú hào Phù Phong thành lui tới nơi này thường xuyên, vì thế giá cả nơi đây căn bản không phải người bình thường nào cũng tiêu xài được...

Nhưng dù như vậy, vẫn đang đông như trẩy hội, người đến người đi, hương xa bảo mã dừng lại xếp thành hàng dài, điều này chứng tỏ bên trong Phù Phong thành có rất nhiều kẻ có tiền, những kẻ có tiền thì không quan tâm nhiều đến bạc, trời vừa tối, liền ba người một đám, năm người một bọn tụ tập ở chỗ này, hoặc nghe điệu hát dân gian a, hoặc bài bạc, hoặc tìm mấy người phụ nhân để vui chơi, nói chung ở đây tuy rằng không phải thanh lâu, nhưng vẫn như oanh ca yến ngữ không ngừng, so với thanh lâu sở quán càng cao cấp hơn vài phần. Mạc Ưu theo dòng người, một đường lái xe mà qua, cuối cùng cũng tới được Đức Thỉnh lâu, thì ngừng lại. Xe ngựa dừng lại, trong xe Thanh Dao mở mắt ra, Mạc Sầu liền vén rèm xe lên nhìn ra bên ngoài.

Chỉ thấy bên cạnh là một tửu lâu, đèn đuốc sáng trưng, đèn lồng trước cửa treo cao, tiếng cười nói ồn ào, người đến người đi cực kỳ náo nhiệt, thỉnh thoảng còn có nam tử ôm oanh oanh yến yến đi theo bên người, mùi son phấn thơm bay vào mũi, bất quá không phải là cái loại mùi hương son phấn thấp kém, mà tràn đầy mùi hoa, có thể thấy được những nữ nhân này, mặc dù là thanh lâu kỹ nữ, chỉ sợ cũng đều là rất có giá trị. Thanh Dao nhíu mài một chút, nàng xưa nay chán ghét những chỗ này, hay là tìm một nhà khác đi, đang muốn mở miệng, thì lại nghe bên ngoài vang lên thanh âm lạnh như băng của Mộ Dung Lưu Chiêu. "Hay là tìm một chỗ khác đi, ở đây tựa hồ là nơi của Tam Giáo Cửu Lưu''

Vừa nghe thấy lời của hắn, Thanh Dao không khỏi có một trận bực mình, nơi của Tam Giáo Cửu Lưu à, tốt, ngươi không thích đúng không, ta càng phải ở tại nơi Tam Giáo Cửu Lưu này, nhìn ngươi có thể làm thế nào? Nếu không có ngươi cứ bám lấy chúng ta, chúng ta sẽ ở nơi của Tam Giáo Cửu Lưu này sao? Lập tức mài giản ra, lời nói lạnh lùng bay ra ngoài!" "Ta mệt mỏi, cứ ở tửu lâu này đi." "Dạ, chủ tử." Mạc Ưu xoay người xuống ngựa, ánh mặt trời mang đầy màu sắc nhuộm trong đáy mắt mang theo ý cười của hắn, từ sau khi gặp phải Nam An vương, hắn liền không cần mang cái áo choàng che kín, liền hé ra khuôn mặt dương cương như ánh bình minh! làm cho vô số ánh mắt ghé nhìn.

Mộ Dung Lưu Chiêu vừa nghe thấy bên trong xe ngựa truyền đến thanh âm lạnh mỏng, bất đắc dĩ thở dài, mấy ngày nay, nàng đều đối nghịch với hắn, hắn không mở miệng thì tốt rồi, vừa mở miệng tất nhiên lọt vào tai của nàng thì bị bắn ngược lại, nàng cũng biết, hắn là vì nàng mà suy nghĩ, vì đứa bé trong bụng của nàng mà lo lắng. Nơi Tam Giáo Cửu Lưu tập hợp, rất dễ rước lấy thị phi, nàng dung mạo xuất sắc như vậy, dù có mặc trang phục nam tử, nhưng bộ dạng tuyệt thế tao nhã, cũng che lấp không được chút nào. Đoàn người cuồn cuộn, tập trung ở trước cửa Đức Thỉnh lâu, điếm tiểu nhị ở trước cửa sớm đã lưu ý tới họ, trời sinh hai mắt hắn nhìn qua vô số người, vừa liếc sơ qua. Liền biết những người ở trước mắt đều là chủ tử có tiền, cái loại người này không sợ bị keo kiệt đâu, bởi vậy vẻ mặt hắn tươi cười tiến lên đón tiếp, nhiệt tình không gì sánh được mở miệng.

"Khách quan là ở trọ hay ăn cơm." "Ăn ở trọ cùng lúc." Mạc Sầu vén rèm từ bên trong xe ngựa nhảy xuống. Điếm tiểu nhị kia kinh ngạc một chút. Không nghĩ một đám người như thế, lại nghe theo lệnh một nha đầu thanh tú bức người, liền vội vàng lấy lòng nhìn Mạc Sầu. "Nhiều người thế này muốn mấy gian phòng đây?"

Mạc Sầu nhìn cũng không thèm nhìn người ở phía sau, lạnh lùng lên tiếng: "Đem phòng nghĩ của một tầng lâu toàn bộ bao hết." "A, " điếm tiểu nhị nghe lời nói càng thêm hoảng sợ, há hốc miệng hớp vào một ngụm lớn gió bắc, sau đó mới nuốt xuống, liên tiếp rùng mình mấy cái, rồi phục hồi tinh thần lại, những người này thật là tài đại khí thô, chỉ mỗi việc bao một tầng lâu phải có một khoản bạc không nhỏ, sắc mặt y thay đổi trên dưới quét mắt nhìn đoàn người, cuối cùng cẩn thận hỏi: "Khách quan, việc này cần phải có một số bạc lớn, hơn nữa mỗi lầu đều đã có khách nhân ở, nếu như muốn bao hết tầng lâu, thì phải đem những khách nhân này chuyển qua phòng khác, còn phải bồi thường cho người ta nữa?".