Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 221

Chương 95.4

Điếm tiểu nhị lý sự dong dài nói hết một tràng, làm cho Thanh Dao ngồi ở trong xe ngựa đã có chút phiền chán, nên lạnh lùng lên tiếng: "Ở đâu ra tên nhiều lời lý sự vô ích thế?" Tiếng nói của nàng vừa dứt, thì Nam An vương đang ngồi trên lưng ngựa, sưu một tiếng ném ra một tấm ngân phiếu, tuy rằng ngân phiếu làm bằng giấy, nhưng lại mang theo một cỗ nội lực sắc bén, đã đàng hoàng ngay ngắn bay ra, rơi vào trong tay điếm tiểu nhị, điếm tiểu nhị thấy lòng trầm xuống, liền biết những người ở trước mắt không phải dễ chọc, lập tức không dám nói thêm cái gì, cúi đầu nhìn xuống, đúng là năm trăm lượng ngân phiếu rồi, lập tức sắc mặt hắn hiện lên vẻ kích động, bao nhiêu đây cũng có thể ở đến một tháng luôn, hắn liền nhiệt tình không gì sánh được mở miệng. "Khách quan, mời, mời đi theo tiểu nhân, tiểu nhân sẽ cho người đi sắp xếp ổn thoả''

Mộ Dung Lưu Chiêu gật đầu một cái đám thị vệ phía sau xoay người xuống ngựa, lập tức có người chạy đến dẫn ngựa đi về hướng chuồng nuôi, sau đó mọi người cùng nhau cung kính đứng ở bên cạnh xe ngựa, điếm tiểu nhị hiếu kỳ mở to mắt nhìn chằm chằm xe ngựa, không biết ở bên trong rốt cuộc là hạng người gì, thậm chí có phái đoàn lớn như vậy theo hầu hạ, Tri phủ đại nhân của Phù Phong thành cũng không có phô trương như bọn họ như, chỉ là hạ nhân và thủ hạ thôi cũng đã mười mấy người, có thể thấy được người ở bên trong một là một đại nhân vật, hoặc là một người rất có tiền. Lúc này Mạc Sầu đang vén rèm xe lên, Mai Tâm từ bên trong bước xuống, đứng ở một khác, vươn tay ra ôn nhu mở miệng: " chủ tử, xuống đây đi." "Ừ " Thanh Dao lên tiếng, từ trên xe ngựa chậm rãi bước xuống đất.

Chỉ thấy nàng ngọc thụ lâm phong, môi hồng răng trắng, mặc một bộ cẩm bào màu lam băng hồi, ống tay áo cùng vạt áo có thêu vài cọng thúy trúc, mềm mại động lòng người, bên ngoài khoác một kiện áo choàng thiêu chim phượng hoàng, chỉ kim tuyến thì được thêu vòng quanh nó, quanh thân thì khí phách, mặt mài lãnh đạm, làm người ta cực kỳ e sợ, đôi mắt đen tùy ý đảo qua, mang theo ánh sáng khiếp người, làm người ta nhìn thấy bị một trận hít thở không thông, rõ ràng là công tử trẻ tuổi tuấn tú bức người, nhưng hết lần này tới lần khác lại phát ra một cỗ uy nghi làm cho người ta không dám nhìn thẳng. Điếm tiểu nhị hoảng sợ chỉ dám ở phía trước dẫn đường, trong lòng âm thầm than thở. Biết điều một chút không dám nói nhiều, chỉ biết thắc mắc trong lòng người này là ai a. Khí thế thật quá lớn, ngay cả Tri phủ đại nhân của bọn họ mà cùng người này so sánh căn bản là quá kém, không cùng một cấp bậc, trông người ta vừa ra liếc nhìn thôi đã làm cho người khác run như cầy sấy, một tí cũng không dám khinh thường.

Đoàn người vừa vào Dức Thỉnh lâu. Chỉ thấy trong lầu tiếng người ồn ào, ăn cơm uống rượu, rất náo nhiệt, phòng khách lầu một, có xây dựng một đài cao ở ngay giữa, để cho người ta ở đây hát điệu hát dân gian, tiếng hoan hô từng đợt không người, nên không có người nào chú ý tới đám người bọn họ . Điếm tiểu nhị cười tủm tỉm đem ngân phiếu đưa tới trước mặt chưởng quỹ, chưởng quỹ kia mở to mắt, nhìn rồi lại nhìn, cuối cùng miệng cười đến sắp sáy quai hàm.

"Tốt, lập tức đi an bài gian phòng tốt nhất cho khách nhân." "Dạ, chưởng quỹ, " điếm tiểu nhị tuân lệnh một tiếng, xoay người nhìn phía đoàn người Thanh Dao, dẫn đầu đám người này, là một công tử có diện mạo tuấn mỹ, nhưng mỗi người bọn họ đều không phải dễ chọc, nhất là người trẻ tuổi tuấn tú, bản thân hắn cũng không dám nhìn thẳng người đó. "Mời cùng tiểu nhân lên nhã giữa lầu bốn, tiểu nhân sẽ đem hai gian phòng khách nhân của lầu bốn an bài đến lầu ba."

"Được " Mạc Sầu gật đầu, đoàn người theo điếm tiểu nhị đi lên lầu. Tửu lâu này, xa hoa đại khí, bên trong phòng màu sắc trang hoàng đều được lựa chọn rất cẩn thận, nhìn toàn diện, liền có một loại cảm giác rộng rãi hoa lệ, lầu màu sắc có một chút tạp nham, nhưng lên lầu hai, liền thống nhất cách trang trí, đồng thời lộ ra vẻ cao nhã nhiều lắm, thanh âm ồn ào náo động đã chậm rãi biến mất, chỉ có tiếng bước chân lên lầu của đoàn người các nàng, không gian nhã giữa lầu hai, so với lầu một rõ ràng không lớn lắm, thỉnh thoảng còn kèm theo thanh âm làm cho người ta mặt đỏ tía tay. Lúc bước vào ngã quẹo để lên lầu ba, thì bỗng nhiên xuất hiện một đám người chặn lối đi của bọn họ, điếm tiểu nhị vừa ngẫn đầu lên, nhìn thấy người cầm đầu, lập tức sợ hãi lui qua một bên, đồng thời ngầm ý bảo đám người của Mộc Thanh Dao cũng thối lui đứng qua một bên, người trước mắt không phải là thứ mà họ có thể trêu chọc.

Bọn người này chính là môn nhân của Công tử ca Phù Phong thành, đây là bọn cường hào ác bá, người nhìn thấy ai cũng phải kiêng nể ba phần, dẫn đầu chính là công tử Tô Minh Kiệt con của tri phủ Phù Phong thành, phía sau của Tô đại công tử cũng có một đám người theo hầu hạ, đám người này đều là tay sai ăn chơi trác tán từ xưa đến nay, cũng là con cái của một ít phú thương tại bản địa, hoặc là con bọn quan viên thủ hạ của tri phủ đại nhân, lúc này bọn họ đều có ba phần men say, càng ra vẻ ngang ngược càng rỡ, một đường ngã trái ngã phải đi xuống lầu, chuẩn bị đến thanh lâu sở quán tìm một ít phụ nữ đẹp vui vẻ một hồi, không nghĩ vừa đến lầu ba, có người dám can đảm ngăn cản lối đi của bọn họ, sắc mặt lập tức có chút khó coi, một chuỗi lời khó nghe liền phát ra. "Con bà nó, là ai dám chặn lối đi của lão tử, còn chưa cút ngay. Chẳng mai chọc đại gia phiền lòng, địt chết ngươi." (TT: ta thề ba chữ cuối là nguyên văn bản convert ta ko có bịa) Tiếng mắng chửi vừa rơi vào trong lổ tai của Thanh Dao, lập tức quanh thân nàng bao phủ hàn ý, sắc mặt lạnh lùng, gần đây, tâm tình nàng vốn không tốt, hôm nay có tên đáng chết còn muốn chọc đến nàng, tuy nói võ công của nàng không mạnh bằng người khác, không đối phó được giang hồ cao thủ, thế nhưng đối phó đám lưu manh trước mắt này, thì dễ dàng như ăn một bữa ăn sáng, lập tức con ngươi loé lên hàn quang, âm trầm mở miệng.

"Ngươi mắng ai đó? Ngươi là đại gia của ai chứ?" Tô đại công tử vừa nghe tiếng nói, không ngờ có người dám khiêu khích lời nói của hắn, lập tức liền có ba bốc hoả, giơ mắt lên kỹ càng nhìn sang, chỉ thấy ngăn cản lối đi của bọn họ chính là một công tử tuấn tú, gương mặt kia, dáng vẻ kia, tuy là nam tử, chỉ sợ ngay cả nữ tử cũng cảm thấy không bằng..., hắn nhìn đến hai mắt phát ra ánh sáng, khóe môi nước dãi đều đã chảy xuống, mắt không nháy không chớp, nở nụ cười tục tĩu. "Đại gia còn chưa từng hưởng qua tư vị của nam nhân, chỉ sợ càng tiêu hồn hơn, chỉ nhìn thôi mà trong lòng liền ngứa ngáy rồi."

Tiếng nói của hắn vừa dứt, phía sau liền vang lên tiếng cười ầm ĩ, phụ họa, còn phun ra thanh âm chậc chậc từ miệng, tựa hồ thực sự sắp mất hồn đến nơi. Mộc Thanh Dao sắc mặt lạnh lẽo, hàn ý dâng cao, cũng không nói thêm nhiều, thân hình xẹt qua, một bàn tay trắng nõn vươn ra, chớp mắt nắm lấy cánh tay của Tô đại công, dưới chưởng dùng lực một cái, xoay mình quật tới, đem kia Tô đại công tử quăng lên cao, rồi ngã xuống đất, cùng lúc thì nghe được răng rắc một tiếng đầu khớp xương gãy lìa, mà cái này còn chưa tính xong, đồng thời một cái chân ngọc hung hăng đạp lên chỗ gãy làm hắn mất đi tri giác, cánh tay gãy cứ nằm trên mặt đất mặc cho nàng dùng chân hạ lực, hung hăng chà đạp vài cái, chỉ nghe được xương tay kia răng rắc răng rắc bị gãy làm mấy đoạn, lúc này toàn bộ lầu ba, liền vang lên tiếng kêu như giết heo của Tô đại công tử. Điếm tiểu nhị sợ đến mặt xám như tro tàn, đám người đi theo ủng hộ Tô đại công tử cũng phục hồi tinh thần lại, lập tức một tiếng oa nổ tung, ầm ầm xông tới, cảm giác say đã biến mất, liền thanh tỉnh rống to.

"Ngươi thật to gan, lại dám đánh gãy tay của công tử nhà Tri phủ đại nhân, còn đánh xương hắn gãy mấy khúc." Thanh Dao vỗ tay một cái, vẻ mặt bình thản nhẹ nhàng mở miệng. "Vậy thì thế nào, các ngươi một cũng đừng nghĩ sẽ tránh thoát được, người đâu, mạnh tay giáo huấn bọn người kia cho ta, để cho bọn họ hết càn rỡ."

Tiếng nói của nàng vừa dứt, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu lập tức tiến lên một bước, không chút nào lưu tình công kích những tên nhìn được mà không còn dùng đượ, trong nháy mắt liền đem những cậu ấm này đánh cho hoa rơi nước chảy, kêu cha gọi mẹ, từ cửa thang lầu ba vẫn bay xuống cầu thang lầu hai, nằm chồng chéo lên nhau náo loạn cùng một chỗ, Mạc Ưu còn phá phách đạp cho họ thêm hai cái, trong nháy mắt lại vang lên hàng loạt tiếng kêu rên..