Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 222

Chương 95.5

Nam An vương nhìn hết thảy trước mắt, nhưng không nhúc nhích một chút nào , hắn biết nàng đang tức giận, đã như vậy, cứ để nàng phát tiết đi, hắn sẽ giải quyết tốt hậu quả. Thanh Dao đi tới cái tên bị nàng vặn gảy đầu khớp xương, bước đến gần cánh tay đã gãy của Tô đại công tử, vẻ mặt mang ý cười mở miệng. "Ngươi là đại gia của nhà ai đây?"

"Công tử tha mạng a, công tử tha mạng a." Tô đại công tử không còn kiêu ngạo như ngày xưa, sắc mặt tái nhợt, từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu chảy xuống, trong miệng nhất liên tục cầu xin tha thứ, trên tay đau đớn như bị kim châm. "Ngươi nói lớn lên xem ngươi là đại gia của nhà ai, trả lời đàng hoàng xem ta có tha hay không buông tha ngươi, bằng không ta có nhiều thời gian ở đây cùng ngươi chơi đùa."

Thanh Dao mở miệng ngoài cười nhưng trong không cười, đôi mắt đen u ám, tràn đầy sát khí, tựa như sứ giả trong địa ngục u tối, lãnh ý xâm nhập mọi phía đến doạ người, Tô đại công tử cũng nhịn không được nữa, liên tục kêu lên: "Ta là đại gia của nhà ta, ta là đại gia của nhà ta." "Nhà ngươi là nhà nào? nhất định phải nói cho rõ, bằng không thương tổn càng nhiều." Thanh Dao lạnh lùng nhìn hắn liếc mắt một cái, không hài lòng hừ lạnh, Tô đại công tử lúc này nghe lời như một con chó nhỏ, vừa nghe câu nói của nàng, đã vội vã bổ sung "Ta là đại gia của Tô gia, ta là đại gia của Tô gia."

"Tốt, câu trả lời này không sai, kêu lớn tiếng một chút." Thanh Dao đứng dậy, khí định thần nhàn mệnh lệnh, Tô đại công tử không còn bộ dạng hay hình tượng gì đáng nói nữa, một bên chảy nước mắt một bên lớn tiếng kêu: "Ta là đại gia của Tô gia, ta là đại gia của Tô gia, ta là..." Mộc Thanh Dao không nói ngừng, hắn cũng không ngừng, cũng không dám nhỏ giọng, một tiếng rồi một tiếng kêu to, thanh âm trên lầu ba này đã sớm kinh động đến dưới lầu, mọi người có chút không hiểu được, toàn bộ người trong đại sảnh đã nghe được Tô đại công tử rống lên từng tiếng một: "Ta là đại gia của Tô gia, ta là đại gia của Tô gia" Điếm tiểu nhị kia hơi thở đã mau chóng chuyển thành suyễn, hắn dùng sức cầm lấy tay vịn, mới không còn làm cho mình ngã xuống đất, trời ạ, những người này lá gan thật là lớn.

Thanh Dao đợi đến khi Tô đại công tử kêu mệt, giọng nói cũng đã khàn đi, mắt thấy hắn đã sắp bất tỉnh, nàng cũng phiền lòng, giơ một cước lên đem Tô Minh Kiệt từ cửa thang lầu ba đá lăn xuống lầu hai đụng vào khúc quẹo, đúng lúc rơi vào trên người cái đám nịnh nọt kia, ép những người đó lại gào lên một trên như khóc quỷ, mà Tô đại công tử rốt cuộc không chịu nổi cú lăn này mắt trợn trắng miệng mở to ngất đi. Thanh Dao tùy ý liếc qua điếm tiểu nhị đang cầm lấy tay vịn thang lầu liều mạng thở hổn hển . "Được rồi, phía trước dẫn đường đi."

Điếm tiểu nhị kia đâu còn đứng được nữa, thân thể hắm mềm nhũn, chân thì run lên, liên tục gật đầu, run run đến nửa ngày mới mở miệng. "Ta đi không được." Tiếng nói hắn vừa dứt, Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu liền gọi một thị vệ mặc thường phục, đến một bên nắm lấy hắn nhắm lầu bốn bước đi, mà Thanh Dao không nhanh không chậm nhìn lướt qua Mộ Dung Lưu Chiêu, đột nhiên nàng mặt mài rạng rỡ, thần thái như gió xuân, đợi đến khi hắn bước tới bên cạnh nàng, liền vươn tay vỗ vỗ vai hắn, tuỳ ý như lão bằng hữu với nhau.

"Lưu Chiêu, ta thấy trên đường đi, ngươi không có việc gì để làm, thật quá nhàm chán, kế tiếp, phỏng chừng ngươi sẽ rất bận, ta cũng không muốn để cho người khác vây quanh lấy ta, việc này ngươi cố xử lý tốt đi nha." Nói xong cũng không nhìn mặt Mộ Dung Lưu Chiêu nữa, nếu như nàng mà nhìn, liền sẽ phát hiện, trong đôi mắt của người đàn ông luôn luôn lạnh lùng này, đang giống như một hồ nước mùa xuân, ấm người đến cực điểm. Đoàn người đi lên lầu bốn, toàn bộ những căn phòng trang nhã đều không tiếng động, tuy nói có hai gian phòng bị khách nhân ở, nhưng cuối cùng bị điếm tiểu nhị phối hợp được mà chuyển đi.

Bây giờ lầu bốn chính là địa bàn của các nàng, một tiếng ầm ỹ cũng không có, rất là yên tĩnh, hơn nữa cách phòng khách lầu một khá xa, nên những tiếng ồn ào náo kia truyền vào không được, vì thế cả tầng lầu liền yên tĩnh không tiếng động. "Tiểu thư, những người đó thật đáng ghét?" Mai Tâm động tác linh hoạt đang chuẩn bị khăn lông ướt cho chủ tử lau mặt, nàng lẳng lặng đứng ở bên cạnh, nhớ tới những tên lúc nãy, tức giận mở miệng.

Mạc Sầu thì có chút lo lắng: "Tiểu thư, cường long không áp được bọn rắn độc, chỉ sợ những người đó không phải dễ chọc, hiện tại chủ tử đả thương bọn họ, tin là rất nhanh sẽ có người tìm tới đây?" "Vậy thì thế nào? Đừng quên bây giờ bên người chúng ta đang có một thân vương đi theo. Còn thêm mười mấy thị vệ thân thủ rất cao, chẳng lẽ còn sợ những người đó à! Quan trọnh nhất là, Nam An vương theo chúng ta đúng là nhân tài mà không được trọng dụng (=.=), chúng ta phải tìm chút chuyện để cho hắn làm chứ." Vừa nghĩ tới Mộ Dung Lưu Chiêu cứ đi theo các nàng, Thanh Dao liền có chút tức giận, bởi vì căn bản ném không được bọn họ, nếu như vẫn bị bọn họ quấn quít lấy, nàng còn có thể đi chỗ nào đây?

Hiện tại hắn cũng không bắt buộc nàng phải trở về, cũng không nói những câu làm nàng phiền lòng, cứ như vậy theo nàng, mặc kệ ăn ở hay là mặc, tất cả đều là tốt nhất, dù cho nàng nói lên núi, hắn cũng không phản đối, nàng giết người, hắn giải quyết tốt hậu quả, nói chung tốt đến độ làm cho nàng áy náy. Thật biết cách làm cho nàng chột dạ mà, bất quá đừng hy vọng vì như vậy mà nàng sẽ quay về. Hơn nữa nàng cũng sẽ không để cho hắn theo mãi. Bởi vì nàng vẫn chưa quên Nam An vương thân đệ đệ của hoàng thượng. Hơn nữa thái độ làm người của hắn luôn luôn ngay thẳng. Tuyệt đối không làm chuyện vi phạm đến ý muốn của hoàng thượng. Người như vậy, nàng sao có thể cho hắn đi theo đây? Nếu như cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ tin tức sẽ nhanh chóng đến kinh thành. "Mạc Sầu, Phù Phong thành rất đông đúc, nói không chừng đêm nay chúng ta có thể rời đi."

Thanh Dao ánh mắt bí hiểm hẳn lên, nàng có thể nương nhờ nhiều người, đem Nam An vương cùng thủ hạ của hắn toàn bộ quăng đi. Vừa nghe nói có thể bỏ rơi bọn người Nam An vương, Mạc Sầu cùng Mai Tâm lập tức rất hứng thú, nhất tề vây đến bên cạnh nàng: "Chúng ta làm như thế nào đây?" "Bởi vì sẽ nhanh đến lễ mừng năm mới, trong Phù Phong thành nhất định rất nhộn nhịp, mà chúng ta vừa chọc bọn ác bá ở nơi này, phỏng chừng đợi một lúc người ta nhất định sẽ đến trên lầu này, chúng ta sao không thừa cơ hỗn loạn quăng Nam An vương, chỉ cần ra khỏi Đức Thỉnh lâu, hắn cũng đừng nghĩ có thể theo chúng ta nữa."

"Tốt." Thanh Dao vươn tay, trãi qua mấy ngày liên tiếp tức giận, nên đã sớm hưng phấn vươn tay ra cùng Mạc Sầu và Mai Tâm vỗ tay hoan hô, cực kỳ hài lòng. Quả nhiên không ngoài dự tính của Thanh Dao, cái đám anh em của tên công tử bị đánh, được gia nô sau khi khiên trở về, đã nhanh chóng ngóc đầu trở lại, kẻ mang theo một nhóm người chính là Tô tri phủ Phù Phong thành, con trai bảo bối bị người ta đánh cho tàn phế, hắn có thể không tức giận sao? Nên lập đến phủ nha điều xuất binh tướng, hơn nữa còn mang theo các gia nô của những phú hào Phù Phong thành, nên tới rất nhiều người, ba tầng trong ba tầng ngoài bao vây lấy Đức Thỉnh lâu.

Mộ Dung Lưu Chiêu nghe được động tĩnh ngoài tửu lầu, rất sợ thanh âm ầm ỹ kia ảnh hưởng đến người ở bên trong, nên lập tức dẫn một ban thị vệ đi xuống lầu, quanh thân lạnh lùng cứng rắn, sắc mặt âm trầm xấu xí. Chỉ thấy trong đại sảnh lầu một rất vắng vẻ, từ lúc biết Tô phủ công tử bị đánh, những người đang ăn cơm uống rượu nghe hát liền chạy trối chết, ai có lá gan lớn ở lại xem náo nhiệt chứ, chẳng phải là không muốn sống nữa sao..