Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 223

Chương 95.6

Chưởng quỹ cùng điếm tiểu nhị sợ đến sắc mặt trắng bệch, dẫn một đám đầu bếp trong điếm có liên can, đứng ở ngoài cửa, xin lỗi và bồi tội với đại dẫn đầu, còn tự mình tát vào mồm mấy cái. Nam nhân trung niên dẫn đầu, chính là tri phủ Phù Phong thành, vừa nhìn thấy từ trên lầu đi ra một nam tử áo mãng bào bạch ngọc, quanh thân đẹp đẽ quý phái, hơn nữa lớn lên cao to, tuấn mỹ không gì sánh nổi, nhưng lại có vẻ mặt lạnh lùng, quanh thân hàn ý, trong mắt tri phủ đại nhân lập tức phóng ra ánh sáng xanh, nhìn trái nhìn phải, nhìn trên nhìn dưới, cuối cùng đã xác nhận, và khẳng định tên kia tối đa cũng chỉ là người có tiền mà thôi, hắn từ trước đến bây giờ còn chưa có gặp qua người này. “Lớn mật điêu dân, cả gan dám đánh khuyển tử.”

Tô tri phủ gầm lên một tiếng, binh tướng phía sau cùng reo hò trợ uy, trường côn trong tay đập thùng thùng trên mặt đất vang thành một mảnh, Tô tri phủ giơ tay, bọn người kia liền đình chỉ hành động, xung quanh mình rơi vào yên tĩnh, chỉ thấy Tri phủ đại nhân sắc mặt tàn bạo, mang theo vẻ tàn nhẫn, lạnh lẽo trừng mắt Nam An vương. “Còn không mau mau nhận đến lấy cái chết, tốt nhất là đừng để cho bản quan động thủ, bằng không các ngươi chết sẽ càng khó nhìn hơn, tất cả đều loạn côn đánh chết.” Tiếng nói của hắn vừa dứt, từ trên lầu truyền đến một tiếng nói lạnh như nước.

“Ta cũng rất muốn biết, sẽ chết khó coi đến cỡ nào, như thế nào mà con trai cùng lão cha lại có một tính tình thế? Động một chút là thích nói mình là đại gia, bằng không thì chính là uy hiếp người khác vậy?” Thanh âm lành lạnh băng hàn vừa rơi xuống đất, một công tử có gương mặt như quan ngọc, môi hồng răng trắng từ bên trong đi tới, hai mắt có thần, lóng lánh như vì sao trên bầu trời xanh, nụ cười ở bên môi, rõ ràng là ướt át như ngọc, nhưng bộ dáng lại làm cho người ta có một loại áp lực sát khí thị máu, mâu quang tùy ý đảo qua, người người đều cảm thấy nội tâm run lên, thở hốc vì kinh ngạc. Thanh Dao vừa hiện thân, một công tử bị thương nhẹ đứng ở bên người Tô tri phủ, sớm đã không e ngại nhường lối, chỉa tay về phía nàng nói với Tô tri phủ.

“Chính là hắn đánh Minh Kiệt, tiểu tử này có chút tà môn, rất là lợi hại.” Nói xong nhịn không được run run một chút, vội vàng lắc mình trốn ra phía sau quan binh. Thanh Dao ánh mắt châm chọc liếc nhìn hắn một cái, hèn nhát, còn là nam nhân sao? Đã sợ thành như vậy mà còn dám xuất hiện, sau đó đem mâu quang nghênh đón cái nhìn của Tô tri phủ, chỉ thấy gương mặt già nua của Tô tri phủ sớm đã tái lại, hắn đường đường là tri phủ của Phù Phong thành, trời cao hoàng đế xa, ở tại nơi này hắn chính là hoàng đế, không nghĩ tới lại bị một tiểu tử hoàng mao chất vấn, khuôn mặt lập tức vặn vẹo dữ tợn hẳn lên, căm tức nhìn Mộc Thanh Dao, lạnh lùng ngoắc tay, mệnh lệnh.

“Đánh, theo lời ta nói đánh chết, một cũng không lưu.” Đây chính là kết quả, đối diện Đức Thỉnh lâu có rất nhiều bách tính vây quanh xem náo nhiệt, tất cả mọi người đều có chút bận tâm, tuy nói công tử từ nơi khác đến thoạt nhìn cũng rất lợi hại, nhưng Tô tri phủ lại là bá vương của nơi này, hơn nữa thủ hạ có nhiều người như vậy, thật tội nghiệp cho công tử này, e rằng hắn sẽ không có kết cục tốt. Thanh Dao vừa nghe tri phủ nói, sắc mặt sớm đã thay đổi, không đợi người ta xông lên, nàng đã sớm tiên phát chế nhân, một cước đá ra mang theo mười phần lực đạo, đem Tô tri phủ đá bay ra ngoài, cả người nện vào đống bể nát phía sau, đụng ngã vài người, lập tức có người chạy đến, nâng Tô tri phủ dậy, chỉ thấy mặt hắn biến thành xanh, vươn tay đè ngực lại, bị một cước này đá trúng ngực hắn khó chịu, thiếu chút nữa đã ngất xỉu, tên đáng hận này, hắn vung tay lên, bọn thủ hạ lập tức đồng loạt vây bắt lại.

Vừa rồi tim của Mộ Dung Lưu Chiêu thiếu chút nữa đã ngưng đập, Dao nhi đang cố ý ở đây đập phá mà (TT: Ca gọi thế để tỷ ấy biết thì sẽ thảm đó, chỉ có Tôn ca mới được gọi thế thôi) Nàng cũng không phải là một người hay xung động, nếu như bọn họ thật sự đánh nhau! Chỉ sợ nàng sẽ thừa cơ hỗn loạn mà trốn mất. Mộ Dung Lưu Chiêu vừa nghĩ thấu được đạo lý này, thì thân hình khẽ động, người đã nhanh như chớp bay ra ngoài, kéo áo Tô tri phủ một cái, trong tay một lệnh bài sáng loáng đã đưa đến trước mặt hắn, tam phẩm mang Đới Đao thị vệ, Tô tri phủ lắc đầu, đợi đến khi hắn lắc xong thì đã đứng ở trước mặt Mộc Thanh Dao, hắn ngây ngốc nhìn một đám người trước mặt, cuối cùng lại liếc mắt nhìn về phía Nam An vương, rồi quỳ xuống.

“Hạ thần đáng chết, không biết Thống lĩnh đại nhân quang lâm tệ xá, không có từ xa tiếp đón, tiểu nhân tội đáng chết vạn lần, mong rằng thống đại nhân bao dung.” Tri phủ đại nhân dập đầu như giã tỏi, đám đại quan binh phía sau mất một lúc lâu mới kịp phản ứng, đợi được đến khi tất cả đều quỳ xuống đất, trước cửa Đức Thỉnh lâu quỳ đông nghịt thành một mảnh, chưởng quỹ cùng điếm tiểu nhị, còn có đám dân chúng đang đứng trên mặt đường, mắt thấy những biến hóa long trời lở đất vừa xảy ra , thật là có chút không thích ứng, bất quá họ có thể khẳng định một việc, chính là công tử từ nơi khác đến này đại quyền so với tri phủ, lớn hơn nhiều, cho nên mới phải làm cho tri phủ đại nhân luôn luôn cao cao tại thượng sợ hãi đến như vậy. Mộc Thanh Dao lạnh lùng quét nhìn đám quan binh đông nghịt kia, cuối cùng vẻ mặt buồn chán tiêu sái đến trước mặt Tô tri phủ, lạnh nhạt mở miệng.

“Rốt cuộc là ai bị chết càng khó nhìn đây? Tri phủ đại nhân.” “Hạ quan đáng chết, hạ quan đáng chết, ” Tô tri phủ hoảng sợ mở miệng. Lúc trước cho hắn nhìn thấy lệnh bài chính là tam phẩm thị vệ, lớn hơn hắn đến hai cấp bậc, thế mà người kia đối với kẻ trước mắt vô cùng cung kính, như vậy địa vị của người này rốt cuộc là cao đến đâu đây? Tri phủ càng nghĩ càng sợ hãi, giọt mồ hôi trên đầu không ngừng lăn xuống, cuối cùng vội vàng dùng sức dập đầu. Mộc Thanh Dao chậm rãi nở nụ cười, cười đến nỗi nhìn thế nào cũng đều có điểm âm mưu lớn trong đó, Mộ Dung Lưu Chiêu a, Mộ Dung Lưu Chiêu, không ngờ ngươi lạ xem thấu tâm tư của ta, chẳng lẽ ngoại trừ cách kia, ta không còn cách nào khác sao?

“Tô tri phủ?” thanh âm của Thanh Dao nghe như từng trận gió từ cõi âm, tay kia của nàng đã sớm kéo râu mép của Tô tri phủ lên, lạnh lẽo cười, sau đó xoay người kề sát vào lỗ tai của hắn cảnh cáo. “Vị thị Vệ đại nhân này của chúng ta cũng không phải người dễ chọc, ngươi nên nhanh chóng lôi kéo hắn, đãi tiệc tạ lỗi, bằng không ngươi chờ mất chức bỏ mệnh đi.” Tiếng nói của nàng vừa dứt, thân hình của Tô tri phủ run rẩy, khuôn mặt khủng hoảng, quay đầu lại nhìn về phía Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu, nghĩ đến việc có thể mất chức bị ném đầu, đâu còn suy nghĩ thêm điều gì khác nữa, vọt tới, ôm lấy đùi của Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu, tiếng khóc nhất thời vang lên.

“Thị Vệ đại nhân, ngươi bỏ qua cho ta đi, ta trên có mẹ già dưới có trẻ nhỏ, còn có một nhà khổ mạng phải nuôi sống! Ngàn vạn lần không nên a, ngàn vạn lần không nên a.” Phía sau Tri phủ đại nhân một tầng binh sĩ đông nghịt, nhất thời vang lên tiếng hô như sấm: “Thị Vệ đại nhân, bỏ qua cho chúng ta đi.” Mộ Dung Lưu Chiêu trong nháy mắt có chút ngây người, không biết trước mắt đang phát sinh tình huống gì, mà Mộc Thanh Dao ở một bên đã sớm lặng yên không một tiếng động vung tay lên, vài người rất nhanh lắc mình thối lui khỏi con đường, chỉ trong chớp mắt đã dung nhập vào trong đám người đứng xem, đợi đến khi Nam An vương phát hiện, các nàng đã chạy thật xa ra ngoài, lập tức sắc mặt hắn đại biến, đột nhiên hiểu rõ vì sao bị Tô tri phủ ôm lấy đùi, liền hướng phía sau mệnh lệnh.

“Mau đuổi theo.” Mười mấy thị vệ phục hồi tinh thần lại, nữ nhân kia lại chạy rồi, lập tức theo sát bên cạnh vương gia, hướng phía thân ảnh trước mặt mà đuổi theo. (TT: Ca đâu phải đối thủ của tỷ ấy, chỉ có Tôn ca mới trị được thôi ^.^) Trên đường cái, người qua lại tấp nập, Thanh Dao cùng ba thủ hạ giống như những con cá, chuyên môn hướng chỗ đông người chui vào, phía sau Nam An vương tuy rằng công phu tốt, thế nhưng đây chính là đường cái náo nhiệt, không có cách nào thi triển khinh công, hơn nữa còn là buổi tối, một lần không để ý, người đã không thấy tăm hơi, bởi vậy tuyệt không dám khinh thường, đuổi sát phía sau Mộc Thanh Dao, không xa không gần chạy theo.

Mộc Thanh Dao thật là tức a, nhưng hiện tại bọn họ không có biện pháp khác, lúc này, Mạc Ưu cùng Mạc Sầu một bên chạy một bên lo lắng mở miệng: “Tiểu thư, đứa nhỏ trong bụng người.” Mà bên kia Mai Tâm, sớm đã thở hổn hển như trâu, một tay ôm Mao Tuyết Cầu, một tay quơ quơ: “Ta không được, ta không được.” Thanh Dao quay đầu lại, mắt thấy Nam An vương sắp đến gần, vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ kiếm củi ba năm thiêu trong một giờ, như vậy sao được, sắc mặt nàng trầm xuống, mệnh lệnh: “Hai người các ngươi dìu nàng, ta không sao, đưa Mao Tuyết Cầu cho ta, ” nói xong nàng đưa tay lên tiếp nhận Mao Tuyết Cầu, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu đồng thanh trả lời.

“Dạ, tiểu thư.”.