Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 242

Chương 98.4

Trưởng Tôn Trúc làm sao lại không biết nguyên nhân nàng tức giận đến như vậy, nên lập tức cũng không nói nhiều, chỉ cần nàng có thể xuất hiện, hắn đã rất vui vẻ rồi, nên vươn tay ôn nhuận cười rộ lên. "Đi." Đáng tiếc Mộc Thanh Dao không ưa bộ dạng này của hắn, trước mắt bao nhiêu người, né đi bàn tay to thon dài của hắn, phất ống tay áo rộng dài tạo thành cơn gió đầy hương thơm, đợi khi nó thổi qua thì nàng đã vượt lên đầu bước vào liễn xa, thanh âm lạnh lẽo vang lên.

"Đi thôi, Trưởng Tôn thái tử." Trước cửa Thái tử phủ có một đống hạ nhân, ai cũng không dám nói thêm một câu nào, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, không khí lạnh lùng âm hàn, nhưng mà Trưởng Tôn Trúc cũng không có tức giận, còn hào sảng cười, chuyển mình bước lên liễn xa hoa lệ. Nghênh Phong cùng nha đầu Xảo Tâm cũng lên xe ngựa, còn những người khác thì nhảy lên ngựa, đoàn người hạo hạo đãng đãng hướng hoàng cung Thanh La quốc mà đi.

Hôm nay cung yến, Thanh Dao điều Nghênh Phong cùng Xảo Tâm đi, chính là để cho Mạc Sầu cùng Mạc Ưu có thể tìm ra Mai Tâm, mà Trưởng Tôn Trúc sao lại không biết dụng tâm của nàng, thế nhưng thứ nhất nàng đã chịu tiến cung, không muốn cùng nàng huyên quá mức căng thẳng, thứ hai thái tử phủ lớn như vậy, tìm một người không phải chuyện dễ dàng, huống chi Nghênh Tình còn đang trong thái tử phủ, vì thế Trưởng Tôn Trúc không có sợ hãi, vì cho là Mạc Sầu cùng Mạc Ưu không thể dễ dàng tìm được người. Trong Liễn xe bầu không khí rất lạnh. Thanh Dao lãnh trầm mặt nhắm mắt dưỡng thần, căn bản không thèm nhìn bộ dạng tiểu nhân đắc chí của Trưởng Tôn Trúc, chỉ cần liếc mắt thêm một cái thôi, nàng liền có một loại xúc động muốn xé rách mặt của hắn.

Nàng có thể chịu được hắn dùng mưu kế, dùng mưu lược, thế nhưng vì sao lại đê tiện như vậy, lại động đến trên đầu một tiểu nha hoàn . Nếu như hắn dùng mưu kế động đến trên đầu của nàng, nàng cũng không có tức giận đến như vậy. "Thanh Dao, còn đang tức giận sao?" thanh âm ôn nhuận như ngọc của Trưởng Tôn Trúc vang lên, Mộc Thanh Dao một chút cũng không phản ứng, vẫn nhắm mắt lại không nhìn tới hắn như trước , chỉ nghe trong liễn xa vang lên một tiếng than nhẹ, dường như có vô hạn phiền muộn.

"Thanh Dao, ngươi liền ở lại bên cạnh bản cung đi, chỉ cần ngươi ở lại, ngươi nghĩ muốn cái gì, bản cung đều đáp ứng cả..." Trưởng Tôn Trúc nhìn khuôn mặt mềm mại đáng yêu đến chói mắt trong liễn xa, hai mắt khẽ nhắm, lông mi thật dài che dấu con ngươi loang loáng ánh sáng như ngọc, da thịt bóng loáng như có thể nổi trên mặt nước, môi đỏ tươi loá mắt, làm người ta không ngừng có những ý nghĩ kỳ quái, yết hầu của hắn không khỏi nuốt xuống hai cái, nhưng cũng không dám lỗ mãng. Nàng rõ ràng là xa cách hắn ngoài ngàn dặm, nên căn bản nghe không đến bất luận lời nói nào của hắn.

"Chỉ cần ngươi ở lại, bản cung cái gì cũng đều đáp ứng ngươi!" Trưởng Tôn Trúc không thấy phiền, cũng không tức giận, trong liễn xe nho nhỏ, thỉnh thoảng vang lên thanh như nước của hắn. Mộc Thanh Dao từ đầu tới đuôi cũng không nói lời nào, quanh thân bao phủ hàn ý, nhìn cũng không thèm nhìn Trưởng Tôn Trúc, càng không đem lời của hắn nghe lọt vào tai,đôi mài của nàng cau lại, trong lòng lo lắng cho Mai Tâm, nha đầu kia nhát gan như con chuột, không, là so với con chuột lá gan còn nhỏ hơn, không biết nàng sẽ như thế nào? Nghĩ đến đây, trong lòng liền hoang mang rối loạn, tựa hồ như có chuyện gì đó sẽ phát sinh.

Liễn xa vẫn hướng về phía hoàng cung chạy tới. Chờ khi đám người bọn hắn đến, rất nhiều người đều đã tới rồi, ánh sáng liễm diễm bên bờ hồ, màu sắc tràn đầy, trời nước như một màu, đèn lồng đỏ thẫm đều được treo thành hàng thẳng tắp, liếc mắt một cái nhìn lại, cả bờ hồ ửng đỏ. Quỳnh tương ngọc dịch, rượu thơm món ngon, nên rất nhiều người đã về chổ ngồi, Trưởng Tôn Trúc cùng nàng vừa đến, liền có thái giám tuân lệnh đi ra hô: "Thái tử giá lâm."

Chỉ thấy bên cạnh bờ hồ rực rỡ, rất nhiều người ngẩng đầu nhìn sang, đèn lồng chiếu rọi xuống, thái tử Trưởng Tôn Trúc quần áo cẩm bào hoa lệ, tóc đen như mực được buộc lên gọn gàng, sắc mặt như quan ngọc, trên mặt hiện lên nụ cười dịu dàng, ôn nhuận như ngọc, bộ dạng này của Trưởng Tôn Trúc, mọi người chưa từng gặp qua, nên chăm chú nhìn kỹ, chỉ thấy hắn ghé mắt nhìn về phía nữ tử bên cạnh, mặt mày trở nên nhu nhuận ôn nhu như nước. Một Thái tử như vậy, một Trưởng Tôn Trúc như vậy, làm cho mọi người mở rộng tầm mắt, đồng thời không khỏi hiếu kỳ nhìn nữ tử bên cạnh hắn. Chỉ thấy nàng mặt mày tuyển tú xuất trần, quanh thân đạm mạc xa cách, một thân hoa y mặc vào người nàng ánh sáng rực rỡ bắn ra bốn phía, giở tay nhấc chân mang theo sự thanh tao lịch sự và tự nhiên.

Nếu bàn về khuôn mặt đẹp, trên yến hội này người đẹp hơn nàng rất nhiều, nhưng phong thái xuất trần kia thì không ai bằng, khi gương mặt quay nhìn lại càng phát ra ánh sáng sắc bén. Trong lúc nhất thời, Mộc Thanh Dao trở thành đối tượng bị người chú ý nhất yến, mọi người đang sôi nổi nghị luận, châu đầu ghé tai, người người lén suy đoán, nữ tử này là người phương nào, mà có thể được Trưởng Tôn thái tử ôn nhu cười, lại còn cẩn thận tỉ mỉ che chở. Trưởng Tôn Trúc hình như không biết suy đoán của mọi người, nên vẫn cẩn thận tỉ mỉ vươn tay đỡ Mộc Thanh Dao, đem nàng an trí đến chỗ ngồi.

Lúc này lập tức có đại thần đi qua chào hỏi, Trưởng Tôn Trúc rất nhanh bị vây quanh qua một bên, nói chuyện với những người đó. Mộc Thanh Dao thờ ơ lạnh nhạt với tất cả mọi chuyện bên cạnh, trên cung yến, sắc màu rực rỡ, đào hồng liễu lục, ánh sáng suy đoán, đố kị theo bốn phương tám hướng bắn qua đây, Mộc Thanh Dao nheo mắt nhất nhất nhìn quét trở lại, cũng không thấy nàng có chút nào phí sức hay khẩn trương, ngược lại, trong đôi đôi mắt xinh đẹp, những mũi nhọn lạnh lẻo trải rộng, tựa như mũi tên trên cây cung, nhìn đến chỗ nào, là những nữ nhân kia đều vội vã bị áp lực khiếp người đánh bại, nhanh chóng cúi đầu. Mắt thấy thời gian lặng lẽ trôi qua chậm chạp, đáy mắt Mộc Thanh Dao càng phát ra sắc bén, trong lòng sự lo lắng càng ngày càng nặng, Mai Tâm không biết như thế nào, tại sao cung yến còn không bắt đầu? Quay đầu quét mắt liếc nhìn Nghênh Phong ở bên cạnh một cái, Nghênh Phong liền khom lưng nhỏ giọng mở miệng.

"Đừng nóng vội, Mộc cô nương, hoàng thượng cùng hoàng hậu lập tức tới ngay." Nàng vừa dứt lời, liền nghe được thanh âm lanh lảnh của thái giám vang lên. "Hoàng thượng giá lâm, hoàng hậu nương nương giá lâm, quý phi nương nương giá lâm, " một thân minh Hoàng Long bào Trưởng Tôn hoàng đế, dắt theo hai nữ tử trang phục lộng lẫy xuất hiện, nữ tử bên tay phải, ung dung sang trọng, một thân phượng y màu đỏ thẫm đẹp đẽ cao quý, trên phượng y thêu con phượng hoàng năm màu, vị này nhất định là mẹ đẻ Trưởng Tôn Trúc, Thanh La quốc hoàng hậu nương nương.

Bên tay trái của Trưởng Tôn hoàng đế có một nữ tử khác, nàng này một thân quyến rũ xinh đẹp, quang hoa bức người, y phục khiêu gợi, một thân quần áo dài hỏ ngực, đem thân thể hoàn mỹ mềm mại lả lướt bày biện ra ngoài, khuôn mặt tinh xảo mỹ lệ, cùng Trưởng Tôn Dận phi thường giống, chắc hẳn vị này là Thanh La quốc quý phi nương nương, mẹ đẻ của Trưởng Tôn Dận . Lúc này Trưởng Tôn Dận đứng ở bên người Trần quý phi, một bên đem tay dìu mẫu phi của mình, một bên ngước mắt quét nhìn toàn bộ yến hội, trong mấy trăm người trên yến hội , liếc mắt một cái liền nhìn thấy nữ tử xinh đẹp lạnh lẽo bức người kia, khóe môi hắn nhất đó là nụ cười ma quái vô hồn, nữ tử này đến tột cùng là người phương nào? Thanh Dao theo mọi người đứng dậy quỳ lạy chào, lúc này Trưởng Tôn Trúc đã đi tới trước mặt hoàng đế cùng hoàng hậu, thanh âm lang lảnh vang lên."Nhi thần tham kiến phụ hoàng, mẫu hậu."

"Trúc nhi tới, mau đứng dậy đi, " Trưởng Tôn hoàng đế từ ái mở miệng, thanh âm của hắn tiết lộ, hắn cực kỳ yêu thích đứa con trai này..