Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 253

Chương 100.2

“Công tử, công tử, tức chết ta.” Minh Nguyệt khi nói chuyện, người đã vọt tới, hai tay chống nạnh, thở hổn hển nói ra tâm trạng Liếc mắt một cái nhìn lại, chỉ thấy trong vườn thảo dược, mọi người làm chuyện của mọi người , giống như không thấy hắn, càng không có nghe được hắn tiếng nói chuyện, Minh Nguyệt lập tức bị đả kích lớn, chưa từ bỏ ý định mở miệng lần nữa.

“Công tử, công tử, người không nghe ta nói sao?” “Ta lại không điếc, ” Vô Tình lạnh lùng lên tiếng, thanh âm của hắn mang theo một chút hương vị mờ ảo, tuy nhiên nó lại có thể làm yên lòng lòng người, Minh Nguyệt vừa nghe lời của hắn, liền bình tĩnh hơn, bĩu môi nói : “Vậy các ngươi vì cái gì đều không để ý ta?” “Nói đi, lại có chuyện gì sao?”

Vô Tình hỏi hắn, Minh Nguyệt vừa nghe công tử hỏi hắn , lập tức bỏ đi không thoải mái lúc trước, chính là vừa nghĩ tới chuyện nữ nhân kia ở lại trong cốc, sắc mặt lại khó nhìn, phẫn nộ tố cáo. “Công tử, người nói còn có người như vậy, nàng nói muốn gặp người, ta nói người không gặp nàng, mời các nàng rời đi.” “n, chuyện này làm rất đúng, ” Vô Tình gật đầu, cúi người xem xét hai gốc dược thảo bên chân, kiểm tra một chút, ngoắc ý bảo hạ nhân: “Cây thuốc này sinh bệnh, các ngươi cẩn thận tìm xem nguyên nhân là gì?”

“Vâng, công tử, ” người nọ tiếp nhận dược thảo trong tay Vô Tình, đứng lên đi kiểm tra. Minh Nguyệt thấy công tử lại bận rộn công việc, không vui, lại bảo: “Công tử?” “Ta nghe mà! Ngươi chuyện này làm rất khá, nhưng các nàng đã xuất cốc đi sao?”

Vô Tình phủi phủi bộ quần áo màu trắng, ngồi lại đàng hoàng, nhìn về phía Minh Nguyệt, thật ra hắn đã sớm đoán được, nữ nhân kia chỉ sợ sẽ không dễ dàng xuất cốc, nếu cứ như vậy nhẹ nhàng xuất cốc, chỉ sợ cũng không phải là nàng, nàng thiên tân vạn khổ (*) đi tới vô tình cốc, mạo hiểm bị thực nhân hoa ăn thịt, tính cách như vậy, chỉ sợ không phải Minh Nguyệt nho nhỏ có thể đối phó được. (*thiên tân vạn khổ: trăm cay nghìn đắng, ý chỉ quá trình làm việc cay đắng, khó khăn) “Không có, nàng nói người không gặp nàng, nàng không đi, liền lưu lại trong Vô Tình cốc.”

Thanh Phong vừa nghe lời nói của Minh Nguyệt, con ngươi hiện lên khinh thường, khinh bỉ mở miệng: “Nếu muốn khiến các nàng xuất cốc rất đơn giản, bằng công phu của ngươi, dù cho mấy lần nữa cũng sẽ tống được các nàng ra ngoài, các nàng còn muốn không đồng ý sao?” Minh Nguyệt thấy Thanh Phong xem thường hắn, lập tức oa oa kêu to. “Ta đương nhiên biết, chính là nàng nói, nếu chúng ta muốn cho nàng xuất cốc, hoặc là giết nàng cùng đứa nhỏ, hoặc là độc chết nàng cùng đứa nhỏ, dù sao nàng cũng không ra khỏi cốc, không gặp được công tử, sẽ không đi.”

“Hừ, nữ nhân quả nhiên phiền toái, công tử, người xem việc này?” Thanh Phong sau khi kinh ngạc một hồi, con ngươi lại hiện lên khinh thường, nữ nhân quả nhiên là phiền toái , loại sự tình này cũng làm ra được, may mắn là trong Vô Tình cốc chỉ có nam nhân, một nữ nhân cũng không có, chính là trong vườn dược thảo đến con kiến cũng là giống đực. “Không cần để ý tới các nàng, cứ để các nàng đợi, một ngày ba bữa cứ theo lẽ thường đưa qua, các nàng nguyện đợi đến lúc nào, liền đợi đến lúc đó.”

Vô Tình lạnh lùng lên tiếng, xoay người lăn xe lăn, hướng bên cạnh mà đi, Thanh Phong theo sau,đẩy công tử ly khai vườn dược thảo. Minh Nguyệt ngơ ngác nhìn công tử đi xa, thật lâu không phản ứng, cứ như vậy sao? Các nàng không đi, ngủ ở trong phòng của hắn, hắn sẽ trú ở địa phương nào a? “Công tử, buổi tối ta ngủ ở chỗ nào a?”

Thanh âm không đổ ấm của Vô Tình từ rất xa nhẹ nhàng thổi : “Ngủ ở Đào hoa lâm.” “A, không cần a, ” Minh Nguyệt kêu lên, hù dọa chim thú bay mất, mà hắn như thế nào cũng không rõ, vì cái gì công tử lại để ba người kia lưu lại, này là hiện tượng chưa bao giờ có trước kia , công tử từ khi nào thì tốt bụng như thế, vẫn để cho các nàng lưu lại. Minh Nguyệt quay đầu nhìn phía mấy hạ nhân đang thu dọn vườn dược thảo.

“Công tử, gần đây có phải hay không bị cái gì kích thích?” “Minh Nguyệt công tử, chúng ta không biết, ” hạ nhân trăm miệng một lời nói, Minh Nguyệt tự cảm thấy không thú vị, xoay người bay đi, hiện tại hắn muốn phát tiết, mặc kệ người thú gì một người cũng đừng hòng thoát được, đi lại giống như một trận gió, hạ nhân trong vườn dược thảo không khỏi thở dài. Không biết lại là người nào động vật nào xui xẻo hứng chịu cơn giận của Minh Nguyệt công tử.

Thanh Dao cùng Mạc Sầu, còn có Mạc Ưu trú ở dưới Vô Tình cốc, chậm rãi đã biết một ít tình huống trong cốc. Vô Tình cốc, liên tiếp nối liền nhau trong núi lớn, phong cảnh như vẽ, hoàn cảnh tuyệt đẹp, trong cốc trừ bỏ Vô Tình, còn có Thanh Phong cùng Minh Nguyệt, hai thị đồng này, động một tí yên tĩnh, được Vô Tình truyền lại võ công , tuy rằng chính là đồng tử, thân thủ lại vô cùng lợi hại, trừ bỏ Vô Tình cùng hai người bọn họ, trong cốc còn có mấy người, mấy người hạ nhân, tất cả đều là nam tử, bình thường phụ trách công việc trong cốc. Trong cốc, một cái nữ nhân cũng không có, phỏng chừng cả động vật cũng là giống đực.

Quỷ y Vô Tình chán ghét nữ tử, nguyên lai là dự thật, chính là hắn vì sao lại chán ghét nữ nhân ? Bất kể chuyện gì đều có tiền căn hậu quả (nguyên nhân hậu quả), tuyệt đối không thể vô duyên vô cớ chán ghét nữ nhân. Bất quá các nàng vào cốc đã vài ngày, cũng không gặp được Vô Tình, thậm chí cả Thanh Phong cùng Minh Nguyệt cũng không thấy, một ngày ba bữa có hạ nhân đưa lên, những người đó hỏi gì củng không biết, các nàng muốn từ miệng bọn họ moi ra chuyện tình tuyệt đối không có khả năngt, cuối cùng chỉ phải từ bỏ, một lần, Mộc Thanh Dao cùng Mạc Sầu hoài nghi bọn họ là người câm, bất quá có một lần nghe được người đưa cơm mở miệng. “Ăn cơm đi.”

Lúc ấy dọa các nàng nhảy dựng, nguyên lai những người này không phải người câm a, kia sao có thể quanh năm không nói lời nào đâu, bất quá người ta chỉ nói một câu như vậy, lại tiếp tục không mở miệng. Trong cốc, im ắng, một chút thanh âm đều không có. Hoa đào nở tươi đẹp rực rỡ, đào hồng liễu xanh, gió nhẹ thổi qua, hoa đào nhẹ nhàng bay lả tả , rơi đầy đất, xinh đẹp cực kỳ.

Phía trước nhà trừ bỏ rừng đào, ở ngoài hành lang, trồng một ít hoa cỏ, muôn hồng nghìn tía (*),mùi thơm ngào ngạt. (*muôn hồng nghìn tía: hoa khoe màu đua sắc) Mặt sau của nhà, có một mảnh vườn dược thảo rất to, bên trong có đủ loại dược thảo kì lạ, theo gió lướt nhẹ, một cỗ mùi dược thảo thơm ngát, ở mặt sau vườn dược thảo, có một hồ nước tròn, làn khói tía mỏng xoáy lên, dường như có làn khí nóng bay lên từ trong hồ, không gió, hồ kia trong suốt tựa như một cái gương,bên bờ dược thảo nhẹ nhàng rơi xuống, nước kia như mang theo một cỗ hương thơm tươi trẻ, chẳng những dễ ngửi, hơn nữa khi tắm rửa , thoải mái cực kỳ.

Có một lần Mộc Thanh Dao cùng Mạc Sầu vụng trộm xuống ngâm nước trong chốc lát,nước nóng lạnh thay nhau luân chuyển, cảm thấy giống như mỗi một tấc da thịt đều căng ra, ngay cả mạch máu cũng chìm xuống, lại có thể cảm nhận được máu lưu động, như vậy thanh sạch..