Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 256

Chương 100.5

Ngược lại, Mộc Thanh Dao thì bình tĩnh nhiều lắm, không vội không nóng, con ngươi hiện lên mũi nhọn, từ từ đi qua đó, tỉ mỉ tìm kiếm, đáy lòng nàng có chút tính toán, nếu như mọi thứ đều như nhau chỉ lấy một thứ là có thể trở thành cao thủ đứng đầu trên giang hồ, như vậy nếu học hai thứ chẳng phải là khó có địch thủ sao, xem ra vẫn học hai thứ tốt hơn, bất quá, Vô Tình sẽ đồng ý sao? Từng bước một dời qua, bỗng nhiên giữa một rừng binh khí một ánh sáng phát ra từ chiếc vòng màu bạc hấp dẫn tầm mắt của nàng, cái vòng tay kia hình tròn, mặt trên có điêu khắc hoa văn tinh tế, một trang sức như vậy thì có tác dụng gì, làm sao mà trở thành vũ khí được? Thanh Dao cầm lên, nhìn trái nhìn phải, thực sự là càng xem càng thích, vòng bạc này làm cho người ta khó lòng phòng bị, tối đa họ cũng chỉ nghĩ là một món đồ trang sức mà thôi, ai mà biết đây là một món vũ khí đâu, bất quá nó rốt cuộc lợi hại ở chỗ nào? Mộc Thanh Dao cầm cái vòng bạc kia, cười rạng rỡ nhìn ba người đối diện nói: "Vật này có chỗ lợi hại gì?"

"Đây là ám khí vô cùng lợi hại, chỉ cần sử dụng cho tốt, một chiêu tức trúng" Vô Tình tiếng nói vừa dứt, trong tay hắn Thiên tàm ti đã bay ra ngoài, nhẹ nhàng cuốn lấy vòng bạc trong tay Mộc Thanh Dao, vòng tay đó liền rơi xuống trên tay của hắn, chỉ thấy hắn giơ tay lên, vòng bạc kia bậc ra ra ngoài, lại thành hình dạng một đóa liên hoa, cánh hoa là lưỡi dao bạc sắc bén, trên không trung vang lên thanh âm sưu sưu, mang theo sức mạnh uy hiếp, binh một tiếng, cấm sâu vào hòn đá cứng rắn như sắt. Chiêu thức ấy làm tâm thần Mộc Thanh Dao nhộn nhạo, thật là ám khí lợi hại, chỉ một động tác đơn giản liền đánh sâu vào hòn đá, nếu như đó là đầu người, thực sự là đâm còn dễ dàng hơn so với thức ăn, lập tức trên mặt hiện lên ý cười, người khác chỉ cho rằng nó là một chiếc vòng bạc, có ai biết là ám khí trí mạng đâu? Vô Tình thấy nàng thoả mãn, liền vận lực một cái, cách không phát lực, ám khí kia trên tay của hắn chớp mắt đã nhẹ nhàng ném qua, liền rơi xuống trên tay của Mộc Thanh Dao, Mộc Thanh Dao nhìn vòng bạc trên tay thật là một kiện trang sức đẹp, mà Minh Nguyệt ở một bên đã sớm từ trên kệ mang xuống bí quyết luyện ám khí , đưa tới.

"Cẩn thận học đi, ngươi nhất định sẽ trở thành cao thủ ám khí." "Ừ " Thanh Dao gật gật đầu, lúc này Mạc Sầu cùng Mạc Ưu mỗi người cũng đã tìm được một võ học bí quyết, một người là kiếm thuật chính tông, một người là tâm pháp bí quyết, Vô Tình nhìn sang, chậm rãi phân phó Minh Nguyệt cùng Thanh Phong ở phía sau : "Đến đây, các ngươi làm mẫu một chút." "Dạ, công tử, " hai người lĩnh mệnh, không nói thêm cái gì nữa, nếu mọi người đều đã chọn xong, Vô Tình liền dẫn người chuẩn bị rời đi, ai ngờ Mộc Thanh Dao không biết từ nơi nào tìm được một quyển võ học bí quyết khác.

Cầm ma, đúng là một quyển cầm phổ, không hiểu vì sao, nàng vừa nhìn thấy bản cầm phổ này liền thích vô cùng, không biết là bởi vì bộ dáng đánh đàn xuất trần không nhiễm bẩn của người kia, hay vẫn là đáy lòng nàng thích đánh đàn. "Ta còn muốn học thứ này." Nàng tiếng nói vừa dứt, Thanh Phong cùng Minh Nguyệt sắc mặt đã có chút khó coi, mặt đồng thời trầm xuống, bọn họ đã biết nữ nhân này không phải dễ dàng thoả mãn như vậy mà, nên không đợi công tử mở miệng, Minh Nguyệt liền cướp trước một bước: "Không được, ngươi đã chọn ám khí, lại còn muốn học cầm ma, huống chi cầm ma không phải ai muốn học là học, ngoại trừ công tử, chúng ta còn không có học đâu!"

Minh Nguyệt thật là tức a, sắc mặt âm ngao, bất quá nói thật ra, hắn căn bản không muốn học cầm ma, bởi vì nó đòi hỏi sự kiên trì không gì sánh được, mà khuyết điểm của hắn chính là kiên trì, nhưng là mình không học là một chuyện, bị người ta học được lại là một chuyện khác. Cầm ma, là võ học bá đạo nhất thế gian, là một môn công phu có lực sát thương rất mạnh, bình thường công tử cũng không dùng võ học này. Không nghĩ tới nữ nhân này có ánh mắt sắc bén thấy được, hơn nữa lại mang vẻ mặt tình thế bắt buộc, ngay cả người luôn luôn trầm ổn như Thanh Phong cũng không vui.

"Không được, ngươi đã chọn một thứ rồi, thì cũng chỉ cho học một thứ thôi." "Ta muốn học hai thứ, bằng không không đủ dùng, " Thanh Dao thái độ rất kiên quyết, ánh mắt trong trẻo không nhìn Thanh Phong cùng Minh Nguyệt, mà bình tĩnh nhìn chằm chằm Vô Tình, vẻ mặt ngang tàng ngạo nghễ, không cho một chút cơ hội thương lượng nào, Vô Tình đáy lòng thở dài, chẳng biết tại sao, chỉ cần nàng bày ra bộ dạng này, thì việc này chính là ván đã đóng thuyền, dù cho hắn không đồng ý, nữ nhân này nhất định sẽ giở trò không đi ra khỏi Tàng Bảo Các. Chẳng lẽ hắn thật sự phải giam nàng một lần sao, lần trước thiếu chút nữa không làm hại nàng mất đi đứa nhỏ, lúc này đây nếu như hắn không đồng ý, chỉ sợ bi kịch kia lại tái diễn.

Vô Tình lông mi thật dài chớp hai cái, đôi mắt sắc bén như đao, sắc mặt vốn đang băng hàn, đến cuối cùng cũng mềm mại một ít, nhàn nhạt mở miệng: "Đừng quên trong bụng ngươi có đứa nhỏ, căn bản không có thể nào học cái này." "Ta hiện tại không học, không có nghĩa là sau khi sinh đứa nhỏ không thể học." Thanh Dao nghe ra trong lời Vô Tình đã mềm hoá lại, nên nàng đã sớm đem cầm phổ kia nhét vào trong lòng, Thanh Phong cùng Minh Nguyệt há mồm líu lưỡi, nhìn công tử, rồi lại nhìn vẻ mặt đương nhiên của nữ nhân kia, cuối cùng nhìn nhau, một cỗ không nói nên lời tràn đầy ở trong lòng.

Công tử sẽ không thích người ta chứ, không phải vẫn chán ghét nữ nhân sao? Trước đây đối với nữ nhân vẫn rất hận, vì sao lúc này lại khác lạ như thế? "Đi thôi." Vô Tình một tiếng mệnh lệnh, Thanh Phong cùng Minh Nguyệt tuy rằng không cam lòng, đáng tiếc cũng không có cách nào thay đổi chuyện hiện thực như đinh đóng cột này.

Mộc Thanh Dao nữ nhân kia, không chỉ cầm ám khí phổ, mà còn lấy cầm ma, trời ạ, nếu quả thật bị nàng ta luyện thành, rồi hạ sơn, thật không biết trong thiên hạ sẽ loạn thành bộ dáng gì nữa, bất quá nữ nhân này sẽ không giết người lung tung chứ, hai người suy đoán xong, cuối cùng cũng lười suy nghĩ nữa, cầm ma kia cũng không phải tất cả mọi người đều có thể luyện thành, hơn nữa, nó cần một cây đàn tốt, mà đàn tốt thì khó có được, ngoại trừ công tử cho phượng vĩ cầm! Nghĩ đến đây một, Thanh Phong cùng Minh Nguyệt đáy lòng song song hiện lên bất an. Công tử, ngàn vạn lần không nên đem phượng vĩ cầm đưa cho nữ nhân kia mới tốt, bằng không chỉ sợ thiên hạ sẽ đại loạn thật.

So với sự lo lắng của Thanh Phong cùng Minh Nguyệt, Thanh Dao thì thập phần cao hứng, bởi vì nàng biết mình đoạt được hai kiện thứ này đều là bảo bối, trên tay ám khí cùng cầm phổ. Từ đó ba người bắt đầu tập võ, Mạc Ưu cùng Mạc Sầu công phu căn bản vốn rất tốt, hơn nữa các nàng chọn bí quyết cũng là sở trường của mình, bởi vậy rất nhanh liền thuận buồm xuôi gió, Thanh Phong cùng Minh Nguyệt cũng vui vẻ vì được thanh nhàn. Về phần Thanh Dao, do Vô Tình tự mình dạy, nguyên nhân là bởi vì nàng mang thai , vì thế ngay từ đầu không thể tập cầm ma, mà chỉ tập một ít tâm pháp, tu luyện để tăng nội lực của mình, thuận tiện luyện một chút ám khí, đương nhiên đều là những động tác nhỏ, không thể có những động tác quá lớn.

Thanh Dao công phu mặc dù do Vô Tình chỉ dạy, nhưng đa số thời gian, nàng đều nhìn không thấy người của hắn, chỉ dựa theo hắn phương án hắn đã sắp đặt trước mà tiến hành, mỗi ngày luyện tập một giờ tâm pháp, một giờ ám khí, cuối cùng là ra phía sau ngâm một giờ trong suối lạnh..