Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 257

Chương 100.6

Nguyên lai dòng nước suối lạnh này, có rót rất nhiều dược thảo, làm cho người ta nội lực tăng thêm, bất quá nó không thích hợp để ngâm quá lâu, mỗi ngày chỉ có thể ngâm một giờ, nếu như quá một giờ thương tổn rất lớn đối tiểu hài tử, tất cả đều lấy đứa nhỏ làm trọng. Mặc dù như vậy, nửa tháng gần đây, Thanh Dao cũng cảm nhận được quanh thân của mình khí lưu không giống với ngày xưa, hơi thở hít vào thở ra, hơi thở hồn hậu hữu lực nhiều lắm, hơn nữa tinh lực sự dư thừa. Tâm pháp kia càng luyện càng thuận tay, một dòng khí từ đan điền, chạy qua kì kinh bát mạch, ám khí tuy rằng không đạt được cảnh giới tối cao, nhưng là có thể sử dụng ổn thoả có hình có dạng, không thể cắm sâu vào trong tường, nhưng tốt xấu gì cũng bách phát bách trúng, sơn gian tẩu thú, trong rừng chim chóc nàng đánh trúng không ít.

Bước đột phá của ám khí nàng đã biết không ít, nhưng mà cầm phổ thì vẫn không có bỏ quên, tâm pháp kia tu luyện được thất thất bát bát, hiện tại chỉ có thể dùng sức chuyên tâm tu luyện, mặt khác phải chờ tới đứa nhỏ sinh ra, mới có thể chân chánh tập cầm phổ. Thanh Dao rời khỏi Huyền Nguyệt hoàng cung, chớp mắt đã hơn năm tháng. Trong cung hoàng đế từ sự nôn nóng lúc ban đầu giờ đã bình tĩnh lại, tỉ mỉ nhớ lại cá tính của Thanh Dao, biết mình nếu muốn cho nàng trở về, chỉ sợ không phải là chuyện dễ dàng, dù cho có phái Nam An vương đi, hoặc là ám vệ, chỉ sợ cũng không có biện pháp khiến nàng hồi tâm chuyển ý, thế nhưng bảo hắn hoàn toàn buông tay, hắn lại làm không được, bởi vì có thể thích một người thực sự không phải chuyện dễ dàng, nhất là một đế vương, mất đi nàng, sau này chỉ sợ lại khó gặp được một người như vậy.

Vì thế Huyền đế sau khi nhận được ám vệ bẩm báo, nói hoàng hậu có đến Thanh La quốc, hoàng hậu còn giết Trưởng Tôn thái tử, hiện tại chính là nghi phạm truy bắt của Thanh La quốc. Mộ Dung Lưu Tôn lòng nóng như lửa đốt đồng thời hắn đã làm ra một quyết định to gan, nên lập tức hạ lệnh cho A Cửu truyền Nam An vương tiến cung. Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu vừa mới hồi kinh, nhận được thánh chỉ, người ngựa không nghĩ chạy vào hoàng cung. Vừa nghe thấy chủ ý của hoàng huynh, bị hù doạ đến gương mặt đều thay đổi, lập tức liên tục phản đối: "Hoàng huynh, trăm triệu lần không thể, thần đệ nguyện thay hoàng huynh đi trước Thanh La quốc một chuyến."

"Không được, trẫm chủ ý đã định, việc này là trẫm gây ra, tất nhiên trẫm phải tự mình đi, bằng không dù cho ngươi có tìm được nàng, nàng cũng chưa chắc theo ngươi trở về, như vậy chẳng phải là lãng phí thời gian sao, vì thế..." Huyền đế con ngươi u ám như nhất như nước giếng cổ ngàn năm sâu không lường được, toả ra ánh sáng lạnh yếu ớt. Nam An vương nhìn thấy hoàng huynh như vậy, biết hắn tâm ý đã định, thế nhưng sao lại bắt hắn làm ra loại sự tình này, nếu như xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì làm sao bây giờ? Sắc mặt âm tình bất định, Huyền đế nội liễm mở miệng: "Hiện tại thất nước tạm thời không có động tĩnh, Thanh La quốc thái tử bị thương, lại càng không thể chủ động phát binh, bởi vậy chúng ta trong khoảng thời gian ngắn không có vấn đề gì, mà trong triều đã có tả tướng cùng ngự sử đại phu giúp ngươi, cũng không cần ngươi phí nhiều tâm, ngươi liền an tâm đợi đi."

"Hoàng huynh?" Nam An vương sắc mặt tái nhợt, không biết làm sao ngăn cản hoàng thượng quyết định. Huyền đế cũng không để ý đến phản đối Nam An vương, dẫn theo một nhóm thủ hạ ám vệ bí mật rời kinh, mà ở kinh thành hoàng đế vẫn đang ở bên trong hoàng cung, còn Huyền đế chân chính, đã cải biến thành hình dáng của Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu. Nguyên lai này Huyền đế theo Xích Hà lão nhân tập qua thuật dịch dung, vì thế đơn giản liền cải trang hình dạng của Nam An vương cùng mình .

Chân chính Huyền đế đã rời kinh, bí mật đi đến Thanh La quốc, mà Nam An vương lại thành Huyền đế, tọa trấn kinh thành... Vô tình cốc, ngày ngày như mặt nước chảy xuôi qua. Bên trên sườn núi, thân ảnh ngang dọc, nhìn không thấy người, chỉ nhìn thấy hai bóng dáng màu trắng thổi qua, một kích tức trúng, ngọn cây ầm phát ra một tiếng vang thật lớn, Mạc Sầu kiếm thuật đã đăng phong tạo cực, tuy rằng chỉ có ngắn ngủi mấy tháng thời gian, nhưng là công phu của nàng vốn đã lợi hại, hiện tại chỉ là nâng cao một bước.

Mà Mạc Ưu thì càng lợi hại không gì sánh được, nội lực hồn hậu, lại có thể lấy lực ngự khí, Loan Nguyệt đao trên không trung dường như không động tĩnh, chỉ thấy đồ vật không chút nào bị tàn phá, nhưng phía sau núi thỉnh thoảng lại phát ra thanh âm ầm ầm. Thanh Phong cùng Minh Nguyệt đứng ở đàng xa nhìn, lộ ra nụ cười thỏa mãn. Hai người này quả nhiên thông tuệ, so với trước đây tiến bộ hơn nhiều, thân thủ như vậy, đi lại trong chốn giang hồ, mặc dù không phải là cao thủ số một, nhưng cũng vô cùng lợi hại.

Mà Thanh Dao, tâm pháp cùng ám khí tập được không tệ, nhưng là bụng của nàng đã lớn, hiện tại hành động bất tiện, căn bản không có biện pháp tập võ, chỉ có thể nghiêng người dựa vào trong rừng nghe Vô Tình đánh đàn, đàn của hắn thật là dễ nghe, du dương mờ ảo, tựa như tiên nhạc trên bầu trời, làm cho người ta như lạc vào cảnh giới kỳ lạ, hình như đang dạo chơi trong thanh sơn lục thủy, tâm tình không khỏi thật tốt, nhưng vì sao bụng lại bắt đầu đau lên, hơn nữa hạ thể có một trận đau đớn, chẳng lẻ muốn sinh sao? Thanh Dao mở to mắt, hoảng hốt gọi lên: "Vô tình, ta muốn sinh!" Một lời rơi, tiếng đàn đột nhiên ngừng lại...

.