Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 259

Chương 101.1

Trong phòng, thỉnh thoảng có thanh âm kêu đau truyền tới, còn kèm theo giọng nói của Mạc Sầu: "Tiểu thư, dùng sức, dùng sức tiếp đi, đầu cục cưng đã thấy được, đến, nghe theo lời của ta dùng sức đi, thở ra, hít vào..." Bên ngoài phòng, mấy người đại nam nhân vẻ mặt khẩn trương, ngay cả kẻ luôn luôn diện vô biểu tình như Vô Tình, cũng không tự chủ nắm chặt bàn tay thon dài, nguyên lai nữ nhân sinh con thống khổ như vậy, mỗi một đứa bé trước khi được sinh ra, phải chỉnh mẹ mình đến chết đi sống lại. Thanh Phong cùng Minh Nguyệt còn có Mạc Ưu ba người đều là thiếu niên, nên tất cả đều có vẻ mặt trắng bệch, vừa hiếu kỳ, vừa khẩn trương, làm như người đang sinh con là mình vậy.

Ngoài cửa có vài người, mà bên trong gian phòng vẫn vang lên thanh âm của Mạc Sầu, dùng sức rồi lại hít vào thở ra, làm cho mọi người ở đây cũng hít thở không thông như vậy. Bên trong gian phòng bỗng nhiên vang lên thanh âm mừng rỡ: "Sinh, sinh, tiểu thư, rốt cuộc sinh." Mạc Sầu vẻ mặt đầy mồ hôi thở dài một hơi, nàng vâng theo chỉ thị của Vô Tình công tử , cố gắng hoàn thành các bước được chỉ dẫn, đứa nhỏ cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm được sinh đi ra, chủ tử cũng không xảy ra chuyện gì, thật sự là quá tốt, ba một tiếng, Mạc Sầu dùng sức đánh cái mông của đứa nhỏ, người này cuối cùng cũng khóc lên.

"Chúc mừng tiểu thư, là một tiểu tiểu thư." Thanh âm của Mạc Sầu vừa rơi xuống, ngoài cửa mấy tên đang đứng, lập tức nhíu mài một chút, hai ba đạo thân ảnh mau chóng tản ra, trong đó còn kèm theo thanh âm không khách khí của Minh Nguyệt . "Lại thêm một nữ nhân, thật làm cho người ta đau đầu mà."

Nói xong ba người nhất trí lắc mình ly khai, chỉ để lại một mình Mạc Ưu ở trước cửa chờ, không biết có nên vào phòng hay không... "Ôm tới ta xem một chút, " Thanh Dao vừa mới sinh xong đứa nhỏ, cả người suy yếu không gì sánh được, thế nhưng vừa nghĩ tới trên người mình có một miếng thịt vừa rời khỏi, đáy lòng vẫn tuôn ra một trận mừng rỡ, trên mặt lộ ra ánh sáng mẫu tính, nhẹ giọng phân phó Mạc Sầu. Mạc Sầu đem đứa bé bọc tốt, liền nhẹ chân nhẹ tay đặt ở trong lòng chủ tử, sau đó đem thân mình tiểu thư xử lý sạch sẽ, thu dọn xong tất cả, mới bưng một chậu máu loãng đi ra ngoài, bên ngoài phòng, Mạc Ưu đang mở to mắt, vừa nhìn thấy nàng đi ra, khẩn trương mở miệng.

"Chủ tử không có sao chứ." "Không có việc gì, mẹ con bình an, ngươi vào xem một chút đi." "Ừ, đi, " Mạc Ưu lên tiếng trả lời rồi bước vào bên trong, Mạc Sầu kỳ quái nhíu mày: "Ai, còn những người khác đâu?"

"Đều đã đi!" Mạc Ưu vọt đi vào, Mạc Sầu trợn trắng mắt, những người này thật đúng là lãnh huyết, tiểu thư tốt xấu gì cũng sinh đứa nhỏ, mà không cao hứng dùm một chút, ngay cả bóng cũng không thấy, oán xong nàng bưng máu loãng ra ngoài xử lý xong, lại xoay người đi vào gian phòng. Trong phòng. Mộc Thanh Dao đang nghiêng người quan sát đứa nhỏ do chính mình sinh, mặt nho nhỏ, thân thể nho nhỏ, ánh mắt đóng chặt, cũng không nhúc nhích núp ở trong cái bọc, tựa như một con mèo con điềm đạm đáng yêu, làm cho người ta không khỏi cảm thấy uất ức, đây là con của mình, đứa nhỏ này nàng thật vất vả mời sanh ra , sau này nàng hi vọng con có thể bình an vui vẻ lớn lên.

"Tiểu thư, tiểu thư nhỏ lớn lên cùng người thật giống a!" Mạc Ưu ngồi ở bên giường, nhỏ giọng nói thầm. Thanh Dao phì một tiếng nở nụ cười, tiểu tử này thật là biết vuốt mông ngựa.

"Mạc Ưu, tiểu hài tử còn nhỏ chưa nhìn ra được giống ai đâu!" Lúc này Mạc Sầu cũng đi đến, đứng ở một bên nhìn, ba người vây quanh nghiên cứu đứa trẻ nhỏ vừa sinh ra, nhìn xem nàng ta trưởng thành rốt cuộc là giống ai, ngay trong lúc các nàng đang thảo luận rất nóng bỏng, con người nho nhỏ kia giật mình, đột nhiên mở mắt, ba người cả kinh một câu nói cũng nói không nên lời. Cặp mắt kia đen kịt như mực, lóe ra ánh sáng lạnh lùng, không khóc không nháo, bình tĩnh nhìn mấy người các nàng, trong nháy mắt bắn trúng tim của các nàng, ba người chỉ cảm thấy trái tim đập mạnh, bên trong gian phòng bầu không khí cực kỳ quái dị, ánh mắt này đâu phải là ánh mắt của một đứa trẻ, nó lộ ra thông minh lành lạnh, sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt, rất lâu, một điểm âm hưởng cũng không có.

Thẳng đến khi nàng ta đột nhiên khóc ra tiếng, ba người cả kinh một thân đổ mồ hôi lạnh, liền phục hồi tinh thần lại. "Tiểu thư, đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ ta vừa hoa mắt sao?." Mạc Sầu dùng sức xoa mắt, vừa rồi nhất định là hoa mắt, bằng không vì sao nàng lại nhìn thấy trong ánh mắt của một đứa trẻ, hơi thở lạnh lùng nội liễm, một loại cảm giác nói không ra lời, giống như nàng ta là một người trưởng thành, nhưng bây giờ nghe được tiếng khóc của nàng, rõ ràng là một đứa bé a?

Mạc Ưu lập tức tán thành gật đầu: "Đúng vậy, nhất định là hoa mắt." Thanh Dao nhíu mài một chút, đáy lòng bất an mở rộng, vừa rồi ánh mắt của đứa bé này làm cho nàng cảm giác được rất quen thuộc, bình tĩnh thông minh như vậy, đến tột cùng là giống ai đây? Thế nhưng chăm chú nhìn kỹ, lúc này con người nho nhỏ kia đang khóc đến thở không ra hơi, làm cho người mẹ như nàng cũng không kịp nghĩ ra điểm kỳ quái nào. "Mạc Sầu, nhìn nàng làm sao vậy? Có phải tiểu hay không?"

Ba người luống cuống tay chân hẳn lên, Thanh Dao vừa mới sinh xong, tự nhiên không thể cử động lộn xộn, Mạc Sầu tay chân lanh lẹ kiểm tra xong một lần, cuối cùng lắc đầu: "Không có, tiểu thư." "Vậy nàng khóc cái gì?" Thanh Dao nhìn nữ nhi bảo bối khóc đến bộ dạng sắp ngất xỉu, lòng không khỏi hoảng lên, trên khuôn mặt hiện lên lo lắng: "Chẳng lẽ nàng sinh bệnh, Mạc Ưu, ngươi đi mời Minh Nguyệt công tử qua đây, giúp nàng kiểm tra một chút, nhìn xem có phải thật sinh bệnh hay không?"

"Dạ, tiểu thư, " Mạc Ưu thân hình chợt lóe, tựa như một trận gió chớp mắt liền không thấy, hiện tại công phu của hắn đã đến tình trạng xuất thần nhập hóa. Minh Nguyệt rất nhanh bị mời đi sang, mặc dù không thích nữ nhân này, nhưng đứa bé vừa sinh ra rốt cuộc cũng là một tiểu hài tử, có thể nào không quan tâm, thế nhưng kiểm tra một lần rồi lại một lần, căn bản không có vấn đề gì, thế nhưng đứa nhỏ vẫn khóc, căn bản không chịu ngừng lại, cứ nhắm mắt, cũng thèm để ý đến những người lớn đang lo lắng, chỉ lo khóc của mình. Thanh Dao rất nóng ruột, rốt cuộc xảy ra vấn đề gì, lúc trước vẫn còn tốt mà?

"Tiểu thư, người đừng vội, bằng không chắc là nàng đói bụng, tìm ít đồ cho nàng ăn đi." Mạc Sầu đề nghị, bởi vì đứa nhỏ vừa mới sinh xong, tiểu thư còn không có sữa, căn bản không cách nào làm bé bú sữa mẹ được, chỉ phải tìm thứ khác để thay thế. "Vậy trước đút cho nàng một ít nước ngọt đi, nhìn xem có khá hơn một chút hay không?" Minh Nguyệt kiến nghị, nhìn đứa bé nho nhỏ, hắn không khỏi cảm thấy hoà hợp, nên chẳng phải bài xích.

Kết quả, đứa nhỏ căn bản không chịu uống, chỉ lo nhắm mắt lại sống chết mà khóc, Thanh Dao vừa mới sinh xong, thân thể suy yếu, cũng không có biện pháp chiếu cố nàng, chỉ phải đưa cho Mạc Sầu cùng Mạc Ưu, hai người này thay phiên ôm dỗ, thế nhưng nha đầu kia tựa như bị động kinh, khóc mãi không ngừng..