Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 263

Chương 101.5

“Ai?” “Nam An vương, ” Mạc Ưu mi tâm nhíu chặt không yên, không nghĩ tới Nam An vương lại tìm được vô tình cốc, còn xông vào đào hoa lâm, đúng lúc công tử ở trong rừng gảy đàn, nếu như không phải hắn ở bên trong gảy đàn, chỉ sợ bọn họ đã xông vào đây. Thanh Dao vẻ mặt nghi ngờ, theo sự hiểu biết của nàng với Nam An vương, hắn hẳn là không có năng lực mà đi qua ao đầm, tuy rằng Nam An vương võ công cao cường, thế nhưng thuật kỳ môn huyền pháp, hắn căn bản không hiểu, nếu là người ở trong cung kia, thì nàng còn tin tưởng hắn có chút năng lực này, bởi vì nàng vẫn chưa quên, hắn chính là đệ tử của Xích Hà lão nhân, nghe đồn Xích Hà lão nhân, trên thông thiên văn, dưới rành địa lý, nên kỳ môn huyền pháp chắc hẳn cũng sẽ tinh thông, như vậy làm đệ tử của hắn, hẳn luyện qua môn này.

“Ngươi xác định là Nam An vương?” Thanh Dao tỉ mỉ hỏi thăm một lần nữa, Mạc Ưu gật đầu: “Dạ, đúng là Nam An vương.” “Tiễn hắn xuất cốc đi, ” Mộc Thanh Dao ánh mắt lóe lên một cái, khuôn mặt lạnh lùng, phất phất tay, ý bảo Mạc Ưu đi làm chuyện này.

Nàng đã ở lại trong cốc mấy tháng, chuyện xảy ra trong Huyền Nguyệt hoàng cung, tựa hồ đã cách nàng rất xa vời. “Dạ, chủ tử, ” Mạc Ưu lĩnh mệnh, rất nhanh lắc mình đi ra ngoài, trong phòng, Thanh Dao quanh thân đông lạnh, đôi mắt đen thoáng trầm tư, toát ra hai đám lửa nhỏ, Nam An vương làm sao có thể vào đây, nhưng nếu không phải hắn, lại là người phương nào, chẳng lẽ là …..? Không, tuyệt đối không có khả năng, bởi vì trong hoàng cung không thể không có hoàng đế, Mộc Thanh Dao đang ở đó suy nghĩ, thì bên cạnh Mạc Sầu lo lắng mở miệng.

“Tiểu thư, hiện tại Nam An vương biết người ở trong cốc, chỉ sợ sẽ không dễ dàng rời đi, vậy phải làm sao bây giờ? Bọn họ sẽ không làm thương tổn đến người trong vô tình cốc chứ.” Thanh Dao nghe xong lời của nàng, không khỏi nở nụ cười, muốn thương hại người trong vô tình cốc, thì bọn họ phải có bản lĩnh mới được, khóe môi câu ra nụ cười nhợt nhạt. “Quên đi, chúng ta đừng suy nghĩ, Vô Tình sẽ không để cho bọn họ vào.”

Nàng vừa dứt lời, cửa phòng lần thứ hai vang lên một chút, Mộc Thanh Dao cũng không nhúc nhích, vẫn dựa vào ở trên giường như trước, nàng cho rằng Mạc Ưu đi làm xong việc đã trở về, lại nghe thấy Mạc Sầu kêu một tiếng: “Công tử, ngươi đã đến rồi?” Mộc Thanh Dao ngẩn ra, không nghĩ tới thì ra là Vô Tình, hắn luôn luôn rất ít chủ động tìm nàng, chẳng lẽ là vì chuyện của Nam An vương, cho nên mới tìm nàng, vội ngồi thẳng người, quay đầu nhìn sang, Thanh Phong đầy Vô Tình đi tới. “Các ngươi đều đi xuống đi.”

Vô Tình nhàn nhạt mở miệng, thanh âm rất nhẹ, nhưng lại làm cho người ta không dám xem thười, cái thái độ hờ hững, làm như mọi chuyện đều không liên quan đến, nhưng lại một chữ cũng không sót rơi xuống trong lòng mọi người. “Dạ, công tử, ” Thanh Phong cùng Mạc Sầu lên tiếng trả lời, hai người đi ra ngoài, tiện thể đem Tiểu Ngư nhi bế đi luôn, người này ánh mắt trơn trượt chuyển động, loé loé sáng, cho tới bây giờ chưa có thấy qua tiểu hài tử nhà ai lại giống như nàng vậy. Trong phòng an tĩnh lại.

Mộc Thanh Dao ngước mắt đánh giá Vô Tình, nàng xem thấy ánh mắt của hắn rất lạnh, quanh thân sát khí tuỳ tiện phát tán, đôi tròng mắt kia thật giống như dòng suối lạnh phía sau núi, trong trẻo thông suốt, nhưng chỉ mang theo nhè nhẹ hàn ý, tóc đen dài dùng ngọc trâm cố định, vừa lịch sự vừa tao nhã cực kỳ, Thanh Dao nhìn hắn, không khỏi có chút cảm thán, ông trời tại sao có thể đem một người nam nhân tạo ra xinh đẹp đến như vậy, làm cho người dời không ra tầm mắt, rõ ràng so với nữ nhân còn đẹp hơn, nhưng lại làm cho người ta không có cảm giác chút son phấn nào, ngược lại còn xinh đẹp đến phát tán ra ngoài, phần lớn là sự tà ác trong con người hắn, làm cho người ta liếc mắt nhìn, liền không dám nhìn lần thứ hai. Vô tình ngồi ngay ngắn ở ghế trên, lặng im không tiếng động. Tuy rằng trên mặt không lộ vẻ gì, thế nhưng trong lòng cũng không còn cảm xúc giống với trước đây, cảm giác này rất xa lạ, cho tới nay, hắn đều là người lãnh tâm vô tình, thế nhưng từ khi các nàng vào trong cốc, hắn bỗng nhiên có một ít cảm xúc mà trước đây chưa từng có, tỷ như nhìn trăng thở dài, tỷ như sững sờ, có đôi khi cũng không biết muốn cái gì, liền cứ lẳng lặng yên lặng ở trong cảm xúc mơ màng, hoặc ngồi ngẩn hơn nửa ngày, đây rốt cuộc là cái gì?

Nhất là vào hôm nay khi biết người nam nhân kia đến, hắn biết ngườ mà kẻ đó tìm là nàng, tim của hắn quả nhiên đã không còn lạnh lùng bình tĩnh như trước đây nữa, tâm hỗn loạn thành một đống… Dù cho hắn không thừa nhận, thế nhưng đáy lòng mơ hồ hiểu được, hắn tựa hồ tham luyến một ít hơi thở ấm áp này, cho nên muốn cho nàng vẫn cứ ở trong cốc, từ khi các nàng ở lại trong cốc, mọi thứ ở trong này dường như đã có sức sống hơn, hiện tại mỗi ngày mở mắt ra, liền cảm nhận được bầu không khí không còn giống như lúc trước, mà nó nóng nóng ấm áp. Mặc dù hắn không có xuất hiện, nhưng trong lòng vẫn vui vẻ hơn so với lúc trước, buổi sáng nhìn chim tước đậu ngoài cửa sổ, cũng làm cho bản thân thấy vui mừng, buổi chiều ở trong rừng đánh đàn, tiếng đàn kia rung lên những làn điệu vui sướng.

“Người kia là tới tìm ngươi.” Hắn nhàn nhạt mở miệng, cánh môi phấn hồng nhẹ thở ra một câu nói, như mang theo ý vị mùi hoa. “Ừ, ta đã bảo Mạc Ưu tiễn bọn họ ly khai.”

“Ngươi đến là để học võ, hiện tại nên học ngươi đã học rồi, vẫn nên rời khỏi đây đi, ” hắn nói, quay đầu nhìn về một bên, không nhìn tới ánh mắt của nàng, trong đầu có thể hiện lên rõ ràng ánh mắt ngang tàng ngạo nghễ của nàng, còn có cái cằm bướng bỉnh, không khuất phục bất luận thế lực gì, cả người bao phủ một loại ánh sáng mạnh mẽ rực rỡ, làm cho người ta không tự chủ được thụ hấp dẫn, mà hắn sợ hãi nàng cuối cùng có một nhật nhẹ giọng vô tức rời đi, chẳng ngay từ đầu liền làm cho nàng ly khai, chí ít bây giờ còn dễ tiếp thu. Thanh Dao sửng sốt một chút, không nghĩ tới Vô Tình đến là muốn cho nàng xuất cốc, nên không khỏi tức giận xoay mình từ trên giường đứng lên, không hài lòng kháng nghị. “Vô Tình, ta còn không học được bản lĩnh đâu, tại sao có thể đuổi ta xuất cốc chứ? Hơn nữa dù cho ta học giỏi võ công, ta cũng không muốn xuất cốc, ở đây hoàn cảnh đẹp như vậy, hơn nữa cũng không có lục đục với nhau, ta rất thích ở đây, nói chung không cho phép ngươi đuổi ta đi.”

Mộc Thanh Dao cây ngay không sợ chết đứng kêu lên, hình như nàng đã quên, đây là chỗ của người ta, người ta thích cho nàng ở thì nàng ở, không thích liền đuổi nàng đi, thế nhưng ở nơi đây một thời gian dài, nàng tựa hồ đã thành một phần tử trong cốc, nói chuyện tự nhiên tùy ý. Vô Tình bởi vì câu nói vô ý của nàng, trong lòng nhẹ run lên một cái, nàng quả nhiên không đi, nghĩ vậy, tâm tình buồn bực cả buổi trưa của hắn, không khỏi thay đổi tốt hơn, nhàn nhạt mở miệng: “Tùy tiện ngươi, bất quá nếu có người vào cốc nữa, ta cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.” Hắn nói xong, rất sợ Mộc Thanh Dao nhìn ra tâm tình hắn khác lạ, sớm di chuyển xe lăn đẩy ra bên ngoài, mái tóc đen như mực bị gió nhẹ nhàng thổi bay lên, ưu mỹ như vậy, cộng thêm y phục màu trắng, vĩnh viễn sạch sẽ như vậy, không nhiễm một hạt bụi trần.

“Vô tình, hai ngày nữa ta muốn học đàn , thế nhưng không có cầm thì làm sao bây giờ?” “Đến lúc đó rồi hãy nói, ” người đã rời đi, nhưng thanh âm từ rất xa truyền vào, phiêu dật dễ nghe..