Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 27

Chương 28: n Cứu Mạng

Một đường trở lại Thanh viện, cũng không xảy ra chuyện gì, xem ra người kia cũng không có ác ý, bất quá loại cảm giác bị người khác giám thị thấu triệt thật khó chịu. Trong phòng ngủ, Mộc Thanh Dao đứng phía trước cửa sổ, vẫn không nhúc nhích nhìn ngoài viện, thanh trúc bị ánh nến chiếu lên loang lổ mê ly, nhẹ nhàng chập chờn, Mai Tâm cầm cho nàng bộ áo ngắn quần soóc đặc chế, nhẹ giọng hoán nàng: "Tiểu thư, nước đã chuẩn bị xong, đi tắm đi." "Ừ, " Thanh Dao gật đầu, dứt bỏ mảnh sương mù dày đặc trong lòng, theo phía sau Mai Tâm hướng phòng tắm cách vách mà đi, một phen rửa mặt đơn giản, trở về phòng ngủ nghỉ ngơi, bởi vì lúc tắm rửa làm ướt tóc, Mai Tâm ngồi ở bên giường dùng khăn lau khô tóc cho nàng.

"Tiểu thư, đi ngủ sớm một chút đi, ngày mai còn có việc phải làm." Thanh Dao nhẹ gật đầu một cái, mâu quang trầm mặc nhìn phía Mai Tâm, hai đám hỏa hoa nhỏ ở dưới mắt của nàng toát ra, giống như huyến lệ xán lạn nở hoa, thấy Mai Tâm ngẩn ngơ, mím môi nở nụ cười, đứng lên cẩn thận tỉ mỉ buông sa trướng cho tiểu thư . "Ngươi cũng lui xuống đi nghỉ ngơi đi."

"Dạ, tiểu thư, " Mai Tâm đáp lời, chậm rãi lui ra ngoài, phòng ngủ của tiểu thư bên trong chia làm hai tầng, nàng nằm ngay gian ngoài, tiểu thư có cái gì cần, chỉ cần phân phó một tiếng, nàng lập tức sẽ nghe được. Trong phòng ngủ, Mộc Thanh Dao mở to hai mắt nhìn sa trướng trên đỉnh đầu, trên mặt lồng một tầng sương mỏng, ánh mắt âm ngao. Là ai núp trong bóng tối rình coi nàng?

Tối nay hắn sẽ xuất hiện sao? Theo tình hình hiện nay mà nhìn, nàng đã bị cuốn vào trung tâm của trận tranh giành kinh thiên động địa, nếu hoàng thượng cho nàng vào cung làm hậu, như vậy nàng cũng đừng nghĩ toàn thân trở ra, cũng không có thể lùi bước, tất nhiên muốn thế phải có một sách lược vẹn toàn... Còn có khuya hôm nay thừa tướng cha rất khác thường, hắn lôi kéo tay nàng liên tục truy vấn. "Thanh Dao, ngươi đến tột cùng là ai? Ngươi không phải là nữ nhi của ta."

Xem ra mộc thừa tướng cũng không phải ngốc, một nữ nhi tự mình nuôi mười tám năm, hắn thường xuyên tiếp xúc làm sao mà một điểm cũng không biết, nhưng người trước mắt ngoại trừ hình dạng như nhau, những cái khác đều không có mảy may tương tự nào. Cái này kêu nàng trả lời như thế nào đây, chỉ sợ nàng nói, thừa tướng cha cũng sẽ không tin tưởng, tội gì làm hắn phiền lòng thêm... Cũng may cuối cùng nàng trả lời qua loa tắc trách cho xong, mặc kệ thừa tướng cha có tin hay không, hắn thích cách nữ nhi xử sự những việc xảy ra trước mắt bình tĩnh, tự nhiên, thành thạo, vì thế hắn thừa nhận.

Thanh Dao nghĩ đến đây, chậm rãi ngủ, hôm nay là ngày nàng mệt mỏi thật sự. Sáng sớm ngày thứ hai, quản gia Trung thúc liền có chuyện chạy qua đây: "Tiểu thư đâu? Có một cô nương muốn gặp tiểu thư?" Lục nhi bưng một chậu nước đứng ở hành lang, cung kính đáp lại: "Tiểu thư, còn không có thức dậy đâu? Trung thúc trước hết để cho người đem vị cô nương kia mời đến Thanh viện, chờ tiểu thư tỉnh thì sẽ gặp nàng."

"Tốt " Trung thúc liền lui ra ngoài, Lục nhi bưng nước đi vào phòng ngủ của tiểu thư, ở gian ngoài Mai Tâm đang thu dọn đồ đạc, cũng vừa nghe bên ngoài có tiếng nói nên đi ra, nhẹ giọng hỏi: "Chuyện gì xảy ra?" Lục nhi thả bồn nước trên tay xuống, dùng ngón tay chỉ vào trong phòng, cẩn thận mở miệng: "Trung thúc qua đây, nói có một vị cô nương muốn gặp tiểu thư, ta đã cho người dẫn qua đây, tiểu thư chưa tỉnh lại à?" Mai Tâm đang muốn lắc đầu, sáng giờ nàng không nghe thấy trong phòng có động tĩnh, sợ rằng tiểu thư còn không có tỉnh lại.

Thế nhưng một đạo thân ảnh xinh đẹp từ bên ngoài đi tới, hai nha đầu vừa ngẩng đầu, không phải tiểu thư thì là người phương nào, tiểu thư sớm đã thức dậy, nhìn nàng mồ hôi nhỏ giọt, khuôn mặt đỏ ửng, nguyên lai là đi luyện võ, tiểu thư thật đúng là chăm chỉ nha? Mai Tâm cười, đi tới hầu hạ Mộc Thanh Dao. "Tiểu thư tại sao không gọi nô tỳ vậy?" "Ta thấy ngươi đang ngủ say, nên không gọi ngươi, tự mình đi ra ngoài hoạt động gân cốt một chút, không có việc gì, ngươi không nên ngạc nhiên."

Mộc Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng, rửa mặt một phen rồi nói: "Vừa nghe các ngươi nói có người muốn gặp ta, ai a?" "Không biết, Trung thúc nói là một vị cô nương, sáng sớm đã tới, nô tỳ để cho Trung thúc đem người mang tới" Lục nhi làm hết phận sự bẩm báo, Mộc Thanh Dao gật đầu một cái: "Được rồi, đi ăn ăn sáng đi, thuận tiện nhìn xem là ai muốn gặp ta?" "Dạ, tiểu thư, " chủ tớ ba người cùng nhau ra khỏi phòng, theo hành lang đi về phía trước, rất nhanh đã tới phòng khách, ở phòng khách, Tiểu Liên đã đem đồ ăn sáng chuẩn bị xong.

Mộc Thanh Dao vừa mới ngồi xuống, liền nghe được ngoài cửa có thanh âm của tiểu nha đầu vang lên: "Tiểu thư, người đã mang tới." Mai Tâm đi tới trước cửa nhẹ nhàng phân phó: "Vào đi, tiểu thư đang ở dùng bữa ở đây?" Một đạo mảnh khảnh thân ảnh đi tới, thướt tha, giống như mềm mại không có xương, dáng điệu uyển chuyển, cước bộ vững vàng, Mộc Thanh Dao liếc mắt một cái liền nhìn ra nha đầu kia có võ công, bước đi không nhanh nên chưa mất vẻ mạnh mẽ, không phô trương cũng không lỏng lẻo, xem ra thân thủ cũng không tệ lắm, nàng bất động thanh sắc ngước mắt đánh giá nữ tử đang đứng thẳng ở dưới, mặt mày quyên tú, tinh tế gầy yếu, một bộ dạng yếu đuối, giống như một trận gió có thể thổi bay nàng, chỉ có đôi mắt vẫn ẩn sâu sự ngang tàng ngạo nghễ.

"Ngươi muốn gặp ta." Mộc Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng, nàng không nhớ mình đã từng thấy nữ tử như vậy, Dù là ký ức trước kia cũng không có người này. "Tiểu nữ tạ ơn mộc tam tiểu thư đã cứu mạng."

"Ơn cứu mạng?" Mộc Thanh Dao nghiền ngẫm lập lại mấy chữ này, nàng không nhớ rõ bản thân mình có thể cứu qua ai? Chẳng lẽ là, trong đầu linh quang chợt lóe, không phải là người bị mấy kẻ trong khách sạn ném đi chứ, nàng nhớ rõ đó là một nam tử, không nghĩ tới là một nữ nhân, cũng có chút ngoài ý muốn. "Nhấc tay chi lao, hà tất khách khí." Mộc Thanh Dao đã dùng xong đồ ăn sáng, Mai Tâm đi lên phía trước cung kính đưa khăn lau, hầu hạ tiểu thư, Lục nhi cùng Tiểu Liên đem đồ trên bàn thu thập xuống, phòng khách thoáng cái an tĩnh lại.

Nữ tử đang đứng dưới kia nghe xong Mộc Thanh Dao nói, ánh mắt hiện lên vẻ hi vọng, xoay mình hướng mặt đất nhất quỳ: "Tiểu nữ có một chuyện muốn nhờ?" Mộc Thanh Dao vẫn ngồi ở phía trên không nhúc nhích, Mai Tâm vô cùng kinh ngạc nhẹ khiêu mài, đưa tay rót một chén hương trà cho tiểu thư, lẳng lặng đứng ở một bên hầu. "Nói nghe một chút."

Thanh Dao thanh âm thanh duyệt nhu nhuận, nghe không ra mảy may cảm xúc, nhàn nhạt nhìn nữ nhân đang quỳ, nữ nhân này có phải hay không có điểm quá mức, nàng cứu nàng ta một lần đã là ngoại lệ, không có khả năng sẽ có lần thứ hai, trừ phi? Ánh mắt đột nhiên nheo lại, nghiêm túc đánh giá nữ tử mảnh khảnh, lông mài nhỏ nhắn, mắt to, sắc mặt có chút vàng, thân thể đơn bạc, có thể là dinh dưỡng không đầy đủ tạo thành. "Cầu tam tiểu thư cứu ta cha một mạng." Nữ tử quỳ xuống xoay mình dập đầu lên xuống liên tục, giống như cái chùy đánh trống thùng thùng rung động, Mai Tâm đầu lông mày nhẹ chau lại, đau lòng không dứt, nha đầu kia, đầu có là hòn đá cũng không được làm thế, đã vậy còn dập đầu quá mạnh, nếu quả thật có khó khăn, tiểu thư nhất định sẽ không bàng quan đứng nhìn, nàng thái độ làm người tuy rằng lạnh lùng, nhưng tâm địa từ thiện, bằng không ngày đó cũng sẽ không cứu nàng.

"Được rồi, nói rõ một chút tình huống đi.".