Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 273

Chương 103.2

Thanh Dao cũng không để ý tới Mạc Sầu, cúi đầu nhìn Tiểu Ngư nhi, Tiểu Ngư nhi đã hơn bốn tháng tuổi, lớn lên càng ngày càng giống phụ hoàng của nàng, tuy rằng còn chưa biết nói nhưng tay chân đã thành thục lắm, so với những hài tử cùng tuổi thì đã mạnh mẽ hơn rất nhiều lần, bởi vì bên trong nàng là linh hồn của một người trưởng thành, vì thế mỗi ngày rất tự giác luyện lực cánh tay, còn vịn tường đứng lên, rèn đúc lực chân, nàng tin rằng tối đa mười tháng Tiểu Ngư nhi sẽ biết đi. "Dạ, tiểu thư." Mạc Sầu lĩnh mệnh, đưa mắt nhìn chủ tử đi ra ngoài. Mấy ngày nay tới giờ, nàng nhìn thấy rõ ràng, chủ tử rất vui vẻ, bóng ma hoàng cung và cái chết bi thảm của Mai Tâm đã từ từ lắng xuống, hết thảy tất cả đều là do Vô tình công tử mang lại. Có đôi khi, nàng thật hy vọng chủ tử cả đời sống trong cốc, không cần để ý tới thế sự dân gian, cùng Vô tình công tử hai người diện mạo tư thủ, hạnh phúc suốt đời.

Bất quá thế sự vô thường, chuyện sau này ai biết được? Mạc Sầu thở dài, xoay người đi chiếu cố Tiểu Ngư nhi, phát hiện tiểu gia hỏa kia lại vịn tường đứng lên, làm nàng toát mồ hôi, tiểu nha đầu này sao hở chút là không giống như người thường thế? Thanh Dao theo Minh Nguyệt tới phòng của Vô tình, người còn chưa tiến vào, bức rèm che trong trẻo vang lên, Thanh Phong đẩy Vô tình đi tới, chỉ thấy hắn toát lên vẻ khinh nhuận như gió thổi. "Ngoài cốc có một đám người lai lịch không rõ, hôm nay ta muốn xem một ma cầm của ngươi, đã đủ để thành lợi khí giết người hay chưa ?"

"Dạ, công tử, " Thanh Dao cười rộ lên, đi tới phía sau hắn, từ trong tay Thanh Phong tiếp nhận xe đẩy, đưa hắn xuống hành lang, Vô tình quay đầu phân phó hai thị đồng: "Các ngươi lưu lại trong cốc đi." "Dạ, công tử." Thanh Phong cùng Minh Nguyệt đưa mắt nhìn bọn họ dung nhập vào ánh dương, cả hai đều là những người xuất sắc, tựa hồ như một đôi trời đất tạo nên.

"Thanh Phong, công tử cơ hồ đã quên chính sự của người, " Minh Nguyệt lo lắng mở miệng, đôi mắt ánh lên nét yêu thương, công tử vì nữ nhân kia đã quên chuyện nên làm. "Ừ, thật không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu," Thanh Phong thấp giọng đáp lại, hai người lặng nhìn Đào hoa lâm. Ngoài cốc.

Giữa vùng rừng núi, cành lá chưa động, mười mấy hắc y nhân đang nghỉ chân ở bên đầm, sắc mặt âm hàn băng lãnh, quanh thân nồng đậm sát khí, thế nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn ao đầm trước mắt, vô kế khả thi. Ánh mặt trời nóng rực tỏa xuống mặt đất, y phục của mọi người nhanh chóng ướt sũng mồ hôi, đang chuẩn bị xoay người rời đi, bỗng nhiên không trung vang lên tiếng cười thanh thúy tựa như chuông bạc. "Vô tình, bọn họ có thể rất nhanh trở thành vịt quay hay không?"

Đáp lại là tiếng cười lành lạnh, nhưng không có nói chuyện. Bên ao đầm mấy nam nhân không biết những người nói chuyện ở chỗ nào, bởi vậy đâu lưng vây đến sát nhau, cảnh giới nhìn chằm chằm giữa không trung, nam nhân dẫn đầu hét lớn một tiếng: "Ai? Đi ra." Lời của hắn vừa thốt lên, chỉ thấy giữa không trung xoay mình hạ xuống hai người, một nam một nữ đều là những nhân vật tựa như trích tiên, nữ tử y phục trắng muốt, khuôn mặt lãnh diễm bức người, con ngươi toát ra ánh sáng thị máu, mà luồng ánh sang kia so với bất luận kẻ nào trong bọn hắn đều mãnh liệt hơn, mái tóc dài tới thắt lưng chỉ dùng một cây trầm màu hồng cố định lại, lộ ra vẻ xinh đẹp không gì sánh được, làm cho người ta liếc mắt nhìn liền sợ hãi than phong tư mỹ lệ, nhưng cũng không dám mảy may vọng động.

Nhìn nam tử phía trước nàng, cùng nàng hoàn toàn tương phản, trên khuôn mặt bình tĩnh giống như nước, chỉ là sự bình tĩnh kia mang theo lạnh lẽo, cái lạnh không phải tầm thường lãnh lệ, mà là hàn khí thấu xương, hắc đồng âm u chậm rãi nhìn sang, chiếu ra mũi nhọn khiếp người, trấn áp người khác làm họ không dám thở dốc, nhưng khi hắn quay sang nữ tử thì ánh mắt lại vô tận ôn nhuận. Mười mấy người vừa nhìn thấy nam tử này, đều nhanh chóng thoái lui một bước, đồng thời lên tiếng: "Vô tình." Vô tình không nhìn bọn hắn, khóe môi câu ra tiếu ý, nhẹ giọng mở miệng.

"Đến, làm cho ta xem một chút đàn của ngươi như thế nào?" "Được," Thanh Dao tiếng nói vừa dứt, hoàng vĩ cầm xanh ngọc từ trên lưng đã đến trong tay, thân hình nhún một cái, người đã nhảy tới trước mặt mười mấy hắc y nhân, nở nụ cười xinh đẹp, bàn tay trắng nõn khẽ vận lực, thượng cổ kỳ cầm kia đoan đoan chính chính treo ở giữa không trung, mà nàng cười như hoa xuân, mười ngón du hành ở trên cầm huyền. Chỉ thấy giữa vùng rừng núi mênh mông, tiếng đàn vang lên uyển chuyển động lòng người. Mười mấy hắc y nhân hai mặt nhìn nhau, cảnh giới nhìn hết thảy trước mắt, lộ ra hơi thở tử vong, làm bọn hắn khủng hoảng. Tiếng đàn êm tai như vậy lại giống như có độc làm cho người ta muốn che lỗ tai, nhưng toàn bộ tư tưởng không tự chủ được đi theo tiếng đàn kia, đến lúc bọn họ phát hiện muốn bứt ra thì đã bị ma âm kia quấy nhiễu.

Mười mấy người lảo đảo đứng lên, dùng hết toàn lực che lỗ tai, cất tiếng cầu khẩn. "Đừng đàn, đừng đàn nữa." Ngực như có ngàn vạn cây kim nhỏ đâm vào, cực kỳ khó chịu, rất nhanh không chịu nổi ngồi xổm trên mặt đất, mà tiếng đàn kia mang theo sát khí thị huyết, thừa cơ xông vào, thẳng nhập vào trong đầu người, một tiếng cao hơn lại một tiếng mãnh liệt.

Trong núi, cành lá lay động vang lên sàn sạt. Trên ao đầm thực nhân hoa khẽ run rẩy, tựa hồ giống như có người chọc ngứa không chịu nổi. Một tiếng trống vang lên, tiếng đàn đột nhiên ngừng lại.

Vạn vật yên tĩnh, tất cả đều chìm đắm đi xuống. Mà mười mấy hắc y nhân kia, ngã trái ngã phải co quắp trên mặt đất, tất cả đều đã chết, có kẻ chảy máu mắt, chảy máu mũi, còn có kẻ lỗ tai chảy máu, tử trạng cực thảm... "Tốt " một tiếng khen nhẹ vang lên, Vô tình vỗ tay, khuôn mặt tràn ngập thoả mãn, nàng rốt cuộc đã học thành, sau này cũng không ai có thể khi dễ nàng, điều này làm cho hắn rất vui vẻ, hưng phấn.

Mộc Thanh Dao ngây ngốc nhìn hết thảy trước mắt, nàng cuối cùng đã thành công, thực sự thành công, bèn cao hứng, ôm cầm nhảy dựng lên, trông nàng lúc này hoàn toàn không giống như nữ tử lãnh diễm bức người kia, mà tựa như một tiểu cô nương hồn nhiên, ngọt ngào. Vô tình nhìn nàng không nháy mắt, cười khẽ. "Hồi cốc chúc mừng, ta sẽ tự mình xuống bếp nấu ăn cho các ngươi," từ lúc nàng xuyên việt đến cổ đại đây là lần đầu tiên nàng nấu ăn, thật ra, tài nghệ của nàng rất tốt, chỉ là không có ý niệm nấu cho ai ăn mà thôi, nhưng hôm nay thật cao hứng, cho nên liền tự động xuống bếp nấu ăn.

"Tốt," Vô tình cũng rất cao hứng, ống tay áo khẽ phất, cường đại nội lực ngưng tụ lại thành cuồng phong, đem mười mấy thi thể hắc y nhân cuốn vào đầm trì, thực hoa nhân cùng nhau vọt tới, gió nhẹ dâng lên, Thanh Dao cơ hồ nghe được thanh âm vui mừng của chúng, chớp mắt mười mấy người chỉ còn là một đống xương khô, chậm rãi chìm xuống ao đầm..