Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 276

Chương 103.5

Thanh Dao buông lỏng tâm tình, đi tới đối diện Vô tình trên ngồi xuống trên thảm cỏ, hai người thoải mái nhẹ nhàng nói chuyện. "Vô tình, cho tới bây giờ ta chưa nghe ngươi nói chuyện về gia thế? Có thể nói cho ta nghe một chút được không?" Ai ngờ lời nàng vừa dứt , Vô tình cả người lâm vào băng lãnh, sắc mặt âm ngao xấu xí, khuôn mặt hoàn mỹ kia trở nên đen kịt, lông mi rủ xuống, che giấu con ngươi hiện lên đau lòng.

Thanh Dao vừa nhìn vẻ mặt của hắn, biết mình chạm đến chỗ thương tâm của hắn, lập tức nói tránh. "Xin lỗi, ta không nên hỏi chuyện thương tâm của ngươi." Vô tình chậm rãi điều chỉnh tâm tình, khẽ nở nụ cười, kỳ thực có một số việc hắn thấy nói ra còn hơn để lại trong lòng, đôi hắc mâu mang theo nỗi đau sâu kín, nhìn Thanh Dao, nhẹ giọng mở miệng.

"Kỳ thực ta là một tiểu tử bị người nhà vứt bỏ, chân của ta bởi vì ở trong băng tuyết quá lâu, bị đông cứng, nếu như không phải sư phụ cứu giúp thì đã không có ta. Sư phụ thu nhận ta, cẩn thận tỉ mỉ chiếu cố, người võ công cao cường, ẩn cư lánh đời, Vô tình cốc chính là do người kiến tạo nên, làm cho ta yên tâm ở tại chỗ này. Sư phụ lúc lâm chung vẫn còn áy náy một việc, tuy rằng y thuật cao minh, nhưng lại không thể trị liệu chân của ta, kỳ thực đây là chuyện không liên quan đến người, chân của ta là do kinh mạch bị đông cứng, vì thế căn bản khôi phục không được." Thanh Dao nghe thanh âm của hắn chậm rãi như nước, trong mắt hơi có chút ẩm ướt. Nàng không nghĩ tới Vô tình lúc nhỏ lại thê thảm như thế, không chỉ bị chính cha mẹ vứt bỏ, còn làm hại hắn hai chân tàn phế, như vậy cha nương thật sự lòng lang dạ sói.

"Được rồi, ngươi đừng khổ sở nữa, tất cả đều là quá khứ, hãy bỏ qua đi." Thanh Dao triển lộ khuôn mặt tươi cười, hy vọng Vô tình có thể chuyển rời tâm ý. "Ừ, tất cả đều quá khứ, " Vô tình cười rộ lên, hắn vốn lãnh huyết vô tình, thấu hiểu hồng trần, biết rõ cuộc đời huyền ảo tục sự, tâm tình tốt liền cứu người, tâm tình xấu thầm nghĩ sẽ hủy hoại cái gì đó, nhưng hiện tại lại không giống như vậy. hắn cảm tạ ông trời có thể làm cho hắn gặp được một người như thế, làm cho hắn muốn dựa vào gần để sưởi ấm tâm hồn mình, chỉ cần nhìn nàng, hắn có cảm giác được mình vẫn đang sống, còn có chút vui sướng mà không phải hai bàn tay trắng.

"Ừ, ta hi vọng ngươi mãi mãi vui vẻ." Thanh Dao mặt mày như họa, cười như xuân phong, thanh âm như chim hoàng oanh, trong bóng đêm, Vô tình tâm tình nhẹ nhõm, tựa hồ đau xót cách hắn rất xa, hắn cũng có điều khiến cho chính mình yêu thích, cuộc đời hắn còn có vui vẻ chứ không chỉ nỗi buồn, cho tới bây giờ, hắn cho là mình chịu bi thương, nhưng có một ngày, hắn cũng có vui vẻ, nên không cần hận nữa. "Sắc trời đã tối, chúng ta trở về đi, ngày mai ngươi còn phải luyện cầm nữa?"

Thanh Dao khẽ run lên nhớ tới ngày mai xuất cốc, không biết hắn có thể trách nàng hay không, hay tức giận với nàng, đáy lòng yên lặng than nhẹ. Vô tình, ta sẽ rất mau trở lại, ở trong cốc rất tuyệt, chỉ cần ta ở bên ngoài báo thù xong, ta sẽ trở về. "Được " Thanh Dao đứng lên, đi tới chỗ Vô tình, đẩy Vô tình trở về, dọc đường đi hai người đều không nói chuyện, nhưng không khí xung quanh âm áp, vui vẻ...

Ngày thứ hai. Trong cốc vang lên một tiếng thét chói tai, một bóng người vọt vào phòng của công tử, lớn tiếng kêu lên. "Công tử, công tử, các nàng dĩ nhiên bỏ đi."

Minh Nguyệt tức giận kêu lên, sắc mặt xấu xí đến cực điểm, quanh thân lệ khí, nữ nhân đáng ghét kia, chẳng lẽ không biết công tử thích nàng sao? Nàng đi công tử thương tâm thật nhiều a. Quả nhiên, nam tử trong phòng sắc mặt nháy mắt trong suốt một mảnh, hắc đồng tràn ngập lệ khí, quanh thân tỏa ra hàn ý, cánh tay trắng nõn vung lên một trận rầm vang, rất nhiều đồ vật quý báu trong phòng ngủ bị đánh nát, Minh Nguyệt ngây dại, công tử chưa từng tức giận lớn như vậy, tuy rằng hắn lãnh, hơn nữa không nói nhiều lắm, lnhưng uôn là người trầm ổn,nội liễm, ai biết nữ nhân kia lại ảnh hưởng tới công tử sâu như vậy. "Công tử?"

Minh Nguyệt nhẹ giọng mở miệng, nhìn sắc mặt thanh lãnh của công tử, một câu đều nói không nên lời. Lúc này Thanh Phong ôm Tiểu Ngư nhi đi tới, giận dữ liếc Minh Nguyệt một cái, biết rõ công tử thích nữ nhân kia, còn nói lung tung, vội vàng mở miệng: "Công tử, nàng để lại Tiểu Ngư nhi cùng Mao Tuyết cầu, điều này chứng tỏ các nàng đi ra ngoài làm việc, rất nhanh sẽ trở lại." Thanh Phong tiếng nói vừa dứt, sắc mặt âm ngao của Vô tình cuối cùng cũng khôi phục một tia lãnh tĩnh, ngước mắt nhìn về phía Tiểu Ngư nhi, vươn tay ra, Thanh Phong nhanh nhẹn đem Tiểu Ngư nhi đưa tới tay của hắn, không dám nói thêm cái gì.

Vô tình ôm Tiểu Ngư nhi vào lòng, cuối cùng cũng thở dài một hơi, phẫn nộ tiêu tan hết, nếu nàng để hài tử lưu lại cốc, có nghĩa là nàng sẽ trở lại. Chỉ cần nàng trở về là tốt rồi. Ngẩng đầu lên, ánh mắt đã trong trẻo trở lại, không có một tia biểu tình, lạnh lùng quét về phía Minh Nguyệt.

"Ngươi chiếu cố tốt Tiểu Ngư nhi, cho đến khi mẹ nàng trở về." "A, ta chiếu cố nàng?" Minh Nguyệt mở to mắt, nhìn Tiểu Ngư nhi trong tay công tử, tiểu tử mấy tháng tuổi này, không ầm ĩ không quậy phá, cực kỳ yên lặng, đôi mắt to hắc bạch phân minh, tựa hồ có một tia miệt thị chế ngạo, Minh Nguyệt bị kích thích, hoài nghi mình nhìn lầm rồi, tiểu tử này làm sao có ánh mắt như vậy nhìn hắn đâu, nhìn chăm chú lần nữa, quả nhiên là chính mình hoa mắt, bất đắc dĩ tiếp nhận Tiểu Ngư nhi. "Được rồi."

Kỳ thực hắn trăm nghìn lần không vui, thế nhưng mệnh lệnh của công tử hắn không dám không tuân a, nhất là khi công tử vừa sinh khí xong, hơn nữa đây là công tử trừng phạt hắn, bởi vì hắn không đem sự tình tìm hiểu rõ ràng đã nói lung tung, làm hại công tử tính tình phát tiết một hồi. "Đều đi xuống đi." Vô tình phất phất tay, Thanh Phong cùng Minh Nguyệt lui xuống, trong phòng một mảnh bừa bãi, ánh mắt lành lạnh của hắn hiện lên sự lo lắng, Thanh Dao tại sao muốn xuất cốc, nàng sẽ đi nơi nào, trong đầu linh quang chợt lóe, nghĩ đến lần trước cứu nàng, nàng không phải là đi Thanh La quốc báo thù đi...

Mộc Thanh Dao cùng Mạc Sầu, Mạc Ưu, nhân lúc mọi người vẫn còn ngủ say, lặng lẽ xuất cốc. Ba người cải trang thành các công tử văn nhã, mua một chiếc xe ngựa tinh xảo, thẳng hướng Thanh La quốc mà đi. Nhạn Môn Quan, Thanh La quốc biên cảnh, đang giữa ban ngày người đến người đi rất náo nhiệt. Trước đó không lâu xảy ra sự kiện ám sát thái tử, bây giờ đã kết thúc viên mãn, mọi người cũng an định lại, bởi thái tử Trưởng Tôn Trúc không chết, không những thế còn làm cho thế lực sau lưng Dận vương bị giảm phân nửa, hiện tại Trưởng Tôn Dận an phận rất nhiều. Thanh Dao vừa tiến vào Nhạn Môn Quan, nghe được chuyện này, khóe môi câu ra cười nhạt. Nguyên lai Trưởng Tôn Trúc lúc đầu cũng không có bao nhiêu nghiêm trọng, nhưng lợi dụng nhát đâm của nàng đả kích Trưởng Tôn Dận, vì mình mưu lợi, nam nhân này tâm kế cũng thật là lợi hại.

Chính mình còn cảm động hắn đã phái Nghênh Phong tiễn các nàng ra khỏi thành, thực sự là buồn cười. Trưởng Tôn Trúc, nếu gặp lại, chúng ta liền cùng đấu đi, Thanh Dao cười nhạt. Vào Nhạn Môn Quan, ba người một đường ngồi xe ngựa đi thẳng Thanh La quốc đô thành, Phượng Phần thành. Lúc này đây bọn họ đều có chuẩn bị, võ công của ba người đã khác xa so với trước, không có cái gì khiến họ phải sợ hãi.

Ba công tử phong độ thanh nhã, tiêu dao, trên đường làm cho bao nhiêu giai nhân tâm động, mặc dù bọn họ không cố ý nhưng vẫn hấp dẫn ánh nhìn của mọi người, hơn nữa bọn họ cũng không có gì phải sợ hãi nên thản nhiên mặc kệ. Nửa tháng sau, xe ngựa tới Phượng Phần thành..