Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 285

Chương 105.3

"Không có việc gì." thanh âm khàn khàn của hắn vang lên, sau đó xoay người đi xuống đài cao, Thanh Dao lại ngẩng đầu lên, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng cao to của hắn, tấm lưng kia ở trong đầu nàng tựa hồ có chút ấn tượng, hắn đến tột cùng là người nào vậy? Ngân Hiên xuất hiện, đã đưa tới sóng to gió lớn, rất nhiều người không nhận ra người nam nhân này là ai, nhưng lại có bài tử đỏ, mặc dù không phải quan to hiển quý, cũng là người có gia tài bạc triệu quấn thân, hơn nữa từ trước tới nay trong cuộc thi thanh quan đại tái đây chính là việc ngoài ý muốn nhất. Có người tự mình đưa bài tử đỏ cho tiểu quan...

Ai cũng biết việc này đã có kết quả, ngay khi mọi người nghĩ vì chuyện này đã thành kết cục đã định, chắc chắn tiểu quan của Xuân Phong lâu sẽ được tuyển làm hoa khôi. Trên đài cao lại xuất hiện thêm người thứ hai, chín là Dận vương, Trưởng Tôn Dận. Trưởng Tôn Dận một thân hắc y, nhìn qua càng thêm âm trầm, trong đôi mắt âm phong từng trận, con ngươi lóe ra được sự tính toán, hoài nghi, cuối cùng híp lại một đôi ánh mắt dài nhỏ, đem bài tử đặt ở trong tay Thanh Dao .

Thanh Dao trấn định một chút tâm thần. Hai tay nhận lấy, cung kính mở miệng: "Cám ơn." Phía dưới tay áo buông lỏng những ngón tay bấm vào trong thịt, mới có thể nhắc nhở chính mình, lúc này không phải thời cơ tốt nhất động thủ, vẫn là nhịn một chút quan trọng hơn. Tu hoa lâu này nếu như là hang ổ của Trưởng Tôn Dận, như vậy càng phải đè nén xuống vì nhất định có rất nhiều cao thủ ở đây, hơn nữa nhã giữa của Tu hoa lâu, còn không biết ẩn dấu bao nhiêu cao thủ, là địch là bạn không thể biết được, nên nàng sao có thể nào tùy tiện động thủ.

"Ừ, không tệ." Trưởng Tôn Dận con mắt trên dưới đánh giá Thanh Dao một phen, cuối cùng không còn nghi hoặc nữa, gương mặt hiện lên vẻ thoả mãn sáng lạng, chậm rãi nở nụ cười. Mặc dù là cười, nhưng lại làm cho người có loại cảm giác sởn tóc gáy, nam nhân này tựa như lớn lên trong góc phòng âm u nhất, nên rất dễ dàng tạo áp lực cho kẻ khác.

Trưởng Tôn Dận nói cho hết lời, liền xoay người đi ra ngoài. Phòng khách vắng vẻ một lúc, mục tiêu chung của hoa khôi đại tái lần này không cần hoài nghi, nhất định là tiểu quan Xuân Phong lâu đạt được , bởi vì ngay cả Dận vương gia cũng đều ra mặt đem bài tử đỏ đưa cho nàng. Hơn nữa người trong hoàng thất, đều là phong lưu không kềm chế được, buổi tối hôm qua mới biết được thái tử ở thanh lâu bao một nữ nhân, hôm nay một Dận vương gia lại đem bài tử đỏ đích thân giao cho tiểu quan của Xuân Phong lâu .

Bất quá đối với cách làm của Trưởng Tôn Dận , rất nhiều người trong lòng đều biết rõ ràng. Mục đích hắn làm như vậy, đơn giản là hướng mọi người tuyên bố, tiểu quan này bây giờ là người của Dận vương gia , nếu ai động đến, chính là cùng dận vương hắn đối nghịch, tuyệt đối sẽ không có thứ ngon để ăn. Về phần Dận vương gia muốn tiểu quan này làm gì, đại khái là tặng cho người ta tìm núi dựa vững chắc vân vân.

Những chuyện này đối với quan to hiển quý lại là chuyện quá bình thường. Cuối cùng tú bà Tu hoa lâu tuyên bố, tiểu quan của Xuân Phong lâu được tuyển làm hoa khôi lần này, người đứng thứ hai thứ ba, đều là tiểu quan của Tu hoa lâu, người đứng thứ hai chính là Như m. Thanh Dao lại lên đài hành lễ cảm tạ một lần nữa.

Mâu quang rất nhanh xẹt qua liếc mắt một cái nhã giữa lầu hai. Hôm nay một thật đúng là xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhô ra một kẻ thân phận bất minh Ngân Hiên, lại xuất hiện một người tràn ngập tính toán Trưởng Tôn Dận. Không biết lầu lý này còn có cất giấu bao nhiêu người, xem ra chính mình càng lúc càng phải cẩn thận rồi, tốt nhất nên mau chóng giết Trưởng Tôn Dận, mang theo hài cốt của Mai Tâm về tình cốc.

Thanh Dao mang theo một khoản tiền thưởng, dẫn hai tỳ nữ, dưới ánh mắt của mọi người bước lên mềm kiệu. Ngoại trừ người của Tu hoa lâu, mọi người của hơn mười nhà thanh lâu khác rất thản nhiên, họ tình nguyện bị người Xuân Phong lâu đoạt được danh vị, cũng không muốn nhìn thấy Tu hoa lâu đắc ý đoạt được một lần nữa, nhìn bộ dạng vênh váo tự đắc của các nàng, đều là người làm cùng nghề nghiệp, lại tỏ ra mình tài trí hơn người, hôm nay cuối cùng cũng có người đánh tan nhuệ khí của các nàng , ngẫm lại liền hài lòng. Cả đám tiếu ý dịu dàng rời khỏi Tu hoa lâu.

Lầu hai bên trong một gian phòng trang nhã, tú bà cẩn thận cúi đầu, đại khí cũng không dám thở ra, trên mềm trường kỷ lần trước đang có một nam tử nằm nghiêng. Một thân âm trầm, ánh mắt dài nhỏ lòe ra tinh quang, lạnh lùng tàn bạo liếc nhìn bên dưới, tú bà chỉ hoảng sợ mở miệng: "Tiểu nhân đáng chết, lại để xảy ra loại sự tình này." Trưởng Tôn Dận nửa ngày cũng không lên tiếng, bên người hắn có hai cánh tay cùng bộ ngực của nữ nhân quấn ở trên người hắn, nhã giữa lý đầy rẫy hơi thở ái muội, mà ở bên dưới tú bà một chút cử động cũng không dám, đang chờ chủ tử lên tiếng, đáng tiếc Trưởng Tôn Dận hơn nửa ngày cũng không nói gì, thân ảnh cao to thon dài vừa lộn đã áp đến trên người một trong những nữ tử đó, thanh âm lạnh lùng vang lên.

"Đi đem Liên Âm gọi tới cho ta." "Dạ, gia." Tú bà vội vàng lui xuống đi, bị hù đến ra một thân mồ hôi, vị gia này các nàng là chủ tử thị máu vô tình, giết người không chớp mắt, thủ đoạn độc ác, nàng vẫn nên kiềm chế một chút, liền vội vàng phi thân đi tìm Liên m, Liên Âm là gia đưa vào, nàng căn bản không biết nàng ta là thân phận gì, chỉ biết nàng thái độ làm người đạm mạc, lạnh lùng. Bên trong gian phòng trang nhã, khí thế ngất trời, tiến hành đến công đoạn cuối cùng, Trưởng Tôn Dận để lửa nóng lên nữ tử dưới thân, cửa phòng bị gõ nhẹ hai cái, Trưởng Tôn Dận lãnh chìm mở miệng: "Tiến đến."

Liên Âm một thân lạnh lùng đi đến, ngước mắt lãnh tĩnh nhìn trên ba người giường đang quấn quýt cùng một chỗ , một nam hai nữ, mặt xem không thấy, một điểm chuyển động cũng không có. Trưởng Tôn Dận tức giận đột nhiên xoay người xuống tới, hung tàn nhất chân đá hai nữ nhân đang ở trong tình trạng lửa nóng, các nàng đều chuẩn bị xong, gia làm cái gì vậy. "Cút ra ngoài."

Trưởng Tôn Dận một tiếng gầm lên, hai nữ nhân kia té lao xuống giường, phút chót còn không quên nhặt lên quần áo đầy đất, cuối cùng hung hăng trợn mắt nhìn Liên Âm liếc mắt một cái, đều là nữ nhân này phá hủy việc tốt của các nàng. Nhã giữa an tĩnh lại. Trưởng Tôn Dận hai mắt sung huyết, bởi vì không chiếm được dục vọng thư giản, sắc mặt dọa người che lấp hết, thân hình khẽ động, bàn tay to nắm Liên Âm trên mặt đất lên, dùng sức ném ở trên giường lớn.

"Ngươi xem, phá hủy chuyện tốt của ta, hiện tại ngươi tới đi. Đừng suốt ngày bày ra bộ mặt người chết cho ta, ở chỗ này ngươi chỉ là một kỹ nữ, đừng tưởng mình là công chúa, không ai ưa bộ dạng đó của ngươi." Trưởng Tôn Dận khi đang nói chuyện, đã xé rách hết quần áo trên người Liên m, cả người lấn qua đây, không hề cảm giác thương hương tiếc ngọc , hung hăng đánh vào, một lần rồi một lần rất mạnh liệt, cũng không quản nữ nhân dưới thân chết sống, chỉ cần vừa nhìn thấy bộ mặt người chết của nàng, hắn liền giận đến không có chỗ phát. Nhưng nàng càng như vậy, hắn lại càng muốn chinh phục nàng, hắn muốn nhìn thấy sự cầu xin trên gương mặt nàng, quản chi là trên giường, chỉ là hắn chưa từng có thành công qua.

.