Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 287

Chương 105.5

Hai người cẩn thận lên tiếng trả lời, Mạc Ưu thì không sao cả, nhưng Mạc Sầu nhất định phải cẩn thận, Mộc Thanh Dao quay đầu ngoắc tay ý bảo Mạc Sầu tiến lên, một lần nữa hoá trang chỉnh lý cho nàng được tốt hơn, mài thì vẽ đậm, hàng tóc mái chảy lên, trên gương mặt đầy son phấn, môi đỏ au, cả người nhìn qua vừa tục khí vừa già, thay đổi trang phục phù hợp với nha hoàn thanh lâu, mà Thanh Dao cũng phải dịch dung làm cho Như Âm không nhìn ra mánh khóe, bởi vậy phất phất tay, ý bảo Mạc Sầu, chuẩn bị một ít lòng trắng trứng cùng bột mì để bắt đầu. Mạc Sầu không biết chủ tử muốn làm gì, kết quả nàng ấy đem lòng trắng trứng cùng bột mì quấy cùng nhau, thành dạng như cháo, toàn bộ bôi lên mặt, chỉ lộ ra đôi mắt, và mồm, đâu còn nhìn ra được bộ dạng của nàng nữa, hai người nghẹn họng nhìn trân trối. "Chủ tử, ngươi làm cái gì vậy."

"Làm mặt nạ." Thanh Dao thẳng thắn mở miệng, cái này thì không ai nhận ra nàng nữa rồi, cả người tựa ở trên ghế quý phi, thỉnh thoảng lấy tay quạt gió. "Mặt nạ." Mạc Sầu cùng Mạc Ưu hai mặt nhìn nhau, cho tới bây giờ còn không có nghe người ta nói qua cái này, mặt nạ này có tác dụng gì, vì sao lại đem thức ăn gì đó toàn bộ bôi lên trên mặt, chủ tử có đôi khi làm việc thực sự rất cổ quái, bất quá các nàng cũng không dám ý kiến với nàng. Trong phòng thu dọn xong xuôi, liền nghe được ngoài cửa có giọng nói của tiểu nha hoàn : "Cô nương, có Liên Âm cô nương của Tu Hoa lâu cầu kiến, cô nương gặp hay là không gặp."

Thanh Dao phất tay, ý bảo Mạc Ưu mở miệng nói chuyện, Mạc Ưu vội vàng lên tiếng: "Chủ tử đang làm mặt nạ, để cho nàng đi vào đi." "Dạ " tiểu nha hoàn lên tiếng trả lời, quay đầu lại bắt chuyện với Liên m,: "Cô nương xin mời, cô nương chúng ta đang làm mặt nạ." Mặt nạ từ này làm cho người ở phía ngoài lần thứ hai ngẩn người, ai biết mặt nạ là cái gì a, tiểu nha đầu chỉ nhấc bức rèm che lên, mời Liên Âm đi vào.

Liên Âm liếc mắt gian phòng một cái đánh giá, lịch sự tao nhã giản đơn, lúc này ở trên mềm trường kỷ trong gian phòng nằm nghiêng một người, sắc mặt tái nhợt trắng bạch, chỉ lộ ra một đôi mắt to, cùng cái mồm, liếc mắt một cái giống như quỷ, dọa mọi người nhảy dựng, lùi ra sau một bước, đưa tay vỗ nhẹ ngực. Thanh Dao chậm rãi hạ giọng: "Làm sợ cô nương, ngồi đi." "Được, cô nương đây là."

"Làm đẹp, có thể cho làn da trơn truột nhẵn nhụi, bảo trì nhan sắc." Thanh Dao chậm rãi mở miệng, lời này nàng cũng không gạt các nàng, dùng lòng trắng trứng cùng bột mì, nếu có thể thêm ít mật ong cùng tinh dầu hoa hồng, đắp lên mặt để dưỡng da rất, làn da vừa trắng lại mịn. Liên Am không nói cái gì nữa, yên lặng ngồi xuống ở một bên, Mạc Sầu vội vàng trà lên, rồi lui qua một bên. Thanh Dao ngước mắt đánh giá cô gái trước mắt, đã hơn một năm thời gian không gặp, Như Âm đã không giống như trước kia, cả người nội liễm hơn, có lẽ bởi vì bị nhiều dằn vặt đau khổ, hiện tại cả người nhìn qua rất hờ hững, ánh mắt càng bình tĩnh không có gì lạ, nàng ta rốt cuộc đã gặp quá cái gì?

Nàng không nói lời nào, Thanh Dao cũng không nói, vì không muốn lộ ra kẽ hở, liền tận lực bảo trì trầm mặc. "Chúc mừng ngươi." Liên Âm nhẹ giọng mở miệng, nghiêm túc đánh giá cô gái trước mắt, nàng căn bản không dám nhìn nhiều vào mặt của nàng ta, vì có điểm doạ người.

Trưởng Tôn Dận bảo nàng tới nơi này làm gì? Nói nàng ta tượng một người, giống ai a? "Loại chuyện này còn có thể cao hứng được sao?" Trong ánh mắt Thanh Dao hiện lên sầu khổ, tựa hồ rất thống khổ, Liên Âm khẽ run lên, đúng vậy, mặc dù là hoa khôi thì thế nào, hoa khôi thanh lâu thì chẳng qua cũng là miếng thịt trên thớt, chỉ là thịt này giá cao hơn gấp mười mà thôi, có cái gì mà đáng mừng. Tựa như nàng, cho rằng Thượng Quan Hạo sẽ không dám đối với mình bạt đãi, nhưng cuối cùng hắn đã đem nàng đưa cho Dận vương Thanh La quốc, Trưởng Tôn Dận, đơn giản chỉ vì mẫu hậu của mình mất, hoàng huynh bị xử tử, nếu như bọn họ hoàn hảo còn tốt, thì Thượng Quan Hạo sao dám làm như vậy?

Trong mắt Liên âm bịt kín một tầng sương mù, trong lòng hận ý đột nhiên dâng cao, đây hết thảy đều là do Mộ Dung Lưu Tôn cùng nữ nhân Mộc Thanh Dao kia ban cho, nếu như để cho nàng nhìn thấy bọn họ, nàng liền dù chết cũng sẽ không cho họ sống yên ổn. Nghĩ tới Mộc Thanh Dao, Liên Âm lòng đột ngột trầm xuống, ngẩng đầu lên nhìn lại, Trưởng Tôn Dận hoài nghi người này, không phải là Mộc Thanh Dao chứ. Chẳng lẽ người trước mắt này là Mộc Thanh Dao, không có khả năng, tuy rằng nàng ta đã hưu hoàng đế, cũng không đến mức lưu lạc vào thanh lâu, trừ phi nàng ta có mục đích khác, nàng ta đến tột cùng có phải là nữ nhân Mộc Thanh Dao kia không, nội tâm cùng lúc dao động, nên trên mặt liền không thể giữ tĩnh táo.

Mộc Thanh Dao mắt lạnh nhìn nàng ta, xem ra nàng ta đã sinh nghi, bất quá nàng không thừa nhận, nàng ta có thể làm thế nào? "Ngươi làm sao mà bị bán đến nơi này?" Liên Âm cẩn thận thử thăm dò, Mộc Thanh Dao vẻ mặt bình tĩnh, trong mắt hiện lên giọt nước mắt, mặc dù không có lăn xuống, nhưng đã là đau khổ ba phần.

"Bởi vì năm ngoái trong nhà có thiên tai, mắt thấy đệ muội bọn họ không có cơm ăn, mẹ ta liền đem ta bán đi, vốn nghĩ rằng bán đến nhà người ta đi làm nô tỳ, ai biết người nọ nhìn ta lớn lên có vài phần tư sắc, lại lấy ta đem bán vào nơi này." Thanh Dao cơ hồ than thở khóc lóc, thần thái cử chỉ, đem một tiểu nữ bi kịch diễn rất sống động. Liên âm nhìn đến sửng sốt, cơ hồ khẳng định nữ nhân trước mắt tuyệt đối không thể nào là nữ nhân trong cung kia, nữ nhân kia sao lại làm được chuyện này, chỉ sợ là rất khinh thường hành động này, nàng ta luôn luôn là cuồng vọng bá đạo, làm sao lại làm chuyện vừa nói vừa khóc lên, thấy mình chọc tới chỗ thương tâm của người khác.

"Xin lỗi, ngươi đừng khổ sở, ta cũng chỉ vô tình hỏi thôi." Thanh Dao dùng sức hít mũi, thanh âm rất lớn, tựa hồ không ngừng được, tiếng nói âm trầm lại chậm rãi vang lên. "Ngươi biết không? Ta thật là thống khổ, mỗi ngày buổi tối đều ngủ không yên, nghĩ đến sau này cả đời phải sống cuộc sống như thế, nhưng biết làm sao bây giờ a? Thật muốn chết cho xong."

Liên Âm nghe lời của nàng, mũi cũng ê ẩm, cơ hồ muốn cùng nàng rơi lệ, những đau khổ từ trước cho tới nay , lúc này dâng lên trong lồng ngực, ra không được mà vào không được, cứ như vậy cắm ở đó. Thanh Dao nhìn Liên âm lực chú ý không còn ở trên người mình nữa, càng ra sức biểu diễn. "Sau này cứ như vậy mà ở trong đống nam nhân, nếu là gặp phải một kẻ ác độc, sẽ bị đánh một hồi, ta càng nghĩ càng sợ hãi a."

Chuyện này làm Liên Âm rơi lệ, nàng nhớ lại hình ảnh chính mình bị Thượng Quan Hạo đánh. Lại nghĩ tới chính mình bị Trưởng Tôn dận đánh. Đúng vậy, gặp phải người không tốt, sẽ bị đánh, nữ nhân thực sự số phận quá đáng thương a, Liên Âm liền khóc lên, Mộc Thanh Dao đang tựa ở trên mềm trường kỷ đột nhiên mở miệng. "Cô nương cũng chịu khổ à?" Liên âm cả kinh, nàng đang làm cái gì, không phải luôn nhắc nhở chính mình cần vô tâm vô tình sao, sao lại khóc, lập tức đứng lên: "Ta còn có việc, đi trước."

Nói xong liền chạy trối chết, bên trong gian phòng, Thanh Dao thanh âm chậm rãi vang lên: "Tiễn khách." "Dạ, chủ tử, " Mạc Sầu đi tới, chỉ thấy ngoài hành lang đâu còn có người nào, thò đầu ra nhìn xung quanh, chỉ thấy bóng người uyển chuyển đã sớm hướng ngoài cửa lớn mà đi, Mạc Sầu xoay người lại đi vào, đôi mắt không nháy nhìn chủ tử, hơn nửa ngày mới lên tiếng. "Chủ tử, thì ra người biết diễn kịch như thế."

Các nàng phát hiện chủ tử trên người có rất nhiều bí ẩn, tỷ nấu ăn rất tốt, còn có thể đem bột mì cùng lòng trắng trứng trộn lại đắp ở trên mặt, hiện tại lại biết diễn kịch nữa, thật không biết sau này còn làm ra chuyện kinh thiên động địa gì nữa. "Được rồi, mặt đều cứng rồi, đi múc nước nhanh tới cho ta rửa mặt." Thanh Dao phất phất tay, mặc kệ Mạc Sầu đang ngạc nhiên, xoay người ngồi xuống.

Mạc Sầu lên tiếng trả lời xong liền đi ra ngoài mang chút nước tiếng vào, Mộc Thanh Dao tẩy sạch mặt, hé lộ ra hai má trắng nộn mịn màng, tiến đến trước mặt Mạc Sầu, cười nhẹ mở miệng: "Nhìn xem, làn da có phải mịn màng rất nhiều hay không ." Mạc Sầu nhìn sang, ngạc nhiên gật đầu: "Đúng vậy, chủ tử làn da so với trước bóng loáng hơn, nguyên lai đây mới thật cách bảo dưỡng da." Bên cạnh Mạc Ưu nghe mấy nữ nhân này nói chuyện, đã sớm không có hứng thú đi ra ngoài.

Trong phòng, Mộc Thanh Dao ngồi vào trước gương đồng, vắng lạnh mở miệng. "Nếu ta đoán không lầm, đêm nay Trưởng Tôn Dận nhất định sẽ qua đây, như vậy đêm nay ta nhất định phải giết hắn." Con ngươi chợt lóe lên những mũi nhọn lạnh lẽo rồi biến mất, trên mặt hắn một lần nữa bao phủ một tầng lụa mỏng, trước gương chỉ lộ ra một đôi mắt đen kịt, âm u bễ nghễ ...

Buổi tối Xuân Phong lâu, sáng như ban ngày, phi thường náo nhiệt, không còn sự lành lạnh của ban ngày . Bởi vì Xuân Phong lâu đã có một hoa khôi, hôm nay làm ăn so với ngày xưa còn tốt hơn, tú bà cười đến toe tóe, ở trước cửa lâu tiền nghênh đoán khách với bộ dạng vô cùng hài lòng. Không nghĩ tới cuối cùng lại nghênh đón được một đại nhân vật, Dận vương gia Thanh La quốc .

Tú bà lập tức sợ hãi vạn phần, Trưởng Tôn Dận không giống với thái tử gia, thái độ làm người cực kỳ âm hiểm độc ác, toàn bộ kinh thành ai mà không biết, người nào mà không hiểu, dân gian có câu truyền miệng, thà đắc tội với quân tử, đừng đắc tội với tiểu nhân. Mà quân tử chỉ chính là thái tử Trưởng Tôn Trúc, mà tiểu nhân chính là Dận vương gia, nếu như chọc phải hắn, trước mặt hắn sẽ không tính toán, nhưng sau lưng nhất định phải làm cho ngươi chết không có chỗ chôn, tuy rằng hắn không phải thái tử, thế nhưng ai cũng biết mẫu phi hắn , vẫn là sủng phi hoàng đế, quý phi nương nương, thế lực phía sau cũng là không phải chuyện đùa. "Dận vương gia giá lâm, tiểu nhân thật sợ hãi." Tú bà vẫn đem dận vương gia mời vào trong, ngẩng đầu lên cẩn thận đánh giá, không biết Dận vương gia đăng môn là vì chuyện gì, chẳng lẽ là vì chuyện hoa khôi, tú bà vừa nghĩ tới hoa khôi, liền phát rùng mình một cái, cũng không biết nữ nhân kia là ai?

.