Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 288

Chương 105.6

Vì sao chỗ của bà cứ trêu chọc vào người âm ngoan thủ lạt vậy, có một gia rồi, hiện tại lại tới thêm một Dận vương gia, thật không biết sau này còn ai nữa đây? Tú bà càng nghĩ càng sợ hãi, trong lòng cầu nguyện, Dận vương gia người ngàn vạn lần không cần tìm nữ nhân kia mới tốt a, bằng không, không biết lại xảy ra chuyện gì nữa đây? Nữ nhân kia tùy tiện xuất hiện ở Xuân Phong lâu, muốn đại diện các nàng đi dự thi, gia còn chấp nhận hành động của nàng ta, mà nàng ta làm như vậy nhất định là có nguyên nhân, đến tột cùng là nguyên nhân gì đây, ngàn vạn lần không nên làm chuyện hại chết người không đền mạng ở đây a.

"Bản vương tới là muốn gặp Xảo Tuyết cô nương của Xuân Phong lâu ." Tiếng nói hắn vừa dứt, trái tim tú bà nhảy dựng, lòng lạnh xuống, thực sự là sợ điều gì sẽ gặp điều đó, Dận vương gia tại sao lại muốn gặp Xảo Tuyết a, Xảo Tuyết chính là tên giả mà nữ nhân kia dùng , tên thật thì nàng không biết. Trưởng Tôn Dận không biết tâm tư của tú bà, vừa nhìn thấy tú bà không có dấu hiệu nhúc nhích, vẻ mặt do dự, lập tức sắc mặt đen lại rất khó nhìn, tiếng nói âm lãnh vang lên.

"Chẳng lẽ bản vương muốn gặp mặt Xảo Tuyết cô nương, còn phải chờ ngươi suy nghĩ thời gian dài như vậy." "Không phải, Dận vương gia, thật sự là..., thật sự là.... " Tú bà muốn nói thật ra là Xảo Tuyết cô nương không có thời gian, thế nhưng vừa nhìn thấy con ngươi đen kịt của Trưởng Tôn Dận, dường như nàng chỉ cần nói thêm một chữ nữa, liền làm cho nàng xuống địa ngục, nên đâu còn dám đem một chữ cuối cùng nói ra, đúng lúc này, Mạc Sầu từ trên lầu đi xuống, giống như lơ đãng mở miệng.

"Ma ma, cô nương bảo ngươi chuẩn bị đồ đâu." Tú bà sửng sốt, cô nương kêu nàng chuẩn bị cái gì, không a, đang muốn mở miệng, thì lập tức kịp phản ứng, nha đầu kia đang cảnh cáo nàng, chẳng lẽ người các nàng muốn đối phó là Dận vương gia, vậy phải làm sao bây giờ? Tú bà suy nghĩ lập tức chuyển, cũng không nói thêm cái gì, lập tức cẩn thận mở miệng. "Phải, ta lập tức đi chuẩn bị." Ngẩng đầu lên nhìn về phía Trưởng Tôn Dận, chỉ thấy Trưởng Tôn Dận sắc mặt hòa hoãn một ít, phất phất tay: "Đi chuẩn bị đồ cho cô nương các ngươi đi."

"Dạ, dạ, vậy tiểu nhân đi xuống trước." Tú bà lòng như lửa đốt đi xuống, kỳ thực nàng chỉ sốt ruột muốn nhanh chóng đi bẩm báo cho chủ tử, một đường nhanh nhẹn đi vào, thẳng lên lầu ba bẩm báo. Mà trong đại sảnh, Mạc Sầu nói xong lời nói liền quay lại thân hình, chuẩn bị lên lầu, nàng đã dịch dung, vì thế Trưởng Tôn Dận nhìn không ra nàng, bất quá vẫn nhìn ra được nàng là nha hoàn ngày nào theo Xảo Tuyết cùng nhau dự thi , vì vậy kêu một tiếng: "Bản vương muốn gặp mặt Xảo Tuyết cô nương."

Mạc Sầu xoay người lại liếc mắt đánh giá Dận vương một cái , làm như vừa nhìn rõ, thần sắc có chút hoảng: "Dận vương gia tới, cô nương chúng ta đang ở gian phòng, Dận vương gia mời theo nô tỳ lên lầu hai." "Được." Trưởng Tôn Dận hơi híp mắt lại, con ngươi chợt lóe lên mũi nhọn rồi biến mất, dẫn mấy người thị vệ Dận vương phủ theo sau Mạc Sầu đi lên lầu hai, một đường thẳng đến gian phòng của Thanh Dao . Bức rèm che rủ xuống, khói xanh vấn vương, hương khí toả vào mặt, tiếng đàn mênh mông như mặt nước chảy ra đến, du dương như ca, đặc biệt động lòng người.

Mạc Sầu đứng cách mành, cung kính mở miệng: "Cô nương, Dận vương gia tới thăm người." Mạc Sầu tiếng nói vừa dứt, bên trong tiếng đàn líu lo như chim hót, thanh âm lành lạnh dễ nghe phát ra. "Để dận vương gia vào đi."

"Dạ, cô nương." Mạc Sầu lên tiếng, vén rèm mời Trưởng Tôn Dận đi vào, mấy người thị vệ theo sau cũng muốn cùng đi vào, Mạc Sầu thân hình khẽ dời, ngăn cản đường đi của bọn họ, lãnh trầm mặt, không vui mở miệng. "Dung mạo của cô nương , đâu phải các ngươi có thể khinh thường." Trưởng Tôn Dận một cước đã đi vào, thấy Mạc Sầu chận cửa mở miệng, cùng mấy người thị vệ trừng mắt đối chọi, vội đưa thẳng một tay lên, ý bảo bọn họ an tâm ở bên ngoài.

Chỉ thấy trong phòng hoa lệ lộ ra sự lịch sự tao nhã, tổng cộng chia làm hai gian, bên ngoài đặt một cái bàn trà, có phủ khăn trải bàn thêu hoa quý giá, trên bàn đặt một bộ bình trà quý báu, giữa hai phòng rủ xuống bức rèm che châu xuyến, vì thế trong phòng tất cả đều có chút mơ hồ mông lung, bên trong có giường lớn khắc hoa , còn có đầy đủ bộ tủ quần áo bàn trang điểm, lúc này có một nữ tử trên mặt che lụa mỏng, mặc sa y uyển chuyển hàm xúc ngồi trước cầm đánh đàn. Tiếng đàn uyển chuyển động lòng người. Nghe được tiếng bước chân vang lên, người đánh đàn xoay mình dừng lại động tác, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn sang, thanh âm nhẹ nhàng như nước vang lên.

"Nguyên lai là Dận vương gia giá lâm, không biết Dận vương gia có chuyện gì muốn gặp ta." Cô gái này nói chuyện thật to gan, tính cách cao ngạo, ngôn hành cử chỉ giữa mang theo một cỗ ngạo khí. Trưởng Tôn Dận cũng không có nghĩ nhiều, bởi vì có thể lên làm hoa khôi, tất nhiên là có ngạo khí hơn người, hắn vốn đang hoài nghi nữ nhân này có mục đích khác, rất có thể là người dụng tâm kín đáo, rất giống với Huyền Nguyệt hoàng hậu Mộc Thanh Dao, bất quá Liên Âm trở lại bẩm báo với hắn, nàng nói căn bản không nhận ra nữ nhân này, như vậy nữ nhân này không phải Mộc Thanh Dao, vậy thì nàng là ai đây? Cảm giác cả người nàng ta bao phủ tầng tầng khăn che mặt, làm cho người ta tò tò muốn tìm tòi cho rõ.

"Xảo Tuyết cô nương tiếng đàn thực sự là tuyệt vời a, giống như Xảo Tuyết cô cô nương người tài mạo song toàn như vậy, nếu cứ ở tại thanh lâu nảy, chỉ sợ lãng phí thanh xuân, tiểu vương hôm nay đến, là muốn cho Xảo Tuyết cô nương một cơ hội tốt hơn, tin rằng Xảo Tuyết cô nương từ nay về sau như diều gặp gió, thẳng đến mây xanh." Trưởng Tôn Dận nói mang theo vẻ phóng đãng bễ nghễ, bên trong Thanh Dao ngón tay nắm chặt, nhất thời tức giận, con ngươi bao phủ sát khí, chỉ là Trưởng Tôn Dận cũng không có cảm nhận được, bởi vì hai người cách nhau một bức rèm che, đừng nói là biểu tình, chính là dáng người cũng chỉ loáng thoáng thấy, nhìn không rõ lắm. "Dận vương gia nói thế là có dụng ý gì? Chớ không phải là chiết sát ta chứ."

Kỳ thực nàng vốn muốn lập tức đánh đàn, thế nhưng nàng cũng muốn biết Trưởng Tôn Dận tìm nàng rốt cuộc là vì chuyện gì, nên mới đặt câu hỏi như thế. "Nếu như cô nương nguyện ý, tiểu vương có thể đem xảo Tuyết cô nương đưa đến thái tử phủ của Vạn Hạc quốc, chỉ cần tới nơi đó, ta tin bằng năng lực của cô nương, nhất định có thể trở thành trắc phi của thái tử, sau này Thượng Quan thái tử đăng cơ làm đế, cô nương đã có thể làm quý phi một nước, dưới một người trên vạn người, chuyện tốt như vậy, cô nương có bằng lòng hay không?" Trưởng Tôn Dận dương dương tự đắc nói, nhưng lời đó rơi vào trong lổ tai của Thanh Dao , sắc mặt lập tức bao phủ sương tuyết mùa đông.

.