Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 294

Chương 106.5

Bởi vì không có ngựa, hơn nữa lại không mục đích, đoàn người cũng không nóng lòng, chậm rãi mà hành tẩu, dù sao ra khỏi Nhạn Môn Quan rồi, các nàng cũng không cần phải lo lắng có người nhận ra các nàng nữa, bởi vậy thản nhiên tự đắc, gió đêm thổi lất phất vào gương mặt mỗi người, sảng khoái cực kỳ. Lúc trời hừng sáng, các nàng đi tới một cái trấn nhỏ, thôn trấn cũng không lớn, chỉ có trên dưới một trăm hộ gia đình, bốn phía là núi lớn, hoàn cảnh ưu mỹ, không khí mới mẻ. Vô tình phân phó Thanh Phong đi tìm khách sạn, đoàn người đã đi hết một đêm, nên đều mệt mỏi, nên tìm một nhà khách sạn nghỉ ngơi đi.

Thanh Dao ngăn trở Thanh Phong, chậm rãi mở miệng. "Tuy rằng chúng ta đã ra khỏi Thanh La quốc, nhưng chỉ cần bọn họ tìm không được chúng ta, tất nhiên sẽ mở rộng phạm vi lục soát. Mà nơi này cách Thanh La quốc cũng không phải quá xa, vẫn là cẩn thận mới an toàn." Nàng vừa nói, mọi người đều gật đầu quay sang nhìn nàng, xem nàng có đề nghị nào tốt không.

Thanh Dao mím môi cười: "Thanh Phong, ngươi đi hỏi thăm một chút, xem phụ cận có gia đình nào cho thuê phòng ở không, cái loại đơn giản như tứ hợp viện ấy, e rằng chúng ta trong thời gian ngắn sẽ không thể rời đi chỗ này, vì tránh lộ ra chân tướng, vậy thì thuê một viện cho mình tốt hơn." Thanh Dao nói xong, Thanh Phong kinh ngạc ngây ngẩn cả người, trong đôi mắt đen chợt lóe lên sự sắc bén, quay đầu nhìn về phía chủ tử. Hắn không có chút bất ngờ nào khi nhìn thấy đáy mắt của chủ tử có vẻ mừng rỡ, mà tâm tình của hắn lại trầm trọng không lý do.

Chủ tử thực sự cái gì cũng đều không quan tâm sao? Hắn chẳng lẽ đã quên thân thể bản thân, thực sự vẫn tiếp tục như vậy sao? Chẳng lẽ hắn đã quên sứ mệnh trên người . "Đi thôi, chiếu Thanh Dao nói mà làm."

Trong thanh âm của Vô tình lộ ra sự vui vẻ, hắn vẫn muốn có được hình ảnh người một nhà thân mật ở chung, thế nhưng vẫn chưa từng ở chung như vậy, từ khi Thanh Dao vào cốc sau này, trong cốc náo nhiệt, hắn liền thích cái cảm gíc người một nhà thân mật ở cùng một, vì cảm giác như vậy, cho hắn phải trả giá nhiều hơn nữa, hắn cũng cam tâm. Thanh Phong không nói gì nữa, quay đầu rất nhanh xoay người mà đi, thế nhưng đôi mắt đen bịt kín một tầng sương mù kỳ dị, mờ mịt một mảnh. Thanh Dao đi tới phía sau Vô Tình, đẩy hắn đi tới một góc, rồi tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống.

Bình minh trời tờ mờ sáng, trấn nhỏ còn không có bóng người nào, Mạc Sầu đi tới, cung kính mở miệng: "Tiểu thư, ta đến ngã tư đường phía trước mua chút gì đó để ăn rồi mang qua đây?" Thanh Dao gật đầu, Mạc Sầu bỏ đi, tiện thể đem Mạc Ưu lôi đi luôn, chỉ để lại Thanh Dao cùng Vô Tình hai người.

"Lần này cám ơn ngươi đúng lúc chạy tới." Thanh Dao nhìn Vô Tình, đôi mắt thật to sáng trông suốt, tựa như hai viên bảo thạch chói mắt hắc, mắt không nháy không chớp nhìn Vô Tình, Vô Tình nhìn bộ dáng của nàng, không khỏi trong lòng hoang mang rối loạn, tựa hồ có vật gì đó tràn đầy trong lồng ngực, run rẩy, tay chân cũng không biết để vào đâu, thật lâu mới nhẹ giọng mở miệng. "Không có việc gì, giữa ta và ngươi đừng nói tiếng tạ ơn, có vẻ quá xa cách, trong lòng ta, ngươi cũng giống như người nhà của ta vậy."

Đây là lần đầu tiên Vô Tình mở rộng nội tâm ra mà nói những lời như vậy, thái độ thiếu tự nhiên, nói xong liền cúi đầu. Trong làn sương mù buổi sáng, hắn khẽ cúi thấp đầu, trên da thịt trong suốt như tuyết khẽ lây một từng đỏ ửng, những sợi tóc trên đầu trơn truột giống như tơ lụa, mềm mại rủ xuống hai bên vai của hắn, cả người càng giống như loại búp bê gốm sứ tinh xảo, Thanh Dao nhìn bộ dạng này của hắn, tim bỗng nhiên nhảy một chút. Một loại cảm giác kỳ quái nói không nên lời, thật giống như nhìn thấy món đồ chơi yêu thích hoặc là búp bê mình yêu thích rồi muốn hung hăng khi dễ một phen. (TT: kaka Thanh Dao xem vô tình như món đồ mình yêu thích)

Loại cảm giác này muốn có bao nhiêu quái dị thì có bấy nhiêu quái dị, Vô Tình, rõ ràng là một sát thủ lãnh huyết vô tình, mình vì sao hết lần này tới lần khác đối với hắn có loại cảm giác này đây, chẳng lẽ nàng thích Vô Tình, thế nhưng chăm chú nghĩ kỹ, thì lại không có cảm giác mạnh mẽ của việc thích . Tựa hồ trong lòng nàng dung hợp rất nhiều cảm giác, làm cho nàng cảm thấy mơ hồ. Vô tình với nàng, vừa là thầy vừa là bạn, hiện tại lại tăng thêm như người thân, nói chung bao nhiêu dạng cảm giác, hoà cùng một chỗ.

Nếu nàng đã không rõ ràng lắm đây tột cùng là cảm giác gì, nên cũng không nghĩ nữa. Hơn nữa thời gian kế tiếp, bọn họ sẽ ở cùng một chỗ, đúng lúc nương cơ hội này, làm rõ ràng, bản thân mình đối với hắn đến tột cùng là cảm giác gì. Trải qua Tiêu Duệ cùng Mộ Dung Lưu Tôn, nàng không dám dễ dàng động tình nữa.

.