Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 304

Chương 108.2

Trong sơn động tiếng nói chuyện âm vang, đã kinh động đến người bên ngoài, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu dẫn vài người vọt tiến vào, Mạc Sầu vừa nhìn thấy chủ tử đã tốt hơn, sớm lớn tiếng khóc lên. "Tiểu thư, ngươi làm ta sợ muốn chết, sau này đừng làm ta sợ như vậy, ta sợ lắm." Mạc Sầu vừa khóc, trí nhớ Thanh Dao liền khôi phục rồi, nhớ tới chuyện nàng trúng độc, bây giờ tất nhiên không có việc gì rồi, chẳng lẽ? Nàng ngước mắt nhìn Ngân Hiên, chẳng lẽ là hắn đã cứu nàng, hắn rốt cuộc là ai ? Tại sao lại giúp nàng, nàng nợ ân tình càng ngày càng nhiều rồi, vốn đã nợ Vô Tình, bây giờ lại thiếu nợ Ngân Hiên, hắn rốt cuộc là ai đây?

Thanh Dao nheo mắt lại nhìn Ngân Hiên "Là bằng hữu không được sao? Ngày hôm qua ta ở trên đường gặp phải Mạc Ưu, vốn muốn cùng các ngươi nói lời từ biệt, ai biết đúng lúc gặp phải ngươi trúng độc, trùng hợp là độc này ta cũng có hiểu biết đôi chút, không đến nổi hết phương cứu chữa." Ngân Hiên bình thản nói xong, thân mình cao lớn của hắn xoay mình từ trên mặt đất đứng lên, cả người tà cuồng không ngớt, sải bước tiêu sái đi ra ngoài, thủ hạ của hắn cũng đi theo phía sau hắn.

Mạc Sầu cùng Mạc Ưu một tả một hữu nâng chủ tử dậy, Mạc Ưu thấy chủ tử vẫn nhìn về phíaN Hiên, không khỏi mở miệng. "Hắn nói chính là thật sự, đúng lúc gặp phải ta, ta liền mời hắn đi vào trong nhà ngồi, không ngờ vừa lúc gặp phải chủ tử ngươi trúng độc , may mắn lúc ấy ta đã mời hắn đi theo, bằng không hậu quả thật đáng sợ, tiểu thư hẳn cần phải cám ơn hắn, là hắn cứu mạng của ngươi, bằng không e là?" Mạc Ưu không nói tiếp, kỳ thật nếu không có Ngân Hiên, bọn họ chuẩn bị đem tiểu thư mang về vô tình cốc, sợ thời gian không kịp, xe ngựa chạy về vô tình cốc, ít nhất phải đi mười ngày nửa tháng khi đó tiểu thư chỉ sợ?

Cho nên mạng tiểu thư là do Ngân Hiên cứu. "Ừ, ta hẳn phải hảo hảo cám ơn hắn." Thanh Dao gật đầu, xem ra cá tính nghi thần nghi quỷ lại phát tát, người ta chính là ân nhân cứu mạng của nàng, nếu hắn đã không muốn lộ ra mặt thật, thì mình tội gì bức người ta, ai mà không có bí mật riêng mình đâu?

Ba người đi ra sơn động, chỉ thấy bên ngoài ánh nắng tươi sáng, điểu ngữ mùi hoa, thật là cảnh đẹp động lòng người. Thanh Dao mở ra hai tay hít mạnh không khí, dùng sức hướng tới rừng cây xanh thẳm kêu lên: "Còn sống thật là tốt a." Xa xa Ngân Hiên nở nụ cười, nàng rốt cục đã khỏi hẳn, cảm giác này thật tốt.

Thanh Dao hét lên vài tiếng, quay đầu lại sải bước tiêu sái đi qua, đến gần phía sau Ngân Hiên, ý cười trong suốt nhìn hắn; "Cám ơn ngươi, nếu như sau này có chuyện gì muốn ta trợ giúp xin mời cứ mở lời, ta nợ ngươi một nhân tình lớn." Ngân Hiên hơn nửa ngày cũng không nói gì, đột nhiên quay đầu lại, nhìn nàng, đôi mắt đen u thâm như biển rộng lại như đại dương mênh mông, sâu không lường được, căn bản nhìn không thấy đáy, bàn tay to của hắn đột nhiên vươn đến, ôm nàng vào lòng, nhẹ giọng mở miệng: "Ngày hôm qua ngươi thật sự là rất dọa người rồi, sau này hãy sống thật tốt, ngàn vạn lần không nên để xảy ra những chuyện dọa người này nữa." "Được."

Thanh Dao vô cùng cảm động gật đầu, không ngờ tới bản thân thiếu Vô Tình một lần ân tình, lại thiếu Ngân Hiên một lần ân tình, cuộc đời thật là kỳ diệu, trong số phận chẳng lẽ nàng nhất định phải nợ những nam nhân này sao? "Vậy là tốt rồi, nói không chừng sau này ta có thời gian rảnh rỗi sẽ đi tìm ngươi ôn lại chuyện cũ, ngươi cần phải hoàn hảo sống tốt, " Ngân Hiên buông thân thể của nàng ra, quay đầu, mưa gió lất phất, ánh mắt nhìn phía mênh mông xa xa, đáy lòng lại cảm giác sâu đậm chua xót.

Hắn vẫn hi vọng cùng nàng bên nhau, nhưng bây giờ trong lòng của nàng có lẽ đã có bóng dáng người khác. "Bây giờ ngươi đi đâu vậy, ta tiễn ngươi, sau đó chúng ta chia tay." "Nơi này là ở chỗ nào vậy?" Thanh Dao ngẩng đầu nhìn quét một vòng, nói thật ra, cảnh sắc nơi này thật sự không tệ, rất đẹp là đằng khác, có thể so sánh với Vô Tình cốc, vừa nghĩ đến Vô tình cốc, nàng liền nghĩ tới Thanh Phong, Thanh Phong nói câu kia vốn có ý tứ gì? Nàng hại chết công tử của bọn họ ư, nàng tại sao lại hại chết công tử của bọn họ, hơn nữa nếu Vô Tình đã biết nàng trúng độc, nhất định đã hiểu hết mọi chuyện, nàng hay là nên quay về tứ hợp viện thăm hắn một chút, nàng không hy vọng hắn bị bất cứ thương tổn gì?

"Chúng ta trở về, không biết Vô Tình thế nào rồi?" Thanh Dao thanh âm vừa rơi xuống, Ngân Hên trái tim cứng lại, nhưng trên mặt lại bày ra ý cười. "Được , ta tiễn ngươi, chỉ cần nhìn thấy ngươi bình an vô sự, là ta đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, " Ngân Hiên cười nhìn Thanh Dao, có đôi khi, thử buông tay cũng là một loại hạnh phúc, nếu như có thể, hắn chỉ cầu nàng được hạnh phúc, nếu như hạnh phúc đó chỉ có Vô Tình có thể mang lại cho nàng, như vậy hắn nhất định thành toàn cho nàng. (TT: huhu em thích Tôn ca quá đi)

"Được." Ngân Hiên cùng Thanh Dao dẫn đầu xuống núi, suốt đoạn đường cũng không nói chuyện nhiều, chỉ hướng dưới chân núi mà đi. Chân núi, xe ngựa vẫn ở chỗ cũ, ngựa đã ở đó, những người đi xe ngựa thì lên xe ngựa, cưỡi ngựa thì lên ngựa, đoàn người rầm rộ rời linh sơn đi, hướng tiểu tứ hợp viện đi tới... Ánh nắng chiều như máu, bao phủ cả tòa đỉnh núi.

Bốn phía một mảnh xanh mát, một tầng hồng quang từ từ lặn xuống, lúc này tại nơi đỉnh núi cao cao, một người nam tử ngồi ngay ngắn trên xe lăn. Gió thổi bay bay mái tóc bạc của hắn, bạch y như tuyết, vẻ mặt vô cùng an tường ngồi ngay ngắn tại vách núi, không có một điểm khủng hoảng, nếu như hắn cứ tiếp túc di chuyển về phía trước như vậy, sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng. Xa xa đứng thẳng một người thiếu niên gầy, khuôn mặt tuấn dật kia tràn đầy hối hận, đối mắt hiện đầy tơ máu đỏ.

Hắn cho tới bây giờ không nghĩ công tử đã dành tình cảm sâu đậm như vậy. Hắn hại nàng, thành ra lại là tự hại công tử. Bây giờ hắn mới hiểu được một việc, nàng chính là sinh mạng của công tử, chỉ có khi nàng sống được vui vẻ vui sướng, công tử mới có thể cao hứng, tại sao cho tới bây giờ hắn mới hiểu được chuyện này đây?

Nhưng là công tử? Thanh phong vẫn nhìn người ngồi ngay ngắn trên vách núi, công tử vẫn không nhúc nhích, hắn đã như vậy không nhúc nhích ngồi hơn nửa ngày, hắn biết trái tim công tử như tro tàn, một mái tóc bạc như tuyết, kích thích hai tròng mắt hắn Đáng chết không phải công tử, mà là hắn, hắn thật muốn không chút do dự nhảy vào vực sâu vạn trượng này.

Nhưng hắn không thể, nếu như hắn nhảy vào, một mình công tử phải làm cái gì bây giờ? Bây giờ chỉ có làm cho công tử biết nàng kỳ thật còn chưa chết, công tử nhất định sẽ tỉnh lại ..