Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 32

Chương 33 : Tỷ Muội Tâm Sự

Tiểu Liên phục hồi lại tinh thần, chặn trước vài bước, muốn cự tuyệt tiểu nha đầu, ai biết nàng vừa mới đi tới cửa, liền nghe được bên trong truyền đến thanh âm lười nhác: "Tiểu Liên, để cho nàng đi vào đi." "Dạ, tiểu thư, " Tiểu Liên sợ run một chút lên tiếng trả lời, quay đầu phân phó tiểu nha đầu bên ngoài: "Làm cho đại tiểu thư vào đi." "Dạ, Tiểu Liên tỷ tỷ, " nói xong tiếng bước chân vang lên, tiểu nha đầu đi xa, Tiểu Liên mới đi vào nội thất, thấy tiểu thư đã mở mắt ra, ánh mắt đen yếu ớt giống như quả nho ánh lên sáng bóng, khóe môi hiện lên vẻ tiếu ý, đang ngồi ở mềm trường kỷ nhìn nàng: "Nóng quá a, Tiểu Liên, thật không biết các ngươi mùa hè như thế nào trôi qua?"

"Tiểu thư, đến, ta giúp ngươi quạt, " Tiểu Liên kỳ quái nhìn tiểu thư liếc mắt một cái, nàng lời này có ý tứ a, cái gì gọi là các ngươi a? Đang muốn hỏi một chút, thì bức rèm che vang lên một tiếng, rất xa liền truyền đến tiếng cười của đại tiểu thư, còn chưa thấy người thì đã nghe giọng nói. "Tam muội a, đại tỷ tới thăm ngươi? Không có quấy rầy đến ngươi chứ." Tiếng nói vừa dứt, người đã chuyển quá bình phong, đứng ở trước mắt nàng, chỉ thấy Mộc Thanh Châu mặc một kiện quần dài quảng lăng đoàn tụ, tóc đen vấn lên thật cao, trâm vàng cài trên đầu run rẩy lay động, đặc biệt xinh đẹp, cả người mặt mày hồng hào, vui sướng, vừa nhìn thấy Mộc Thanh Dao, nhiệt tình vô cùng, tiến mau hai bước, ngồi vào đối diện với nàng, tiếu ý dịu dàng nhìn nàng.

Mộc Thanh Dao trong lòng hừ lạnh, đến đều đến, hà tất hỏi nhiều, thật không biết nữ nhân này vì sao cao hứng thành như vậy, không phải tiến cung làm phi tử sao? Không, hẳn cũng chỉ là một tú nữ, chỉ có hoàng thượng tứ phong, mới là phi tử, như vậy cũng có thể cao hứng hả? Quay đầu phân phó Tiểu Liên đứng bên cạnh đang cầm cây quạt : "Đi lấy cho đại tiểu thư một chén trà, hôm nay trời rất nóng, làm khó nàng?" Ngữ khí ôn hoà, nếu như là trước đây Mộc Thanh Châu nhất định sẽ nhìn chằm chằm nàng lớn giọng ầm ĩ, nhưng hiện tại nàng không hờn không giận, vẻ mặt tiếu ý quét mắt liếc Bảo Tranh phía sau một cái, Bảo Tranh lập tức nhu thuận mở miệng: "Tiểu Liên tỷ tỷ, không cần làm phiền ngươi, vẫn là ta tự đi lấy " nói xong lấy tay đưa một hộp gấm giao cho Mộc Thanh Châu, động tác linh hoạt nhanh nhẹn quay lại châm trà cho hai vị tiểu thư, Tiểu Liên trợn trắng mắt một chút, chủ tớ hai người này thật là thực tế, trước đây thường xuyên khi dễ người trong Thanh viện các nàng, hiện tại mắt thấy tiểu thư sắp làm hoàng hậu nương nương, lập tức thái độ liền thay đổi, thực sự là dối trá. Mộc Thanh Châu cũng không để ý tới cử chỉ quái dị của hai chủ tớ Mộc Thanh Dao, mặt mày rạng rỡ mở hộp gấm trong tay.

"Tam muội, trước đây tỷ tỷ làm việc quá lỗ mãng, tam muội ngàn vạn đừng tính toán, đây là bộ đồ trang sức tỷ tỷ thích nhất, trâm phượng cài đầu, nay đưa cho tam muội ngắm nhìn." Một ngụm một tiếng tam muội, đừng nói chuyện thân mật thế, Tiểu Liên nghe xong muốn ói, Mộc Thanh Dao cũng muốn ói, bất quá không biểu hiện ra ngoài, ánh mắt dời về phía hộp gấm, trong cái hộp kia có một phượng trâm hoa lệ, ánh vàng sáng chói, khéo léo tinh xảo bất phàm, vừa nhìn cũng biết là đồ tốt, đồ đưa tới cửa, không phải trắng đơn thuần, còn không biết Mai Tâm đi cầm mấy thứ kia có đủ hai nghìn hai không? Nếu đại tiểu thư này hùng hồn, nàng làm như cố mà nhận lấy đi. "Đại tiểu thư có lòng."

Mộc Thanh Dao nhận xong để ở một bên kỷ trà, Mộc Thanh Châu vừa nhìn nàng tiếp nhận lễ vật của nàng, trên mặt sớm cười thành một đóa hoa, nàng chỉ cần Mộc Thanh Dao không so đo chuyện trước kia, có thể nào mất hứng, muội muội là hoàng hậu nương nương, chỉ cần nàng không nhớ kỹ sự tình trước kia của nàng, vậy khi tiến cung mới có thể trở thành danh phù kỳ thực phi tử, tuy rằng đáy lòng có chút không cam lòng, nhưng muội muội nhà mình làm hoàng hậu, so với người khác làm hoàng hậu vẫn tốt hơn. Bảo Tranh rót nước trà bưng tới, trước dâng một chén cho tam tiểu thư, lại cho tiểu thư nhà mình một chén, sau đó an phận đứng ở một bên. Cái chủ nhân dạng gì sẽ nuôi ra cái nô tài dạng đó, lời này một điểm không giả, Bảo Tranh nha đầu kia cùng chủ tử của nàng thực dụng như nhau, chỉ là tâm tư quỷ kế của các nàng ở trong cung tốt nhất ít một chút, nếu không chỉ sợ sẽ trở thành bia đỡ đạn, đến lúc đó, cô muội muội này của nàng cũng không giúp được các nàng.

"Tam muội, sau này chúng ta đều sống ở trong cung, tỷ muội nhà mình muốn ở đó thì phải chiếu cố lẫn nhau, nếu như chúng ta thật có cơ hội hầu hạ hoàng thượng, các tỷ tỷ nhất định nhớ kỹ lòng tốt của muội muội." Mộc Thanh Châu gương mặt ửng đỏ nhìn Mộc Thanh Dao, hai mắt chiếu sáng, vừa nghĩ tới cái nam nhân tuấn mỹ cao cao tại thượng, trong lòng của nàng liền có nai con nhảy loạn, hận không thể lập tức tiến cung đi phụng dưỡng hoàng thượng. Mộc Thanh Dao mắt lạnh nhìn ngốc nữ nhân ánh mắt say mê, xem ra danh hiệu lúc trước của nàng hẳn là nên tặng cho mộc đại tiểu thư, nàng thực sự là quá thích nằm mơ, hoàng thượng không phải đồ háo sắc, nếu như hắn thầm nghĩ tìm mỹ nhân, chỉ sợ cũng không tới phiên nàng, mà hai người các nàng so với nàng càng đáng thương hơn, là công cụ thái hậu lấy để đối phó hoàng thượng, mà hoàng thượng thì lấy nàng để đối phó thái hậu, cho nên nói Tam tỷ muội các nàng con đường sau này rất khó đi, nhất định phải thận trọng, đi sai một nước cờ, chỉ sợ mệnh của mình cũng không giữ được.

Bất quá bây giờ nàng nói, mộc đại tiểu thư cũng không hiểu, vì thế hà tất nói, làm cho nàng nằm mơ đi thôi, còn có thể vui vẻ một chút. "Đại tiểu thư, ta đã mệt mỏi." Mộc Thanh Dao trực tiếp nhắm mắt lại, nhẹ giọng mở miệng, Mộc Thanh Châu lập tức cười tủm tỉm gật đầu, đứng dậy: "Kia muội muội nghỉ ngơi, đừng mệt nhọc, tỷ tỷ đi về trước."

"Tiểu Liên, tiễn khách." Trên bàn, trà vừa mới dâng lên, nhiệt khí như lượn lờ quay về, mộc đại tiểu thư một ngụm trà cũng không uống, liền đi. Tiểu Liên đi tiễn xong Mộc Thanh Châu chủ tớ hai người, sắc mặt khó coi đi tới, tức giận bất bình mở miệng: "Đại tiểu thư thật ghê tởm, trước đây khi dễ chúng ta như vậy, hiện tại tiểu thư muốn vào cung làm hoàng hậu nương nương, lập tức qua đây vuốt mông ngựa, còn có Bảo Tranh kia, bình thường chúng ta đều bị nàng đánh, bây giờ nàng làm như ngoan ngoãn, càng nghĩ càng giận."

"Được rồi, đừng tức giận, cùng loại người như vậy tức giận có cái gì tốt, chẳng lẽ ngươi bị chó cắn, còn có thể cắn trở lại sao." Mộc Thanh Dao lên tiếng, Tiểu Liên không nói cái gì nữa, ngẫm lại lý lẽ này, vừa nghe tiểu thư nói mệt mỏi, vậy ngủ tiếp một chút đi. "Tiểu thư, ngươi vừa nói mệt mỏi, vậy ngủ tiếp một chút đi."

Mộc Thanh Dao mở con ngươi nhìn Tiểu Liên: "Chỉ sợ là ngủ không được, " nàng có dự cảm, mộc đại tiểu thư xuất thủ thì mộc nhị tiểu thư không có khả năng không động tĩnh a, mộc nhị tiểu thư tựa hồ so với mộc đại tiểu thư có một chút tâm kế, chỉ sợ sẽ không làm người rớt ở phía sau. "Vì sao?" Tiểu Liên kỳ quái truy vấn, Mộc Thanh Dao không trả lời, ngoài cửa đã vang lên tiếng nói của tiểu nha đầu: "Tiểu Liên tỷ tỷ, nhị tiểu thư đã tới." "A, " Tiểu Liên trong tròng mắt tràn đầy kính nể: "Tiểu thư, ngươi thật lợi hại, dĩ nhiên đoán được nhị tiểu thư muốn qua đây, như vậy có muốn gặp hay không?"

Mộc Thanh Dao khóe môi hiện lên tiếu ý, trong ánh mắt lóe ra ánh sáng, đương nhiên gặp, có người tặng lễ qua đây, không có đạo lý không gặp a, phất phất tay, lại ngồi dậy: "Để cho nàng đi vào đi." "Dạ, tiểu thư, " Tiểu Liên khẽ cúi thân thể xuống một chút, đi tới cửa phân phó: "Đi đem nhị tiểu thư mời vào đi." "Dạ, Tiểu Liên tỷ tỷ, " tiểu nha đầu lĩnh mệnh đi mời nhị tiểu thư, trong phòng, Mộc Thanh Dao chỉ hộp gấm trên bàn phân phó: "Đem hộp này cất lại đi."

Tiểu Liên vừa mới đem đồ vật cất lại, mộc nhị tiểu thư đã đi đến, bức rèm che lay động, thơm ngát thổi qua, nhị tiểu thư mảnh khảnh thân ảnh liền đi đến, Tiểu Liên cười chào hỏi: "Nhị tiểu thư tới?" Thanh viện nha đầu các nàng cùng nhị tiểu thư quan hệ không tệ... Mộc Thanh Hương thái độ làm người so với mộc đại tiểu thư tốt hơn nhiều lắm, hơn nữa rất ôn hòa, trong phủ hạ nhân đối với nàng đều không có oán hận câu gì, đi đến chỗ nào đều được người tôn kính.

"Tam muội, ngươi đang ngủ trưa?" Mộc Thanh Hương đứng ở bình phong bên cạnh, so sánh với bình phong hoa lệ, thất sắc không ít, nàng chỉ có thể coi là giai nhân thanh tú, bất quá mộc nhị tiểu thư cầm kỳ thi họa mọi thứ tinh thông, tài tình cao nhã, đại tiểu thư đều không so sánh kịp, xem ra lão thiên từ trước đến nay đều thật công bình, người có khuôn mặt đẹp, sẽ không có tài hoa hơn người, người có tài hoa sẽ không có vẻ đẹp mắt bên ngoài, mà có tài tình lại có vẻ đẹp bên ngoài thì sẽ bị thiên đố (trời ghen ghét) hồng nhan, mệnh sớm phó hoàng tuyền, tựa như nàng? "Có chuyện gì sao?".