Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 320

Chương 110.4

"Được rồi, hôm nay ta hẹn ngươi gặp mặt, cũng không phải muốn cùng ngươi ôn chuyện, ngươi không phải nói cùng ta hợp tác sao? Nói đi, có biện pháp nào." "n." Vừa nghe đến lời nói của nàng ta, trong lòng vẫn đang có ý sợ hãi đã buông lỏng một ít, chậm rãi ngẩng đầu, khóe môi câu ra nụ cười lạnh, nếu nàng ta đã nói như thế, vậy trong thời gian ngắn chắc sẽ không giết nàng, cho nên nàng cũng không cần phải sợ hãi.

"Các ngươi muốn giết Trưởng Tôn Dận, tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, không nói đến việc Dận vương phủ đề phòng nghiêm ngặt, chỉ nói đến Thượng Quan Hạo thôi, tên này suốt ngày cùng hắn ở chung một chỗ, hai người kia tuy rằng xấu xa, ghê tởm, nhưng nếu bọn họ liên thủ, chỉ sợ không phải dễ dàng đối phó, vì thế chúng ta hãy tiêu diệt từng người một, trái lại dễ dàng thành công hơn." Mộ Dung Như Âm khóe môi lại vãn ra nụ cười nhạt: "Tuy rằng kia Trưởng Tôn Dận đánh ta, ngược đãi ta, nhưng hắn đối với ta có một loại mê luyến, cách mỗi hai ngày sẽ tìm đến ta, vì thế ngươi có thể dịch dung thành hình dáng của ta, thừa cơ giết hắn, mà ta thì đem Thượng Quan Hạo dẫn dắt rời đi, như vậy sẽ cho ngươi có đầy đủ thời gian để hạ thủ." Mộ Dung Như Âm tiếng nói vừa dứt, đôi mắt đen sâu thẳm của Thanh Dao bình tĩnh nhìn nàng ta, đánh giá xem trong lời nói đó có bao nhiêu thành ý, hay là đang dụng tâm kín đáo, cuối cùng nàng chậm rãi mở miệng: "Ngươi nhớ kỹ cho ta, nếu như lần này ngươi dám nói dối, ngươi sẽ chết rất khó coi."

Thanh Dao lời cảnh cáo vừa rơi xuống, nội tâm của Mộ Dung Như Âm cứng lại, nữ nhân này khí thế tràn ra liền làm cho người ta sợ hãi, nhưng lúc này đây nàng cũng không có lừa nàng ta, vì thế không có gì phải sợ hãi, ánh mắt thản nhiên mở miệng. "Được, nhưng ta cũng muốn giết Trưởng Tôn Dận, bằng năng lực của ta không thể nào giết được hắn, cho nên phải mượn đến tay ngươi, về phần chuyện sau khi giết hắn, đã là một chuyện khác rồi." Mộ Dung Như Âm cũng không giấu giếm hận ý đối với Thanh Dao , còn có tâm tư muốn báo thù nữa.

"Được, khi nào động thủ, " Thanh Dao hỏi, Mộ Dung Như Âm ngưng mi tính toán một chút: "Đêm mai giờ Tuất, hắn sẽ đến phòng của ta, ngươi có thể thừa cơ giết hắn, còn ta sẽ đem Thượng Quan Hạo dẫn đi." Nói xong nàng liền đứng lên, quét mắt nhìn quanh mình một chút, Thanh Ba lâu là một quán trà nhỏ, chỉ có một ít khách nhân uống trà nói chuyện phiếm thôi, ai lại để ý đến bàn này của các nàng , Mộ Dung Như Âm ngoảnh đầu rời đi, Thanh Dao vẫn ngồi một mình, khẽ nhấp một ít trà. Mạc Sầu từ bên ngoài đi tới, ngồi vào đối diện với nàng, cung kính hỏi.

"Chủ tử, nói chuyện thế nào?" "Tất cả đều thuận lợi, chúng ta trở về đi, " Thanh Dao thả chén trà xuống, Mộ Dung Như Âm đã rời khỏi từ lâu, nên nàng cũng không có lý do để ở lại nữa. Hai người vừa mới trở về, liền nhìn thấy trước cửa một thủ hạ của Ngân Hiên đang đứng thẳng, vừa thấy các nàng trở về, cung kính kêu một tiếng: "Mộc cô nương."

"Làm sao vậy?" Thanh Dao biết hắn tất nhiên có việc, bằng không sẽ không mạo muội tới quấy rầy nàng, không phải là hắn chủ tử đã xảy ra chuyện gì chứ, trong lòng nàng lập tức có chút lo lắng. "Chủ tử chúng ta?"

"Ngân Hiên, hắn làm sao vậy?" Quả nhiên là Ngân Hiên, không biết hắn bị làm sao, Ngân Hiên ở lòng của nàng là một người mạnh mẽ, thâm bất khả trắc, tựa hồ tất cả thiên hạ này đều nằm ở trong lòng bàn tay của hắn, vì thế hầu hết thời gian, nàng sẽ không bận lòng đến hắn. "Hắn tối hôm qua uống rượu say, say rất lợi hại, đến bây giờ còn không có tỉnh, thuộc hạ sợ hắn gặp chuyện không may, vì thế đã tìm đại phu kiểm tra một lần cho hắn, đại phu nói, hắn nếu như còn uống rượu nữa, chỉ sợ dạ dày sẽ chịu không nổi, đến lúc đó sẽ phải nếm mùi đau khổ."

Tên huộc hạ vừa nói xong, Thanh Dao liền nhờ đến tối hôm qua mới thấy Ngân Hiên, hắn vẫn rất tốt, sao lại trở về thì uống rượu, nàng liến phất phất tay: "Phía trước dẫn đường ta đi xem hắn." "Làm phiền, " tên thuộc hạ rất nhanh xoay người dẫn Thanh Dao sang viện bên cạnh, viện của Thanh Dao cùng Ngân Hiên viện cách nhau rất gần, ở chính giữa có xây một tòa hoa viên nho nhỏ, trong làn gió nhẹ, cánh hoa chập chờn, mùi hương xông vào mũi. Đoàn người xuất hiện ở trong viện, trong viện chằng chịt giả sơn nước chảy, băng qua hành lang, rất nhanh đã tới gian phòng của Ngân Hiên.

Ngoài cửa phòng trừ mấy người nha đầu đứng thẳng, còn có Hạo Nhiên, hắn ngẩng đầu lên nhìn thấy Thanh Dao thì sửng sốt một chút, hắn trăm triệu lần không nghĩ tới, dưới hình dạng bình thường, lại cất giấu một giai nhân quốc sắc thiên hương, mà chủ tử lại đối với người gta một mảnh cuồng dại, đáng tiếc đúng là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình. "Mộc cô nương đã tới." Hạo Nhiên chào hỏi xong, Thanh Dao gật đầu một cái, có tiểu nha đầu tiến lên vén rèm, mời nàng đi vào, những người khác thì không dám vào, ngay cả Mạc Sầu cũng đứng ở trước cửa.

Thanh Dao vòng qua bình phong, liền nhìn thấy trong phòng hé ra một giường gỗ khắc hoa, lúc này ở trên giường một người đang nằm rất yên tĩnh, hai tròng mắt khẽ nhắm, vẫn ngủ không nhúc nhích, mái tóc đen dài xoã tung ra, giống như áng mấy trên bầu trời, da thịt trắng nõn, cùng với lá thiên diệp hải đường càng đặc biệt mê người. Thanh Dao thở dài một hơi, lẳng lặng nhìn hắn, chậm rãi mở miệng: "Ngân Hiên, sao ngươi lại không biết thương tiếc thân thể như vậy? Phải biết rằng khỏe mạnh mới là quan trọng nhất, như ngươi vậy thật làm cho ta lo lắng." Gian phòng rất yên tĩnh, chỉ có nàng nhẹ nhàng nói, người trên giường đột nhiên mở mắt, con ngươi toả ra ánh sáng nóng cháy, chậm rãi mở miệng.

"Ngươi sẽ lo lắng cho ta sao? Cũng sẽ đau lòng cho ta sao? Dù cho chỉ có một chút." Thanh Dao tim khẽ động, ánh mắt Ngân Hiên giống như bị bỏng, hết sức chăm chú nhìn nàng, chẳng lẽ hắn? Nàng giật mình, tim bỗng nhói đau, Ngân Hiên sao lại thích nàng thế, hiện tại nàng tình nguyện mỗi người bọn họ ít thích nàng một chút, bởi vì tình có bao nhiêu giày vò đau khổ nàng rất hiểu, Ngân Hiên, hắn không nên là loại người vì tình mà khốn đốn.

Hắn cao to, tuấn mị, chỉ cần hắn muốn, trong thiên hạ nữ tử xinh đẹp tốt tính còn nhiều mà, một ngày nào đó, hắn sẽ gặp được một người thích hợp với chính mình, nghĩ vậy, Thanh Dao khóe vãn ra nụ cười, đưa tay nắm lấy bàn tay to thon dài của Ngân Hiên. "Ngân Hiên, trên thế giới có rất nhiều nữ nhân tốt, rồi có một ngày ngươi sẽ gặp được một người thuộc về ngươi, vì thế hãy yêu quý thân thể của ngươi được không?" Ngân Hiên ngẩn ra, ánh mắt bị thương, lặng lẽ không nói, chậm rãi mở miệng.

"Ta rất muốn biết, trong lòng ngươi có ta không? Dù cho chỉ một chút cũng được, như vậy ta liền có thể an tâm rời khỏi." Lời hắn vừa nói ra, Thanh Dao tự động bỏ qua mấy câu phía trước, chỉ nhìn chằm chằm vào câu cuối: "Ngươi muốn rời đi, lúc nào?" "Đợi khi hắn xuất hiện, ta sẽ đi."

Thanh Dao nghe được hắn nói ly khai, đáy lòng có một trận phiền muộn, nói thật ra, là người thì chung quy có cảm tình, thường xuyên ở chung một chỗ, đột nhiên nói muốn chia tay, thật là có điểm không thích ứng, nàng nắm chặt tay Ngân Hiên, trịnh trọng mở miệng. "Có thể đáp ứng ta sau này không uống rượu nữa được không?" "Vậy ngươi có thể đem ta để ở trong lòng sao? Dù cho chỉ có một chút thôi " ánh mắt Ngân Hiên rất sáng, ngữ khí đã có chút vô lại, lời nói và ngoại hình của hắn rất không xân xứng, nhưng đây là chuyện thật trăm phần trăm, hình dạng này của hắn, thật đúng là cùng Vô Tình có điểm giống, Thanh Dao mím môi cười, thần sắc nhàn nhạt.

"Một chút nhất định là có, vì thế ngươi hãy chiếu cố tốt chính mình đi, nếu như lần sau để cho ta biết ngươi uống rượu, như vậy chúng ta coi như không quen nhau, biết không?" Thanh Dao rút về tay, xoa thắt lưng vẻ mặt nghiêm túc mở miệng, Ngân Hiên nở nụ cười thỏa mãn, nhưng bởi vì uống quá nhiều rượu, dạ dày vẫn đang có chút đau, một tay không tự chủ che ngực lại, Thanh Dao nhịn không được oán giận hắn: "Xem đi, đây là kết quả của uống rượu đó." Quở trách xong, nàng hướng ra phía ngoài kêu một tiếng: "Người đâu."

Hạo Nhiên dẫn tên thủ hạ kia đi vào, còn có thêm một đám thủ hạ khác, ngay cả Mạc Sầu cũng đi đến, mọi người cung kính đứng ở cạnh bình phong, Thanh Dao phân phó Hạo Nhiên: "Đi chuẩn bị một ít cháo qua đây, không nên quá nhiều mỡ, hắn vừa mới uống rượu, lạc lạc một ít." "Dạ " Hạo Nhiên vừa nhìn thấy Ngân Hiên không phản đối, đã sớm cao hứng dẫn người đi xuống chuẩn bị, Mạc Sầu vừa nhìn thấy người ta đều đi, nàng một người ở lại cũng không được, mà không ở lại cũng không xong, rất không được tự nhiên, Thanh Dao phất phất tay ý bảo nàng đi ra ngoài. Trong phòng, Ngân Hiên dựa vào ở trên giường, bình tĩnh nhìn nàng.

"Thanh Dao, sau này nhất định phải sống vui vẻ." "n, ta sẽ, ngươi phải quan tâm thân thể mình." "Biết, " Ngân Hiên gật đầu, trong lòng hiện lên một cái ý niệm, lần này trước khi rời đi, nhất định phải mang Mộ Dung Như Âm ở Dận vương phủ diệt trừ, bởi vì nữ nhân kia trong lòng hận ý quá sâu, mà hắn lại sợ Thanh Dao không hạ thủ được, nữ nhân này có đôi khi rất nhân từ, tuy rằng chọc tới nàng thì không có kết cục tốt, nhưng vẫn có những lúc cá biệt.

Hai người nói chuyện không bao lâu, Hạo Nhiên đã đem cháo chuẩn bị xong mang vào, Thanh Dao mắt thấy Ngân Hiên ăn hơn nửa bát, mới an tâm rời đi, bảo Ngân Hiên hãy nghỉ ngơi thật tốt. Ngân Hiên vừa cảm động lại hối hận, nàng như thế này mà chính mình lại sai lầm để mất đi, thế nhưng thời gian vĩnh viễn cũng không thể quay ngược lại, nếu như có thể, hắn thật muốn sủng nàng, yêu nàng, thương nàng, hết thảy mọi thứ đều cho nàng, đáng tiếc những đều nay bây giờ đã mất đi ý nghĩa. Mà hắn còn có chuyện phải làm, đợi khi Vô Tình xuất hiện, hắn sẽ ly khai, đoạn thời gian ở cùng nàng, mình thực sự rất vui vẻ, hơn nữa nàng vẫn nhớ đến hắn...

.