Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 326

Chương 111.4

Khuôn mặt xinh đẹp của Y Song Nhi loé lên vẻ khó tin, cuối cùng tính nũng nịu tiểu thư cũng thể hiện ra: “Biểu ca, ngươi quát ta làm gì? Những người này thoạt nhìn cũng không phải ngươi tốt, ngươi là hoàng tử, sao có thể ở cùng chỗ với bọn họ, ngươi xem bọn họ dám đánh người của vương phủ, hơn nữa trước đây nữ nhân kia còn đánh ta.” Y Song Nhi đáng thương đau khổ cắn môi dưới, đôi mắt có lệ lưng tròng, bộ dáng như bị khi dễ, nói xong còn dùng một ngón tay chỉ Mạc Sầu, không biết bởi vì thiên tính nữ nhân, hay bởi vì Mạc Sầu đánh nàng, dù sao hai người thấy nhau đều hận không thể bóp chết người kia.

Mạc Ưu khuôn mặt lạnh nhạt hờ hững, trên đầu kim quan sáng rực, giơ tay nhấc chân đều hiện một vẻ không giận mà uy nghi: “Y Song Nhi, nơi này là phủ Thất hoàng tử, không phải Y phủ của ngươi, không tới phiên ngươi nói chuyện, nếu ngươi không quen, có thể đi, nhưng đừng đắc tội bằng hữu của ta.” Mạc Ưu ác độc lên tiếng, trước đây hắn đối với Y Song Nhi còn có chút tình huynh muội, giờ đây chút tình huynh muội đó cũng không còn. Chẳng qua bề ngoài của Y phủ là bảo vệ Thất hoàng tử, vì hoàng mệnh mà tới, nhưng thực tế cũng đáng hận như người trong hoàng thất. Bọn họ hạ độc và giam lỏng hắn.

Y Song Nhi bị Mạc Ưu quát dọa, tuy rằng tức giận nhưng không dám nói một câu. Nàng thích biểu ca, muốn gả cho hắn, vì thế không thể làm hắn tức giận, bằng không hắn nhất định sẽ không thú nàng, phụ thân nói nữ hài tử phải dịu dàng hiền lành, như vậy mới có thể có được lòng của nam nhân, nghĩ vậy Y Song Nhi hít sâu, sau đó chậm rãi nói: “Được rồi biểu ca, vì ngươi ta không so đo cùng với bọn họ nữa.”

Vài người trong hoa viên thật sự là không chịu nổi nữ nhân này. Ai cũng nhìn ra được nam nhân kia ghét nàng đến cỡ nào, nàng còn tỏ vẻ đáng yêu, giả ngây thơ, không biết là ngu ngốc hay thần kinh, Mạc Sầu thực không chịu nổi hừ lạnh, nói một câu: “Ngực lớn không có đầu óc.” Một lời này không lớn không nhỏ truyền vào trong tai Y tiểu thư, sắc mặt nữ nhân này lập tức thay đổi, quay đầu lại hung hăng trừng Mạc Sầu, Mạc Sầu liền trừng lại

Nàng mà sợ nàng ta sao, nếu không phải có chủ tử ở đây, đã sớm đánh cho nàng ta mặt mũi bầm dập, ai mà thèm xem nàng ta giả bộ khả ái, thanh thuần chứ, nghĩ đến là muốn nôn. Nghe Mạc Sầu nói, Mạc Ưu nhìn Y Song Nhi, thấy nàng tóc tay dựng thẳng, ánh mắt trừng trừng, như con nhím xù lông, hắn sợ gặp phải chuyện gì nữa, nhịn không được nhẹ giọng một chút : “Song Nhi, biểu ca phải tiếp đãi khách nhân.”

Hắn vừa nói xong. Y Song Nhi như nghe được âm thanh thiên nhiên, biểu ca lần đầu tiên nói nhỏ nhẹ với nàng như vậy, nàng thực sự quá kích động, lập tức quên không cùng Mạc Sầu đối chọi, gật đầu liên tục, giống như gà mổ thóc. “Được, ta đi xuống trước.” Phụ thân đã nói, nữ nhân thông minh phải biết tốt mà thu lại. Nhưng mà trước khi dời đi vẫn không quên lườm Mạc Sầu, nữ nhân này nàng sẽ không bỏ qua. Y Song Nhi hung hăng phát thệ, dẫn nha hoàn bên người rời đi.

Trong hành lang Mạc Ưu vung tay lên, lạnh lùng ra lệnh: “Đều đi xuống đi.” Thủ vệ phủ Thất hoàng tử lên tiếng trả lời, nhân cơ hội đi xuống xử lý vết thương.

Họ mặc dù vô tri, cũng biết những người trước mắt này là nhân vật cực kì lợi hại, chỉ hai người thủ hạ, liền đánh bại mười mấy người họ đơn giản, nhìn nam tử tóc bạc dẫn đầu, ngồi trên xe lăn, đẹp tựa thiên tiên, nam tử này là Vô Tình nghe đồn thị huyết, giết người không chớp mắt, đừng nói mấy người bọn họ, dù có nhiều hơn chỉ sợ cũng không phải đối thủ của hắn. Trong chớp mắt, vườn hoa rộng lớn, trừ bỏ bọn họ, ngay cả hạ nhân cũng đều lui xuống. Mạc Ưu theo hành lang đi xuống, trước mặt Thanh Dao cung kính nói: “Tiểu thư?”

Thanh Dao chưa kịp lên tiếng, Mạc Sầu ở bên cạnh lạnh lùng nói: “ Thất hoàng tử thật hiếu khách a, xem ra chúng tôi đến là dư thừa, còn tưởng ngươi gặp phải chuyện gì, sớm biết thế đã không tới? Kết quả ngươi an tâm ở chỗ này làm hoàng tử.” Mạc Ưu vẫn là tuổi trẻ, bị Mạc Sầu châm chọc mặt liền lúc đỏ lúc trắng, một lời cũng không nói lên được. Thanh Dao lạnh lùng thản nhiên nói: “Đến đại sảnh nói chuyện đi.”

“Dạ”. Mạc Ưu cuối cùng cũng thở dài một hơi, cung kính đưa Thanh Dao cùng Vô Tình vào đại sảnh, bản thân thì đứng ở một bên, Thanh Dao nhìn thần sắc của hắn không có vẻ cuồng ngạo, vẫn như trước khiêm tốn, trong lòng cũng thấy dễ chịu chút, vẫy vẫy tay: “Mạc Ưu, ngươi cũng ngồi đi, ngươi là chủ nhân, làm cho người ngoài thấy sẽ không tốt.” “Chủ tử.”

Mạc Ưu ngẩng đầu, đón nhận tầm mắt bức người của chủ tử, không chống cự được liền ngồi trên chủ vị, những người khác ngồi ở vị trí khách nhân. “Chúng ta đi là muốn xem ngươi có bình an không, hiện tại cũng an tâm, chúng ta phải về Vô tình cốc.” Thanh Dao nói xong, ánh mắt Mạc Ưu chợt lóe lên: “Đã diệt trừ Trường Tôn Dận.”

“Ừ đã giết hắn rồi, không biết Tiểu Ngư Nhi thế nào? Cũng đã đi được mấy tháng rồi.” Thanh Dao nhẫm tính một chút, lúc ra đi là tháng hai mùa xuân, giờ đã mùa thu, thời gian trôi thật mau, cũng đã được sáu, bảy tháng, Tiểu Ngư Nhi hẳn là đã biết nói, cũng đã biết đi, ánh mắt Thanh Dao có chút chờ mong, không biết nha đầu kia mở miệng sẽ nói cái gì? “Có thể dẫn ta đi không?”

Bỗng nhiên âm thanh cô đơn của Mạc Ưu vang lên, Thanh Dao không bất ngờ, ngước mắt lên nhìn hắn: “Mạc Ưu thân phận ngươi tôn quý như vậy, chẳng lẽ thực sự muốn đi theo chúng ta sao? “Nếu không phải thân bất do kỉ, ta đã đi tìm mọi người, ta bị Ngũ hoàng huynh hạ độc, vì thế nội lực hoàn toàn không còn. Hiện tại, trong phủ nói là bảo hộ ta, nhưng mục đích thực sự là khống chế ta, bởi vì mất đi ta Y gia sẽ không còn gì.”

Hắn vừa nói xong Thanh Dao thở dài một tiếng, liền biêt có người nghe trộm ngoài cửa, tiếng nói lạnh lùng vang lên: “Thất hoàng tử chúng ta hôm nay đến là cùng người nói lời từ biệt, cũng từng là bằng hữu của nhau. Chúng ta cũng nên cùng ngươi nói tiếng tạm biệt.” Động tác của Thanh Dao mọi người trong sảnh đều biết, chỉ có Mạc Ưu là không hiểu bởi vì không có nội lực, nhưng thấy động tác của chủ tử hắn biết bên ngoài có người nghe trộm, không cần đoán cũng biết, ngoại trừ Y Song Nhi thì còn ai, nếu nàng thích nghe trộm hắn sẽ thành toàn cho nàng.

“Vậy cũng tốt, ta sẽ không tiễn các ngươi, đi đường mạnh khỏe, đến Hoàng Viên quốc thì hãy tìm ta.” “Nhất định”. Thanh Dao tiếp lời, hai người kẻ xướng người họa, vẻ mặt tự nhiên đến cực điểm, người nghe trộm ngoài cửa quả nhiên là Y Song Nhi, nữ nhân ngu xuẩn này đã quên, trong phòng này tất cả đều là cao thủ, chả nhẽ lại không nghe được hơi thở của nàng? Còn nghe đến chăm chú, vẻ mặt mừng rỡ, nàng vốn lo lắng biểu ca sẽ bỏ đi, không nghĩ tới căn bản là không có chuyện này, ngẫm lại cũng đúng, có ai nguyện ý không làm hoàng tử mà lại làm một hạ nhân. Y Song Nhi nghe được kết quả mong muốn, liễn dẫn người rời đi rất nhanh.

Trong phòng khách vài người thở phào nhẹ nhõm,nhìn về phía Mạc Ưu, Thanh Dạo chậm rãi nói: ‘Ta đoán được ngươi bị hạ độc, đã thế chúng ta sẽ mang ngươi đi, nhưng mà việc này không thể nóng vội,Y gia sẽ không sơ xuất, chỉ sợ trong phủ có rất nhiều người của họ. “Dạ.” Mạc Ưu vừa dứt, có nha hoàn từ bên ngoài đi tới, trầm ổn dâng trà cho mọi người, mọi người cũng không nói gì, đến khi nàng dâng trà, lui ra ngoài, Mạc Sầu sốt ruột nói: “Mạc Ưu.”

Nàng muốn hỏi Mạc Ưu một vấn đề, nhưng Thanh Dao đưa tay lên, ngăn cản nàng nói chuyện, trong phòng lại yên tĩnh như cũ, Thanh Dao trầm mặt lạnh lùng vung tay, Mạc Sầu rất nhanh lắc mình ra ngoài, ngoài cửa nha đầu châm trà vẫn đang đứng đó, bị Mạc Sầu làm cho hoảng sợ, Mạc Sầu liếc mắt một cái, nàng ta mới không cam lòng rời đi. Trong sảnh, Thanh Dao chậm rãi nói: “Đây chỉ là một” “Chuyện thế này chỉ sợ nhiều vô số.” Mạc Ưu cáu giận nói, vẻ mặt phiền muộn, hắn căn bản vô kế khả thi.

Thanh Dao trầm giọng trấn an hắn: “Ngươi cũng đừng nóng lòng, an tâm đợi đi, để Vô Tình tra giúp ngươi xem độc của ngươi có thể giải không, độc giải được chúng ta sẽ tìm cơ hội đưa ngươi đi.” “Dạ.” Mạc Ưu lĩnh mệnh, bước nhanh tới trước mặt Vô Tình vươn tay ra, Vô Tình bắt mạch cho hắn, chỉ nghe một hồi, liền buông lỏng chậm rãi nói: “Đây là nhuyễn cân tán, cũng không phải là kì độc khó giải, ta có giải dược ở đây.” Vô Tình nói xong lấy giải dược đưa một viên cho Mạc Ưu, Vô Tình là một thần y, trên đời này rất ít có độc dược mà hắn không giải được, nhưng nói không có, cũng không có khả năng, thế sự thì không có tuyệt đối.

Mạc Ưu ăn xong giải dược, tâm tình được thả lỏng rất nhiều nhưng Thanh Dao không quên dặn dò hắn: “Ở trong thời gian ngắn ngươi đừng lộ ra dấu vết gì, đừng làm cho người ta biết ngươi đã giải nhuyễn cân tán, ngươi hãy biểu hiện như cũ, chờ thời cơ tới, chúng ta sẽ đem ngươi ra ngoài.”.