Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 327

Chương 111.5

“Dạ.” Mạc Ưu cung kính lên tiếng trả lời, chờ Thanh Dao đứng lên, lại nhớ tới mười mấy tiểu khất cái, không khỏi cau mày: “Tiểu Đào các nàng có khỏe không?” “n rất tốt, bọn chúng mỗi ngày đều nghiêm túc luyện công, ta không có buông lỏng chuyện này.” “Vậy là tốt rồi, đến lúc đó dẫn chúng cùng đi.”

Thanh Dao vươn tay đẩy giúp Vô Tình, mọi người cùng nhau rời đi. Mới ra đến cửa chính sảnh,trước mặt đã có một trung niên nam nhân cao lớn trầm ổn, một thân quan phục, đầu đội quan mão, khuôn mặt uy nghi, tầm mắt vội vã nhìn chằm chằm mấy người Thanh Dao, rồi đi tới bên các nàng, bước chân thong thả, đánh giá bọn họ. Trong phòng khách, Mạc Ưu đã đi ra, trên mặt hiện lên vẻ không kiên nhẫn, nhưng không thể hiện ra bên ngoài, mà nhàn nhạt giới thiệu cho Thanh Dao:

“Đây là cậu ta. Hộ bộ thị lang Y Tư Nguyên.” Thanh Dao vượt lên ôm quyền, không tự ti cũng không kiêu ngạo nói: “Tham kiến Y đại nhân.”

Hai tròng mắt sắc bén của Y Tư Nguyên đảo qua khuôn mặt xuất trần của Thanh Dao, rồi nhìn nam tử tựa như trích tiên ngồi ngay trước mặt nàng, tuy rằng bình tĩnh, nhưng quanh thân lãnh ý, cái hàn ý này là từ trong xương mà phát ra này, làm người ta cực kì sợ hãi, hơn nữa đối với người này hắn không phải hoàn toàn không biết, nghe đồn hắn ta là Vô Tình, ngụ ở Vô tình cốc biên giới của Hoàng Viên quốc, không ngờ Thất hoàng tử lại có thể quen được người như vậy, lập tức trong mắt hiện lên toan tính: “Khách khí, đã phải đi sao?” “Vâng, sắc trời không còn sớm, Thất hoàng tử cũng nên nghỉ ngơi.” Thanh Dao tiếp tục nói, đang chuẩn bị dẫn người ra ngoài, ai biết được Y đại nhân đột nhiên nói:

“Nếu là bằng hữu của Ngọc nhi, vậy ở trong phủ đi, ở thêm vài ngày đi dạo kinh thành cũng tốt a.” Ánh mắt Mạc Ưu trở lên sắc bén, không biết người cậu này lại có chủ ý gì, nhìn vẻ mặt tính toán của hắn, thì bản thân không thể an tâm, hoăc bởi vì Vô Tình rất lợi hại, nên hắn nổi lên tâm tư chăng, bất quá nếu có thể lưu bọn họ lại, thì hãy để hắn cao hứng đi, nghĩ vậy liền nói theo lời của Y Tư Nguyên: “Vậy các ngươi hãy lưu lại đi, dù sao trong phủ cũng rộng, xem như bồi bổn hoàng tử vậy.”

Lúc thời cơ đến hắn sẽ cùng mọi người ly khai. Mạc Ưu âm thầm tính toán, sau đó hướng về phía Y Tư Nguyên như mong chờ: “Vẫn là cậu chu đáo hơn.” Y Tư Nguyên thật cao hứng, Ngọc Nhi hiếm khi có vẻ mặt ôn hòa khi nói chuyện cùng hắn, thật là quá tốt, chỉ cần từ từ mở khúc mắc, thì Ngọc nhii sẽ chấp nhận việc người Y phủ đối tốt với mình, ý cười trên mặt Y Tư Nguyên càng sâu. “n, người đâu, đưa bằng hữu của Thất hoàng tử, an bài ở biệt viện đi, tiếp đãi tốt nhé.”

“Dạ. đại nhân" lập tức có mấy tiểu nha đầu bên cạnh cung kính cúi đầu lĩnh mệnh, Thanh Dao lạnh lùng nhìn hết thảy, Y đại nhân này tựa hồ đa mưu túc trí, nếu như nàng nhớ không nhầm thì nơi này là phủ Thất hoàng tử, mà mọi người nơi này lại chỉ nghe lời của hắn, thảo nào Mạc Ưu kiên quyết không ở lại Hoàng Viên quốc, người như vậy còn nữa điểm thân tình gì. Hơn nữa, hắn tuyệt nhiên không hỏi ý kiến các nàng, liền tự chủ trương, Thanh Dao sắc mặt lạnh độ ngột, con ngươi hiện lên sát khí. Nhưng mà Mạc Ưu đã nhanh chóng đi lên, vẻ mặt cầu khẩn, rõ ràng muốn các nàng lưu lại đây, nếu đã như vậy, nàng sẽ bỏ qua cho Y đại nhân một lần, nếu lần sau còn dám tùy tiện quyết định thay người khác, nàng sẽ để cho hắn hiểu rõ cách tôn trọng người khác.

“Làm phiền.” Thanh Dao vừa dứt lời, bên kia truyền đến một tiếng quát: “Không được.” Y Song Nhi được nha hoàn thông báo, đã chậm rãi dẫn hạ nhân đi tới, rất xa liền nghe thấy phụ thân muốn giữ lại những người kia, nàng đã sớm nổi giận lôi đình, vốn cho rằng những người này sẽ cự tuyệt, ai biết họ dám mặt dày ở lại, nàng lập tức không khống chế được bình tĩnh kêu thất thanh.

Người theo tiếng nói vội vàng chạy tới, đứng bên ngươi Y Tư Nguyên, lắc tay hắn nói: “Phụ thân đừng cho những người này ở lại, bọn họ từng khi dễ ta, chính nàng còn đánh ta, ta không muốn thấy nàng.” Nàng nói xong, một ngón tay chỉ về phía Mạc Sầu, Y Tử Nguyên biến sắc, lập tức cưỡng chế cơn giận đè xuống, bất quá ánh mắt có chút khó coi, không ngờ có người đủ can đảm khi dễ con hắn, nữ nhi này ở Y gia là bảo bối, vừa sợ nàng đau lại sợ nàng ngã, nghĩ không ra lại bị một nô tài đánh, sắc mặt Y Tư Nguyên thay đổi mấy lần. Nhưng vẫn ôn nhu khuyên nhủ nữ nhi: “Song Nhi không được vô lễ, đây là bằng hữu của biểu ca ngươi, chuyện quá khứ liền cho qua đi, đánh nhau xong thì là bằng hữu.

“Đúng vậy, đánh nhau xong thì là bằng hữu.” Thanh Dao cũng theo lời hắn pha trò, kì thực nếu không phải nể mặt Mạc Ưu, nàng đã nghĩ tát cho hai cha con hắn mỗi người vài cái để hạ hỏa. “Không được,ta không đồng ý.” Y Song Nhi vừa thấy Mạc Sầu liền nổi giận lôi đình, người khác còn nàng còn cố chịu một chút, bởi vì trực giác của nữ nhân, nàng thấy biểu ca đối với nữ nhân này không giống với người khác, thế nên bất an, không đồng ý. “Hồ đồ.” Y Tư Nguyên có sủng nữ nhi, nhưng khi có chuyện gì thì rất nguyên tắc, khuôn mặt nghiêm túc nói: “Song Nhi, như thế còn gì là nữ nhân nữa, sao còn làm được hoàng phi."

.