Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 333

Chương 112.5

Đề nghị này làm cho người ta ngạc nhiên, Thanh Dao không quên liếc hắn một cái, muốn tìm ra vết tích của Ngân Hiên trên mặt hắn, nàng biết Ngân Hiên thích nàng, nhưng chưa bao giờ để cho nàng cảm thấy gánh nặng, mà trên mặt Văn Ngọc cũng không có bất luận biểu tình gì, chỉ là ý cười đơn thuần, thế nhưng Vô Tình nói hắn không phải là Ngân Hiên bởi vì ghen hay hắn thật sự không phải là Ngân Hiên. Đối với việc mời hắn vào Vô Tình cốc, cũng không phải là chuyện nàng có thể quyết định được, bởi vì cá tính của Vô Tình lãnh đạm, luôn luôn không thích người khác quấy rầy đến cuộc sống của hắn, lần này để cho tiểu khất cái đi vào đã không dễ, nàng cũng không dám quyết định. “Văn Ngọc, chúng ta?” Thanh Dao đang định cự tuyệt, ai biết Vô Tình phía sau bỗng nhiên lên tiếng : “Được”

Hắn nhìn thấy trong mắt Văn Ngọc có ý khiêu khích, nếu như là nam tử thì công bằng tranh đấu, chẳng nhẽ lại sợ hắn ta sao, Ngân Hiên yêu Thanh Dao sâu như vậy, Thanh Dao còn lựa chọn hắn, một Văn Ngọc dựa vào cái gì mà cùng hắn tranh, hơn nữa hắn cũng không muốn chiếm lấy Thanh Dao, chỉ vì không thích con người như Văn Ngọc, người này tâm tư thâm sâu như thế, chỉ sợ có gì đó không tốt. “Vô Tình?” Thanh Dao vô cùng kinh ngạc kêu lên, Vô Tình ôn nhu cười cười, vươn tay cầm tay nàng: “Không có việc gì, nếu hắn đã giúp chúng ta, chúng ta cũng nên mời hắn vào cốc làm khách vài ngày, cùng là phải đạo.” “Nha” Thanh Dao gật đầu, có thật là thế không, vì sao nàng cảm thấy có một âm mưu ở bên trong, hai nam nhân này không đấu nhau chứ.

“Được rồi, đã như vậy, chúng ta lên xe thôi.” Hai, ba chiếc xe ngựa đi rất nhanh, thẳng tiến đến Vô Tình cốc. Rừng xanh núi lớn, chim tước bay khắp nơi, khi đoàn người tới Vô Tình cốc, trời đã gần tối, cả ngọn núi gần như bao phủ bởi một tầng sáng, thực nhân hoa (hoa ăn thịt người) xinh đẹp đỏ thẳm như hút máu, trải rộng ở trên ao đầm, tản mát ra dày đặc mùi máu tanh, dù là người có gan lớn, cũng phải run rẩy một chút.

Thân hình Vô tình nhún một cái, người đã bay tới giữa không trung, xe đẩy điểm nhẹ trong đầm lầy, nhanh chóng di chuyển hướng vào trong cốc. Trong cốc, hoa đào nở rộ, tuy rằng đã cuối mùa thu thế nhưng hoa đào vẫn nở rất tươi đẹp, từng cơn gió thổi qua, cánh hoa nhẹ nhàng tung bay rơi đầy trên mặt đất. Trong cốc, khí hậu hợp lòng người, bốn mùa nư mùa xuân,đoàn người mới đi tới Đào Lâm viên đã nghe được một đạo âm thanh nho nhỏ trong trẻo:

“Minh Nguyệt, ta muốn xuất cốc.” “Nương của ta a, ta không phải mới nói xong ư? Bọn họ rất nhanh sẽ trở lại, ngươi đừng nóng lòng.” Tiếng nói của Minh Nguyệt thể hiện sự mệt mỏi, còn lộ ra thê lương vô tận, giống như không chịu nổi sự đày đọa. Ánh mắt Thanh Dao tối sầm lại, trên sắc mặt đã giận tái đi, không nghĩ tới nha đầu kia vừa mở miệng, liền hành hạ người ta như vậy, đang định mắng nàng.

Thì nghe Mạc Sầu, Mạc Ưu ở bên cạnh lại kinh hỉ kêu lên: “Tiểu thư nhỏ có thể nói, thật lợi hại a.” Thanh Dao trợn mắt, rống một tiếng cao vút: “Tiểu Ngư Nhi, ngươi có phải là ngứa da hay không?” Tiếng nói của nàng vừa dứt từ trong phòng một thân thể nhỏ bé rất nhanh lao ra, bé mặc quần áo hồng nhạt, đầu búi tóc trái đào, hai mắt thật to, thần thái phấn chấn, vừa nhìn thấy Thanh Dao đã cao hứng hét ầm lên, cười đến vui vẻ.

“Tô Trần, cuối cùng ngươi cũng về.” Nàng vừa mở miệng, làm mọi người ngẩn cả ra, lời này của Tiểu Ngư Nhi có ý gì, sắc mặt Thanh Dao tối sầm, xoay người tiến lên, nhấc tiểu nha đầu lên đi thẳng vào phòng, ngoài cửa mọi người hai mặt nhìn nhau, đây là tình trạng gì, hai mẹ con gặp nhau thật là đặc biệt a… Trong phòng, vẻ mặt Thanh Dao nghiêm túc nhìn thân hình nho nhỏ, xinh đẹp khả ái kia, không nghĩ tới vài tháng không gặp, nàng ta không chỉ biết nói, mà còn biết đi, chỉ là nàng gọi đúng sao?

“Tiểu Ngư Nhi, ngươi vừa gọi ta là cái gì?” Thanh Dao lạnh lùng nhìn nàng, Tiểu Ngư Nhi cũng chính là Kiều Nam rụt cổ lại một chút, nhỏ giọng nói: “Tô Trần, xin lỗi, ta biết ngươi sẽ không dễ dàng tha thứ cho ta, ta thực sự muốn nói với ngươi một tiếng xin lỗi.” Tiểu Ngư Nhi nói xong, đầu cúi xuống một chút, tuy rằng bên trong nàng là Kiều Nam, nhưng hình hài này là do nàng sinh ra, trải qua một lần tử vong, Thanh Dao đã tha thứ cho nàng ta.

“Được rồi, quá khứ đều là quá khứ, ngươi đã sống lại trong bụng của ta, sau này sẽ là nữ nhi của ta, hơn nữa ta muốn ngươi hiếu thuận với ta gấp bội, giúp đỡ ta bằng không ta sẽ mặc kệ ngươi.” Tiếng nói Thanh Dao vừa dứt, Tiểu Ngư Nhi liền hiểu ý, kinh hỷ ngẩng đầu, ánh mắt nàng dài mảnh, lông mi vừa dày vừa đậm, hết sức sinh động, khóe môi cười, cẩn thận từng ly từng tí nói: “Ngươi tha thứ cho ta, thật vậy chăng?” “n, nhưng mà nếu ngươi không hiếu thuận ta, hoặc can đảm chọc giận ta, ta lập tức cho ngươi cút.”

Thanh Dao hung hăng uy hiếp, cử chỉ của Tiểu Ngư Nhi lập tức ngoan ngoãn, hai tay cam đoan: “Được, ta hứa với ngươi sau này sẽ hiếu thuận ngươi, nếu ai ức hiếp ngươi, ta nhất định sẽ đánh hắn một trận, lột da hắn, rút gân hắn, đem hắn chưng.” Rõ ràng là một tiểu nha đầu, nhưng hết lần này đến lần khác nói ra những lời ngập tràn độc ác. Ánh mắt âm hàn, khiến người khác sợ hãi. Thanh Dao đập đầu nàng một cái, âm thanh nghiêm túc: “ Sau này gọi ta là nương, không cho phép gọi tên ta trước đây, hiện tại ta là Mộc Thanh Dao, mà ngươi là Mộc Tiểu Ngư, nhớ kỹ chưa?”

“Dạ, nương ta nhớ kỹ.” Tiểu Ngư Nhi cười rộ lên, ý cười tràn ra, nguyện vọng rốt cuộc cũng đạt được. Tô Trần tha thứ cho nàng, ác, không, là nương tha thứ cho nàng, bởi vì nàng là Tiểu Ngư Nhi, trên đời không còn Tô Trần và Kiều Nam nữa, chỉ có Mộc Thanh Dao cùng với Mộc Tiểu Ngư. ----------

P/S: Tiểu ngư nhi dễ thương đã xuất hiện, ta là ta kết nàng ấy dữ lắm, đáng yêu kinh khủng ^.^.