Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 336

Chương 113.2

Văn Ngọc không nghĩ tới Thanh Dao lại sinh cho Huyền đế một nữ nhi, trong lòng chợt đau nhói, cái cảm giác này mùi vị gì cũng đều có, nhất thời hắn ngây ngẩn cả người. Mà Tiểu Ngư Nhi ngồi trên mặt đất, vừa thấy mĩ nam này nửa ngày cũng không nhúc nhích thì giận, nàng cũng không để ý tới mĩ nam nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn trầm xuống, từ trên mặt đất đứng lên, hai tay chống nạnh mắng. “Hái hoa tặc, ngươi cũng dám quấy rầy nương của ta, còn không mau cút đi, nếu không cút, cô nãi nãi đánh cho ngươi đầu đầy sao.”

Nói xong người này thật sự là đi tìm thứ gì đó trong phòng để đánh, Thanh Dao nghe bên tai có động tĩnh, thật sự chịu không nổi này nha đầu kiêu ngạo này, bất quá cá tính đỉnh đạc của nàng ấy đã có từ kiếp trước, đến bây giờ một chút cũng không thay đổi, nàng đành nhanh chóng mở mắt ra gọi một tiếng. “Tiểu Ngư Nhi.” Một đạo thanh âm vang lên, Tiểu Ngư Nhi lập tức nhu thuận tựa như con mèo nhỏ thấy được lão hổ, bật người ngoan ngoãn tiêu sái đến bên người Thanh Dao: “Nương, người tỉnh.” (TT: ta nói Bé con à, bé diễn kịch thiệt là giỏi ^.^)

Thanh Dao gật đầu một cái, quay đầu nhìn về phía Văn Ngọc, Văn Ngọc tựa hồ cho tới bây giờ còn không có bị người ta mắng qua, nên hoàn toàn ngây dại, căn bản một chút phản ứng cũng không có, nữ nhi của Huyền đế mặc dù còn nhỏ, nhưng lại làm cho người ta có một loại cảm giác tóc gáy dựng đứng, rõ ràng là một đứa con nít, nhưng nha đầu kia chẳng những hung dữ, còn chửi ầm lên, quan trọng nhất là biết kêu to hắn hái hoa tặc. Tuy rằng hiện tại bộ dạng nàng thực ngoan, nhưng chỉ là bên cạnh nương nàng thôi. “Ngươi không sao chứ.” Thanh Dao đồng tình nhìn Văn Ngọc một cái, xem ra đã bị Tiểu Ngư Nhi dọa rồi, đúng vậy, người bình thường gặp được loại tình huống này trên cơ bản sẽ bị dọa sợ, bởi vì nàng biết sự ảo diệu bên trong đó, mới có thể bình tĩnh thôi, nếu nàng lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, chắc cũng sẽ bị dọa ngốc luôn.

“Ta không sao, cáo từ trước, chúng ta lại nói chuyện sau nhé.” Văn Ngọc chạy trối chết, hắn làm thế nào cũng nghĩ không ra, vì cái gì một tiểu hài tử mà ánh mắt lại sắc bén như vậy, tuy rằng nàng ta bây giớ mang một bộ dáng ngoan ngoãn, nhưng mà ánh mắt kia tà mị ngạo nghễ liếc nhìn hắn, so với ánh mắt ma quỷ cũng không khác gì. “Lá gan thực nhỏ.”

Tiểu Ngư Nhi không nhịn được đứng lên thầm nói, nàng vốn nhìn thấy hắn bộ dạng xinh đẹp, còn muốn đùa giỡn hắn một tí, không nghĩ tới lại bị dọa chạy, thật là, Tiểu Ngư Nhi đang nói thầm, Thanh Dao một bên quay đầu nhìn nàng. Ánh mắt tựa tiếu phi tiếu , mang theo hơi thở lành lạnh. “Nương, ta lần sau sẽ sửa.”

Tiểu Ngư Nhi đương nhiên biết Thanh Dao đang uy hiếp, chỉ nàng ngoan một chút, thì tuyệt đối không có việc gì. Quả nhiên nàng không đoán sai, sắc mặc Thanh Dao đã dịu đi một ít: “n, lần sau mắng chửi người đừng khó nghe như vậy, nên nhớ tuy rằng hiện tại rất nhỏ nhưng ngươi cũng là một nữ nhân, .” “Ách, ” Tiểu Ngư Nhi ngớ ra, ngẩng đầu mím môi cười, lại có chút đắc ý vênh váo : “Vậy là có thể mắng người nhưng chỉ cần lịch sự một chút là được.”

“Đại khái là vậy” Thanh Dao làm bộ mở miệng, nghĩ đến bộ dạng vừa rồi của Văn Ngọc bị dọa choáng váng , không khỏi vui vẻ cười ha hả, Tiểu Ngư Nhi lập tức cùng nàng cười, mẹ con hai người ở trong phòng vui vẻ cực kỳ, tiếng cười truyền đi rất xa. Buổi tối. Ánh trăng như nước bao phủ vô tình cốc, dưới hành lang trên đình đài đã đặt một bàn tiệc.

Gió mát nhu hòa thổi qua, hoa đào sôi nổi bay xuống, trong bóng đêm uyển chuyển hàm xúc động lòng người. Mọi người đều đến ngồi vây quanh ở cạnh bàn, vừa ăn vừa nói chuyện. Trong đám người này, nói nhiều và cười đến vui vẻ nhất chính là Tiểu Ngư nhi, những người từ ngoài cốc trở về cuối cùng cũng thấy được chỗ hơn người của nàng, rất yên lặng liếc mắt nhìn Minh Nguyệt cùng Văn Ngọc tam hoàng tử một cái, hai người này đều mang vẻ mặt kinh khủng, cả đêm tâm sự nặng nề, Vô Tình thấy thế lơ đểnh nói.

“Tam hoàng tử sao lại không ăn, chẳng lẽ là cơm vô tình cốc thường thường nên không thể ăn sao?” Vô Tình thanh âm đạm nhiên vang lên, nhìn không ra bất luận biểu tình gì, bên cạnh Văn Ngọc giật mình mím môi, trấn định lắc đầu, hiện tại hắn đã khá hơn, lúc trước đúng là bị tiểu nha đầu kia làm hoảng sợ, kỳ thực nhiều nhất nàng cũng chỉ là một đứa bé mà thôi, có lẽ có chút thông minh hơn người, cho nên mới sớm trưởng thành già dặn hơn. Văn Ngọc vừa mới nghĩ như vậy xong, nhìn thấy trong bát liền có thêm miếng nấu chua, tiếp theo là một gương mặt đáng yêu hiện ra trước mắt, Tiểu Ngư nhi cười tủm tỉm mở miệng.

“Nguyên lai ngươi còn là một hoàng tử a, ” đôi mắt như kẻ trộm từ trên xuống dưới nhìn đánh giá Văn Ngọc, Văn Ngọc có cảm giác giống như bình đang bị người ta lột sạch vậy, ngay cả bản thân cũng không hiểu nổi cảm nhận lúc này, chỉ sợ hắn mà nói ra, người ta sẽ cho hắn là người điên, tiểu nha đầu này nhiều nhất mới có một tuổi, chẳng lẽ có ý dâm tà với hắn sao, không được, nhất định là hắn suy nghĩ nhiều. (TT: hắc hắc ta chết cười mất) “Phải.” Hắn vừa dứt lời, Tiểu Ngư nhi mang một đôi ma trảo chuẩn xác không có lầm sờ lên mặt của hắn, còn kèm theo tiếng nói tán thường: “Quả nhiên là cơm của hoàng thất nuôi người à, làn da này thật tốt a, trơn truột có co dãn, xúc cảm không tệ.” (TT: sặc chết mất ^_^)

Lời vừa nói ra, cả một bàn ăn tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn nha đầu kia, hơn nửa ngày mới phản ứng được, chỉ có Thanh Dao là mắt trợn trắng, Tiểu Ngư nhi lại chỉnh Văn Ngọc, nàng ta kỳ thực cũng không phải người háo sắc, nghĩ thế ánh mắt lạnh lẽo liền liếc qua đó, Tiểu Ngư nhi lập tức ngoan lại, nàng biết người nào đó đang nổi giận. Văn ngọc quả thật triệt để bối rối, chính mình lại bị một tiểu nha đầu đùa giỡn sao? Bây giờ giận cũng không phải, mà không giận cũng không phải, nói chung một hít sâu một hơi rồi nén ở trong lòng, sắc mặt âm u, không nói câu nào, thủ hạ ở phía sau hắn, lạnh lùng trừng mắt nhìn một bàn người, cuối cùng mâu quang rơi xuống trên mặt Tiểu Ngư nhi, hận không thể hảo hảo giáo huấn nha đầu kia một phen.

Tiểu Ngư nhi vừa tiếp xúc với mâu quang của thủ hạ kia, trong lòng liền kêu gào không ngớt. Nếu không phải sợ người nào đó tức giận, ta mà sợ ngươi sao, không đem tên binh sĩ khí như ngươi đánh xuất huyết mới thôi, còn ở đó mà trừng ta… Đêm càng ngày càng khuya, mọi người dùng cơm xong, liền có hạ nhân trong cốc thu dọn đi xuống, nhưng mọi người cũng không có rời đi, ánh trăng như vậy, cảnh đẹp như vậy, thật muốn làm chút gì đó, Thanh Dao nghĩ vậy, lập tức chậm rãi mở miệng: “Ta đàn một thủ khúc cho mọi người nghe nhé.”

“Được.” Vài người kêu lên tốt, ngay cả Văn Ngọc cũng có hứng thú, âm khí vừa rồi tiêu tán không ít, nếu hắn đã thích Thanh Dao, đương nhiên phải tiếp thu con gái của nàng Tiểu Ngư nhi, Tiểu Ngư nhi tuy rằng ác liệt, nhưng nàng là nữ nhi của Thanh Dao, hắn đương nhiên muốn tiếp nhận nàng, hơn nữa nhìn một gốc độ khác mà nói, nha đầu kia thông minh như vậy, nếu như Thanh Dao có thể sinh thêm đứa bé nữa, nói không chừng cũng thông minh như vậy, Văn Ngọc nghĩ đến đây, trong lòng buông lỏng rất nhiều. (TT: có chắc huynh chịu nổi tiểu ma nữ này không? coi chừng bị ăn đau dài dài ^.^) Thanh Dao vừa thấy tất cả mọi người đều hứng thú, ngước mắt mỉm cười nhìn Vô Tình, Vô Tình gật đầu, nàng liền quay lại phân phó Mạc Sầu.

“Đi đem đàn đến đây.” “Dạ, chủ tử, ” Mạc Sầu lập tức bước lên thềm đá, đi qua hành lang dài, vào phòng lấy cầm, cầm kia rất nhanh bị lấy tới, đặt ở trên bàn, Thanh Dao ngồi ngay ngắn ở trước bàn, khẽ nhắm hai tròng mắt, mười ngón vuốt nhẹ trên đàn. Tiếng đàn vang lên, ở trong bóng đêm du dương bay xa.

Mọi người chìm đắm trong tiếng đàn vui vẻ, bỗng nhiên một giọng ca nhẹ nhàng dễ nghe vang lên, mang theo mờ ảo mùi vị thần tiên. Là Thanh Dao đang hát, đây là một khúc thanh hoa từ, nàng đang thử dùng tiếng đàn đạn tấu, phối hợp với lời ca, ở trong bóng đêm lộ ra hương thơm nồng nàn như rượu. “Tố mi câu lặc thu thiên thoại bắc phong long chuyển đan,

Bình tằng điểu hội đích mẫu đan nhất như nhĩ thụ song, Ảm nhiên đằng hương thấu quá song tâm sự ngã liễu nhiên. Tuyên chỉ thượng trứu biên trực xích các nhất bán.

U sắc tuyển nhiễm thị nữ đồ nhân vi bị thất thải. . . . . .”(*) (*) bài này Thanh Hoa từ (青花瓷) này mọi người có thể tìm trên google nhé. ta giữ nguyên phiên âm hán việt. Tất cả mọi người ngây dại, trong ấn tượng ấn tượng của bọn hắn, Thanh Dao là một nữ tử một cơ trí, thanh tuyệt, còn chưa từng nhìn thấy mặt mềm mại đáng yêu của nàng, cúi đầu lắng nghe ý nghĩa của lời ca, nó như đánh thẳng vào lòng của mỗi người.

Ca từ hiếu động, hương vị thanh sạch tươi mát, ở giữa tiếng ca của nàng, mọi người như thấy một vị mỹ nhân như ngọc, bàn tay trắng nõn bộ dạng nhu thuận đang vẻ lại chân dung xinh đẹp của mình. Người đẹp cảnh đẹp, dưới ánh trăng này, tiếng đàn động lòng người, tiếng ca mê hoặc người, mà ca từ kia lại càng làm cho người ta kinh hãi. Một khúc dừng, dư hương lượn lờ, mọi người vẫn đắm chìm ở trong đó.

Thanh âm nhẹ nhàng của Vô Tình vang lên vang lên: “Thanh Dao, khúc này là?” “Thanh Hoa Từ, ” Thanh Dao nhẹ nhàng trả lời, trên mặt phủ sắc thái mộng ảo, cằm nhếch lên, xinh đẹp đến cực điểm, nữ nhân này đến tột cùng có bao nhiêu mặt, mỗi một mặt đều làm cho người ta kinh ngạc mà tán thưởng. Vô tình nhìn Văn Ngọc, ánh mắt thật sâu dừng ở trên người hắn, rất lâu cũng không có lên tiếng.

Trong bóng đêm, vang lên một tiếng động rất nhỏ, làm cho người ta có một loại cảm giác nổi da gà , mỗi người đều cảm thấy da đầu run lên bất an. Tựa hồ có con vật gì đó lượn qua lượn lại , Thanh Dao nhíu mày, thu lại vẻ kiều mị lúc trước, quanh thân toả hơi thở lạnh lùng, lẳng lặng ngưng thần nghe. Hình như là rắn.

Ý niệm này vừa hiện lên trong đầu thì lập tức có người kêu lên. “A a a, xà a, thiệt nhiều xà a, ” có hạ nhân từ phía sau chạy đến, người ở dưới thềm đá sắc mặt đều đại biến, nhất là Vô Tình, sắc mặt rất khó coi, trước tiên, liền biết có người xâm nhập, trong cốc này chưa từng có xà, bởi vì trong cốc trồng rất nhiều dược thảo, xà không dám tới gần , trừ phi là có người khống chế. Thanh Dao cùng Mạc Sầu rất nhanh nhìn lên, chỉ thấy từ trong Rừng Hoa Đào, không ít xà từ từ bò đến, vểnh đầu, tầng tầng lớp lớp bò ra, phía trên ngọn cây rơi xuống cũng có, lại nhìn trên nóc nhà, cũng có xà rớt xuống dưới, đầy trên mặt đất.

.