Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 342

Chương 114.2

Nhìn bản đồ trong tay, tựa hồ như miêu tả một chỗ huấn luyện tổ chức, có nơi diễn tập, có phòng nghĩ, còn có phòng với đủ loại binh khí, thực sự là cái gì cần có đều có, cơ cấu khổng lồ như vậy, chỉ sợ hao tốn không ít tinh lực, chẳng lẽ thật là vì bo bo giữ mình sao? Lời giải thích này vô luận như thế nào, nàng chắc là sẽ không phải là thật, nhưng Vô Tình đã không muốn nói, nàng cũng không tiện hỏi, nếu hắn vẫn kiên trì tặng, nàng cứ nhận trước, chờ điều tra xong chân tướng sự tình, lại giao trả cho hắn là được. Thanh Dao hạ quyết tâm, sắc mặt hòa hoãn đi rất nhiều, gật đầu.”Tốt, vậy ta trước tiên thay ngươi xử lý, chờ lúc ngươi cần, nói cho ta biết, ta giao trả lại cho ngươi.”

Nàng đem hổ phù cùng bản đồ cất vào, Vô Tình chậm rãi mở miệng: “Nơi trên bản đồ kỳ thực cũng không ở địa phương khác, mà ở phía sau núi bên dưới ruộng dược thảo , người ngoài không ai biết, khi có thời gian ta dẫn ngươi đi xem.” “Được.” Thanh Dao gật đầu, nhớ tới chuyện Văn Ngọc, sắc mặt hơi có chút lạnh, nhàn nhạt mở miệng: “Nguyên lai suy đoán của ngươi đúng, Văn Ngọc xác thực không phải Ngân Hiên, xem ra là ta suy nghĩ nhiều.”

“Ngươi có thể nhận rõ là tốt nhất, ta sở dĩ để cho hắn vào cốc, chính muốn cho ngươi thấy rõ ràng bộ mặt thật của hắn, mà không phải đến lúc nào đó bởi vì nghĩ hắn là Ngân Hiên, mà chịu thiệt thòi, người nam nhân này tâm kế rất sâu, không giống Ngân Hiên làm việc quang minh lỗi lạc, vì thế chúng ta nhất định phải cẩn thận, buổi tối hôm qua, Hắc Bạch Song Sát vào cốc, chỉ sợ là hắn ở phía sau gây nên, bởi vì Hắc Bạch Song Sát không phải người bình thường có thể điều động được, cho dù có tiền, chỉ sợ cần phải có thiên đại nhân tình, mới có thể làm cho hai người kia xuất thủ.” “n, nếu như tối hôm qua thực sự là hắn ở sau lưng động tay động chân, kế hoạch không có thành công, kế tiếp hắn nhất định có thể hành động nữa.” Thanh Dao quanh thân lãnh ý, nếu để cho nàng biết Hắc Bạch Song Sát, thật sự là hắn gọi vào cốc, như vậy từ nay về sau, hắn đi đường hắn, nàng đi đường nàng, nàng cũng không có bằng hữu như vậy.

Trong phòng, Vô Tình cùng Thanh Dao vừa nói chuyện, trên mặt bắt đầu vui vẻ, hắn đang kệ một truyện cười. “Ngươi biết không? Minh Nguyệt hiện tại đặc biệt sợ Tiểu Ngư nhi, nếu như hắn có một chút xíu hành động không tốt, ta vừa nhắc tới Tiểu Ngư nhi, tên kia lập tức ngoan ngoãn làm theo.” Vô Tình vừa nói xong, Thanh Dao không ngừng được cười rộ lên.

Tiểu Ngư nhi độc lập độc hành, xác thực đã doạ rất nhiều người, không nói Minh Nguyệt, ngay cả Văn Ngọc, cũng bị nàng dọa, Thanh Dao cười cười, trong đầu chợt lóe lên ý niệm, rất nhanh mở miệng: “Nếu như Văn Ngọc thực sự dụng tâm kín đáo , hắn có thể đem ma trảo động đến trên người Tiểu Ngư nhi hay không, trên người Tiểu Ngư nhi từng có từng có vật kỳ lạ, hắn là tận mắt thấy rồi.” “Rất có thể.” Vô tình sắc mặt cũng có chút lạnh, toàn bộ gian phòng hàn khí lan toả.

Đúng lúc này, Tiểu Ngư nhi cùng Mạc Sầu kẻ trước người sau đi tới, thân thể nho nhỏ trực tiếp tiêu sái đến trước mặt Thanh Dao, nhìn sang nàng, lại nhìn sang Vô Tình, kỳ quái nhíu mày. “Đây là thế nào? Sao lại giống một con bạch tuộc vậy.” Vừa nhìn thấy nàng bộ dạng như một tiểu quỷ, ánh mắt rất lớn, làn da phấn nộn, môi đỏ au, mặc y phục hồng nhạt váy dài, búi tóc công chúa, cả người miễn bàn có bao nhiêu đáng yêu, giống như một tượng tiểu oa nhi được điêu khắc vậy, ngay cả Vô Tình, cũng rất thích nhìn nàng.

“Bạch tuộc?” Vô Tình mang khuôn mặt nghi hoặc, Tiểu Ngư nhi lập tức cười khanh khách: “Vẻ mặt đen a.” Thanh Dao vừa nhìn Tiểu Ngư nhi kiêu ngạo, lập tức hừ lạnh một tiếng, tiểu bé lập tức quy củ đứng ở một bên, mềm mại kêu một tiếng: “Nương.”

Trong phòng Mạc Sầu cùng Vô Tình, đồng thời thở dài một tiếng, vạn vật trên đời, thực sự là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, nhìn Tiểu Ngư nhi xem, toàn bộ vô tình cốc, tất cả mọi người nàng đều không để vào mắt, duy nhất chỉ sợ hãi mẹ nàng tức giận, nếu Thanh Dao hừ lạnh một tiếng, nàng lập tức ngoan ngoãn giống như con chó nhỏ, thỉnh thoảng hướng về phía mẹ nàng vẫy đuôi, mang vẻ mặt nịnh nọt. “Mạc di đem Mai di an táng ở trong rừng hoa đào, nương hãy mau chân đến xem.” Tiểu Ngư nhi đảo tròng mắt một chút, lập tức chuyển đổi trọng tâm câu chuyện.

Bên cạnh Mạc Sầu lập tức nói theo nàng: “Đúng vậy, tiểu thư, ta đem hài cốt của Mai Tâm chôn ở đào hoa lâm, người nên nhanh chân đến xem.” “Được, chúng ta cùng đi xem một chút đi, ” Thanh Dao cúi đầu hỏi Vô Tình, Vô Tình mỉm cười gật đầu, mặc kệ nàng muốn đi đâu, hắn đều nguyện ý đi cùng nàng, nhưng những ngày bình thường này rốt cuộc có thể chống đỡ bao lâu đâu? Đáy mắt của Vô tình trở nên sâu thẳm vô biên…

Một góc của rừng đào, thêm một ngôi mộ, mặt trên bia mộ bằng gỗ có khắc, tỳ nữ trung thành nhất Mai Tâm chi mộ. Thanh Dao buông Vô Tình ra, lẳng lặng nhìn ngôi mộ, khóe môi lộ ra ý cười: “Mai Tâm, ngươi ngủ yên đi, ta đã thay ngươi báo thù, ở đây bốn mùa như xuân, điểu ngữ mùi hoa, là một nơi yên nghĩ rất tốt.” Rừng đáo, gió bắt đầu nổi lên, cánh hoa tung bay, Thanh Dao ngẩng đầu, nhìn hoa đào ùn ùn bay múa, vì sao hoa đào quanh năm không tàn vậy, nàng quay đầu nhìn phía vô tình: “Vì sao ở đây hoa đào quanh năm không tàn thế?”

Vô tình cũng theo động tác của nàng ngẩng đầu lên, gương mặt đẹp như trích tiên, ở giữa cơn mưa hoa đào, càng trắng trẻo mịn màng như phủ thêm lớp tuyết. “Bốn phía của cốc toàn là ao đầm, trong ao đầm nhiệt độ thiên về ấm, vì thế sư phụ lúc trước mới quyết định ở trong cốc trồng hoa đào, bởi vì nơi này nhiệt độ đất thích hợp để cây đào sinh trưởng, ấm áp như tháng ba xuân phong, hơn nữa những cây đào này đã trãi qua đặc thù gieo trồng, vì thế một năm bốn mùa không tàn, chỉ nở hoa mà không có kết quả, hoa tàn rồi lại nở.” “Thì ra là như vậy a.”

Thanh Dao cảm thán, Mạc Sầu cùng Tiểu Ngư nhi đều rất thích đào hoa lâm, thật là đẹp a. Chắc hẳn Mai Tâm cũng thích, mâu quang của Thanh Dao lại rơi vào trên mộ. Vài người ở lại trong rừng đào đến buổi trưa, một lúc thì Tiểu Ngư nhi kiến nghị ở trong rừng uống xong buổi trà trưa đã, Mạc Sầu liền chuẩn bị một ít nước trà cùng điểm tâm, vừa uống vừa tán gẫu rất vui vẻ, chỉ trong nháy mắt trời liền tối xuống. Hai cây cột chạm trổ ở hành lang, đã treo lên hai ngọn đèn lồng thật cao, ngọn đèn dầu mơ hồ truyền đi rất xa.

Tối nay không trăng, trên trời rậm rạp các vì sao, phát ra ánh sáng yếu ớt, gió đêm vù vù thổi ra tiếng. Thanh Dao đem Vô Tình đưa về phòng của hắn. Phân phó Mạc Sầu đem Tiểu Ngư nhi trở về phòng đừng để nàng chạy loạn khắp nơi. Tuy rằng suy đoán Văn Ngọc có thể sẽ mang Tiểu Ngư nhi đi, nhưng ai cũng không nghĩ lại nhanh như vậy, có thể Văn Ngọc là sợ đêm dài nhiều mộng, Thanh Dao vừa mới đưa Vô Tình trở về, hai người vừa nói mấy câu, Mạc Sầu liền thở hổn hển vọt vào.

“Chủ tử, không xong, Tiểu Ngư nhi không thấy!”.