Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 344

Chương 114.4

Văn ngọc không nói cái gì nữa, chỉ là đem tầm mắt vội vã quét về phía Thanh Dao, chỉ thấy Thanh Dao nhàn nhạt nhìn hắn, nhưng cái gì cũng chưa nói, thần sắc cực kỳ lạnh lùng. Văn ngọc lại không chịu đựng lâu được, bởi vì trúng của Vô Tình một chưởng, vốn đã bị thương, hiện tại lại nhìn thấy mâu quang Thanh Dao lạnh lùng băng hàn như vậy, rốt cuộc chịu khôngnổi phun ra một búng máu, mà thủ hạ phía sau hắn, sợ hãi tiến lên một bước đỡ lấy chủ tử, ngước mắt căm tức nhìn vài người đối diện, bất quá hắn cũng không dám nói thêm cái gì. Thanh Phong thân hình di chuyển, chủ tớ Văn Ngọc theo sát phía sau hắn ra ngoài cốc.

Đào hoa lâm quy về vắng vẻ, Thanh Dao cùng Vô Tình lấy đèn lồng trên cây đào, chậm rãi đi ra ngoài. Minh Nguyệt tiếp nhận đèn lồng trong tay Thanh Dao cùng Vô Tình, thân hình nhúng một cái như linh động chim tước, đem đèn lồng treo ở trên cây cột hành lang như trước, làm nó nhè nhẹ lay động, hắn đẩy xe cho công tử chuẩn bị rời đi. “Công tử, đi thôi.”

“Được ” vô tình quay đầu lại liếc mắt nhìn Thanh Dao một cái, hai người bèn cười, xoay người đều tự trở về phòng mình. Trong phòng Thanh Dao. Mạc Sầu lôi kéo Tiểu Ngư nhi trên dưới kiểm tra một chút, lòng còn sợ hãi mở miệng: “Ngươi a, lá gan quá lớn rồi, tối hôm nay thiếu chút nữa đã hù chết chúng ta.”

“Đúng vậy, ở trong tình trạng đó còn chọc tức hắn, cũng không phải biện pháp tốt, đêm nay hành vi của Văn Ngọc tuy rằng đê tiện, nhưng tốt xấu gì hắn cũng không cái loại người thủ đoạn độc ác, bằng không ngươi xác định vững chắc không may.” Thanh Dao lạnh lùng cảnh cáo nha đầu ở bên cạnh, lúc trước nàng đúng là tim bị treo ngược lên, nha đầu này thật biết hù dọa người. Tiểu Ngư nhi nhìn Thanh Dao cùng Mạc Sầu dáng vẻ vì nàng mà lo lắng, trong lòng thấy ấm áp, rất nhanh chạy đến bên cạnh Thanh Dao, vươn tay ôm cổ của nàng, từng chữ từng hồi mở miệng: “Các ngươi yên tâm, sau này ta nhất định sẽ cẩn thận, không giống khuya hôm nay lớn gan như vậy.”

“n, ” Thanh Dao gật đầu, dường như nhớ tới cái gì, ngẩng đầu nhìn Mạc Sầu. “Mạc Sầu, bắt đầu từ ngày mai , ngươi dạy Tiểu Ngư nhi tập võ công, bắt đầu từ những thứ cơ bản nhất.” “Dạ, tiểu thư, ” Mạc Sầu gật đầu, Tiểu Ngư nhi đôi mi dài nhỏ cau lại một chút, có điểm không vui, nàng không thích học võ công: “Nương, người ta không muốn học.”

Thanh Dao sắc mặt trầm xuống, không cho thương lượng: “Nếu như ngươi không học, đến lúc đó chúng ta ra ngoài cốc, ngươi cũng đừng có đòi theo chúng ta.” Tiểu Ngư nhi cũng không cảm nhiều lời thêm một chữ, nàng vẫn tính toán phải ra khỏi cốc đi chơi mà, nếu đã như vậy thì học thôi, tuy rằng nghĩ đến việc này, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn rất mất hứng, bởi vì học võ là một việc khổ cở nào a, còn phải quanh năm suốt tháng kiên trì luyện tập mới được. “Được rồi.”

Giọng nói mang vẻ “cố mà làm”, nhưng Thanh Dao cũng không để ý tới nàng nữa, một bên Mạc Sầu nhìn một chút bóng đêm ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng nhắc nhở các nàng: “Đêm đã khuya, nghỉ ngơi sớm một chút đi.” “n ” mẹ con hai người song song gật đầu, Tiểu Ngư nhi cười tủm tỉm hướng trên giường bò lên, Thanh Dao vẫn không nhúc nhích nhìn nàng: “Tiểu Ngư nhi, phòng ngươi ở đâu?” “Đêm nay ngủ với nương a ” nha đầu kia nói xong, còn quay lại… Chớp đôi mắt to ngập nước, giọng nói giả vờ như hao tổn tinh thần: “Trong lòng tịch mịch hai nữ nhân hãy làm bạn đi.”

“Ngươi a, ” Thanh Dao biết nàng chơi xấu, cũng không thèm cùng nàng tính toán: “Chỉ đêm nay, không cho phép mỗi ngày đều kiếm cớ.” “Dạ, ” Tiểu Ngư nhi cười rộ lên, yên tâm thoải mái bò lên giường nghỉ ngơi, Thanh Dao cũng rửa mặt một phen rồi đi ngủ. Ngày thứ hai, Tiểu Ngư nhi bắt đầu theo Mạc Sầu tập võ, bởi vì người nhỏ, tư thái mềm mại, học cái gì cũng đều rất dễ, quan trọng nhất làMạc Sầu cũng không dám khó xử nàng, vì thế chương trình học mỗi ngày cũng không phải quá mệt.

Trong cốc lần thứ hai an tĩnh lại, bởi vì có thêm mười mấy tiểu khất cái, cùng Tiểu Ngư nhi kiêu ngạo nên mỗi ngày đều vô cùng – náo nhiệt. Vô tình rất vui vẻ, đây mới là cuộc sống bình thường mà trong lòng hắn nghĩ tới. Trong những ngày yên ổn bình thường này, mọi người nghênh đón sinh nhật một tuổi của Tiểu Ngư nhi.

Hôm nay, sáng sớm vô tình cốc liền bao phủ bầu không khí vui vẻ, thọ tinh Tiểu Ngư nhi ăn mặc thật xinh đẹp giống như một con bướm, nghênh đón rất nhiều người chúc mừng, còn nhận được rất nhiều lễ vật. Mở hai hai buổi tiệc luôn, bắt đầu từ buổi trưa vẫn náo nhiệt đến tối, ngay cả mười mấy đứa nhỏ càng hài lòng. Tiếng cười bay cao, thổi qua trong thanh sơn lục thủy. Buổi tối, bọn nhỏ đều đi trở về, Tiểu Ngư nhi cũng mệt mỏi, Thanh Dao phân phó Mạc Sầu mang nàng đi ngủ, trên mảnh đất trống rộng lớn, chỉ có Thanh Dao cùng vô tình ngồi ở một chỗ, hai người bèn nhìn nhau cười, lúc này, Vô Tình chậm rãi mở miệng.

“Thanh Dao, ta dẫn ngươi đi xem nhìn trụ sở bí mật kia, thuận tiện nhận biết một ít người trong tổ chức.” Tuy rằng trụ sở bí mật này ở phía sau núi, nhưng cái tổ chức kia vốn ở trong góc phòng âm u không bóng dáng, bởi vậy có rất ít người từng gặp bọn họ, buổi tối diễn tập, ban ngày đi ngủ, hơn nữa cách chỗ ở bọn họ có chút xa, vì thế xưa nay không ai biết, trong vô tình cốc, kỳ thực còn ẩn dấu bí mật khác, thậm chí có một nhóm người ở đây thao diễn tập luyện, để ngừa thỉnh thoảng có lúc dùng đến “Tốt, ta cũng đang muốn xem đây?”

Thanh Dao khóe môi nhất câu cười nhạt, ánh mắt một mảnh tiêu sát, những người đó chỉ sợ không phải là một kẻ đơn giản nhận chủ, cho nên e rằng nàng cần phải phí một phen công phu, Thanh Dao đang nghĩ ngợi, thì Vô Tình ở một bên, nhẹ giọng mở miệng. “Hôm nay ngươi cần phải xuất ra thực lực để làm cho những người đó tin phục, hơn nữa không cần mềm lòng, càng mạnh tay thì càng làm cho bọn họ tin phục.” “Ừ”, Thanh Dao gật đầu, quay đầu nhìn trời cao trong bóng đêm, trên gương mặt thanh tươi xinh đẹp bức người, lóe ra sát khí thị huyết, sau đó cúi đầu, đẩy Vô Tình đi về hướng phía sau núi, Vô Tình nhàn nhạt đối diện với Thanh Phong mở miệng.

“Ngươi không cần phải đi.” “Dạ, công tử, ” hắn trả lời Vô Tình có chút run rẩy, mặc dù biết đây là chuyện sớm muộn sẽ phát sinh, nhưng khi chân chính đối mặt với cục diện như thế, tim của hắn vẫn nhịn không mà đau, nếu như người kia biết chủ tử trực tiếp kháng cự mệnh lệnh của hắn, không biết sẽ nổi trận lôi đình thế nào đây, đến lúc đó sẽ không làm thương tổn đến Mộc cô nương chứ? Thanh Phong ánh mắt âm ngao, ngẩng đầu nhìn trời, đây thực sự là một hồi nghiệt duyên a, bắt đầu từ khi các nàng xông vào vô tình cốc, số phận đã chuyển động, hết thảy tất cả đã không còn ở quỹ đạo của nó…

Gió mát lạnh lùng, phơ phất quất vào mặt mà đến. Bên ngoài hiện tại đã là mùa đông, nhưng trong cốc vẫn ấm áp như xuân, bởi vì dưới ao đầm nhiệt độ cao hơn nơi khác, mà vô tình cốc chính là một mãnh đất tốt nhất trong ao đầm có nhiệt độ ấm áp, vì thế ở đây bốn mùa hoa nở chim hót. Phía sau núi, Vô Tình chỉ huy Thanh Dao một đường đẩy hắn đi qua ruộng dược thảo, vòng qua một rừng cây nhỏ, lại nhìn thấy trong rừng cây, có một cánh cửa sắt chạm khắc đầu sư tử, bên cạnh hòn đá khảm nạm một bộ phận cơ quang, đưa tay xoay trái hai cái, xoay phải hai cái, sau đó sẽ quẹo trái hai cái nữa, thì cửa đá phát ra ầm một tiếng mở ra.

Xuất hiện ở trước mắt chính là một con đường đá kéo dài xuống phía dưới, chờ bọn họ đi vào, cửa đá kia tự động đóng lại, hai bên tường cắm rất nhiều cây đuốc, đem đường hầm chiếu sáng rất rõ ràng. Thanh Dao một bên đẩy vô tình, một bên quan sát nơi này, trong lòng vừa nhìn vừa suy tư, chỉ thấy hai bên trên vách tường của đường hầm, không chỉ là bùn đất, mà còn có đó chuyên kiến tạo, trên những tảng đá trơn truột còn khắc nhiều bức hoạ miêu tả rất tinh xảo, trên đỉnh đầu là nữa hình tròn bằng thạch. Đồng dạng cũng có khắc biểu đồ hoa văn, chỉ riêng đường hầm này đã to lớn như vậy, thật không biết bên trong còn rộng rãi to lớn đến cỡ nào. Hai người một đường đi xuống dưới, rất xa đã nghe được có tiếng người nói chuyện, còn có thanh âm binh khí va chạm khi đánh nhau, bọn họ quả nhiên đang thao luyện.

Bất quá cửa đá vừa vang lên đã kinh động người ở bên trong, có một người nam tử cao lớn lãnh mị dẫn hai người đi ra, vừa nhìn thấy Vô Tình, lập tức cung kính cúi đầu kêu một tiếng: “Chủ tử.” Vô tình cũng không nói chuyện, chỉ gật gật đầu, hơi nghiêng người về phía Thanh Dao, nhẹ giọng giới thiệu: “Đây là Thanh Dao, hổ phù hiện tại do nàng chưởng quản, sau này mọi người các ngươi cần phải nghe lệnh của nàng điều động.” Nam tử kia ngây ngẩn cả người, trên gương mặt lãnh khốc chợt lóe lên vẻ khó tin rồi biến mất, ngước mắt nhìn về phía nữ tử ở bên người chủ tử, lớn lên một thân thanh tuyệt lãnh diễm, gầy nhỏ mềm mại, tuy rằng thần thái bễ nghễ phóng đãng, nhưng dù thế nào cũng làm cho người ta không cách nào tin được, một nữ tử bức người như vậy, lại muốn chưởng quản một đám nam nhân bọn họ, đừng nói là hắn, ngay cả một đống người phía dưới kia chỉ sợ cũng sẽ không tin phục.

“Chủ tử, này?” Vô tình giơ tay ngăn cản nam tử kia định mở miệng nói, hắn biết tên này muốn nói cái gì, nên căn bản không cần nhìn mặt hắn ta, mà quay đầu nhìn về phía Thanh Dao, sắc mặt ấm áp giới thiệu cùng nàng “Đây là Lâm Tư Miểu, hổ phù bên đó ở ngay trên tay hắn, sau này ngươi muốn thuyên chuyển bọn họ, đưa ra hổ phù để cho hắn làm việc, hai người phía sau hắn cũng người có có khả năng cao trong tổ chức, là thủ hạ trực tiếp của hắn, người bên trái gọi là Triệu Hoằng Văn, người bên phải tên Lý Trí Thần, tất cả mọi chuyện bên trong tổ chức, đều do ba người bọn họ quản lý.”

“n, ” Thanh Dao khẽ gật đầu, lạnh lùng ngước mắt đảo qua một cái. Ba tên này, tuy rằng bên ngoài không dám nói thêm cái gì, nhưng đáy mắt lại khinh thường, rõ ràng là coi thường nữ nhân, Thanh Dao đem tầm mắt bức người nghênh đón, đáy mắt dày đặc sát khí thị huyết, còn mang theo thái độ cuồng vọng độc tôn nhất trong thiên địa, khóe môi nhất câu, khẽ nhìn phía dưới. “Hạnh ngộ.”

.