Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 347

Chương 115.2

Nếu hắn tiếp tục phái người tới đây, cũng đừng trách ta không khách khí. Hắn ? đến tột cùng là ai? Tuy rằng Vô Tình ngữ khí rất lạnh, nhưng lại không hề gây khó dễ những người này, nàng hiểu biết cá tính của Vô Tình, nếu quả thật chính là người không có quan hệ, sớm đã giết hết những người đó ném vào đầm lầy, không chỉ có cảnh cáo như vậy? Chẳng lẽ những người tìm đến hắn chính là những Hắc y nhân tối hôm đó nàng đã nhìn qua, hôm nay, nàng nhất định phải tra rõ ràng, những người này muốn làm gì?

Thanh Dao đã quyết định chủ ý, lập tức ngưng lại khí tức của mình, tận lực không cho người khác phát hiện. Nàng đang ẩn núp, bỗng nhiên phía sau có tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, quay đầu liền thấy Mạc Ưu phiêu nhiên đi tới, bắt trước theo động tác của nàng ngồi chồm hổm xuống, nhẹ nhàng mở miệng: “Chủ tử, người làm gì đó?” Thanh Dao suỵt một tiếng, ngăn Mạc Ưu nói ra, Vô Tình không phải người bình thường, nếu bị hắn phát hiện ra, nàng hôm nay sẽ không điều tra ra, những người này là người phương nào?

Bên kia tiếng nói chuyện tiếp tục vang lên, Vô Tình giọng nói càng lúc càng lớn, cuối cùng phẫn hận ra lệnh cho Thanh Phong: “Chúng ta trở về.” “Vâng, công tử.” Thanh Phong không dám tiếp tục nói thêm cái gì, công tử đã tức giận, chỉ vội vàng đẩy công tử ly khai rừng cây nhỏ.

Những hắc y nhân kia trong tức thời cũng không có bỏ đi, mà từ từ bước ra, Thanh Dao quay đầu nhìn qua, vì cách khá xa nên nàng không thấy rõ lắm diện mạo của bọn hắn, nhưng có thể biết đều là thân hình cao lớn, thân mặc quần áo màu đen dạ hành, e rằng đúng là bọn người lần trước đã gặp qua. Đoàn người đi từ từ lại đây, Thanh Dao quay đầu nhìn theo thân ảnh Vô Tình đã sớm biến mất không còn nhìn thấy. Lập tức thân hình khẽ động, đầu ngón chân điểm nhẹ qua u thảo, lập tức rơi xuống trước mặt đám người Hắc y nhân, hoàng vĩ cầm vung lên, đặt ở trên vai, tư thế cuồng ngạo, lạnh lùng, khóe môi vẽ ra ý cười, nhưng đuôi mắt không cười, còn mang theo huyết tinh.

Những Hắc y nhân cao lớn này, thấy bất ngờ xuất hiện người, hoảng sợ, nhanh chóng rút lui từng bước về sau, Hắc y nhân cầm đầu, mặt lãnh trầm hét lớn một tiếng: “Người nào?” Hướng mắt nhìn lại, chỉ thấy dưới ánh trăng, một nữ tử thân mặc váy dài đạm sắc, trên mặt thanh sáng tươi đẹp bao phủ một tầng sương lạnh, mặt mày mang theo sát khí cuồng vọng , một cây đàn cổ tinh xảo đặt ở trên vai, gió lay động nhẹ thân hình nàng, như Tu La trong địa ngục. “Các ngươi là ai? Vì cái gì tự tiện xông vào Vô Tình cốc, hôm nay nếu không trả lời rõ ràng, thì đừng nghĩ rời đi nửa bước.”

Thanh âm Thanh Dao lạnh lẽo vang lên, đôi mắt xinh đẹp âm ngao nhìn chằm chằm mười mấy người đối diện, mà bên cạnh nàng Mạc Ưu vẻ mặt lại càng tràn ngập sát khí, hắn chờ phân phó, chỉ cần chủ tử ra lệnh một tiếng, hắn liền đánh cho những người này thất bại thảm hại, dám xông vào vô Tình cốc. “Là ngươi, ngươi là ai?” Cầm đầu Hắc y nhân đã nhận ra Thanh Dao, đúng là nữ tử đã từng gặp qua đêm hôm kia, Không ngờ gặp lại nàng nữa, chẳng lẽ Vô Tình công tử thay đổi chủ ý là vì nữ nhân này, xem nàng nhanh nhẹn động lòng người, giống như hoa lan dạt dào duyên dáng yêu kiều, phải chăng công tử động tình. Hắc y nhân ánh mắt âm ngao, trong khoảng thời gian ngắn không biết nói cái gì cho phải, hừ lạnh một tiếng, cuồng vọng cười rộ lên.

“Cần hỏi chúng ta là ai, chúng ta là?” Hắc y nhân kia thái độ cực kỳ cuồng ngạo, ngửa mặt lên trời cười một tiếng dài, đắc ý mở miệng, bất quá còn chưa nói ra miệng, lại bị một nhân ảnh từ trên không lướt tới cắt đứt. “Các ngươi sao còn không đi, công tử nếu tức giận, các ngươi chỉ sợ một người cũng đều đi không được.” Người đến đúng là Thanh phong, hơn mười hắc y nhân kia, lập tức có chút sợ hãi, sao còn có thể tiếp tục để ý đến Thanh Dao, thân hình chợt lóe, đồng loạt rời đi.

Trong nháy mắt, phía sau núi một bóng người cũng không còn, chỉ còn lại Thanh Dao cùng Mạc Ưu hai người, Thanh Phong cũng quay đầu chuẩn bị rời đi, Thanh Dao vẻ mặt âm trầm, lạnh lùng mở miệng. “Đứng lại, nếu không muốn để những người đó nói ra, vậy thì ngươi hãy nói cho ta biết, những người này đến ruốt cuộc là ai? Tại sao ban đêm lại nhiều lần xông vào Vô Tình cốc, luôn bí mật tìm Vô Tình.” Thanh Dao vừa dứt lời, trong bóng tối, ánh mắt Thanh Phong chợt bao phủ một tầng sương mỏng, thuận thế xoay người lại, cung kính mở miệng.

“Mộc cô nương, người đang nghĩ gì thế? Những người kia là dân ở ngoài cốc, bởi vì lão đại của bọn hắn sinh bệnh, muốn mời công tử đi cứu hắn, nhưng là người kia làm chuyện xấu rất nhiều, cho nên công tử không muốn tiếp kiến hắn, càng không muốn cứu hắn.” Thanh Phong mặt không đổi sắc, tim không nhảy, thản nhiên nói. Thanh Dao thận trọng đánh giá hắn, muốn từ thần thái của hắn trong lúc nói chuyện quan sát ra chút gì đó, nhưng vẫn không có gì cả.

“Ta biết ngươi không nói thật, ta nhất định sẽ điều tra ra.” Thanh dao nói xong quay đầu sải bước rời đi, đúng vậy, trên đời không có tường nào có thể chắn được gió, nàng nhất định sẽ điều tra ra. Thanh Phong đem sự việc này bẩm báo cho chủ tử, Vô Tình sắc mặt âm ngao xấu xí đến cực điểm, hơn nửa ngày cũng không nói được một lời, ngồi ở trước song cửa, nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ .

Thanh phong lập đứng ở phía sau hắn, cẩn thận kiến nghị: “Công tử, bằng không nói cho nàng biết đi, chuyện này sớm muộn gì nàng cũng biết.” Kỳ thực hắn rất tán thành việc nói tất cả cho Mộc Thanh Dao, biết đâu sự tình đang khó khăn sẽ có chuyển cơ, nhưng bất đắc dĩ công tử lại không cho phép hắn làm như vậy. “Câm miệng.”

Vô tình đột nhiên quát lạnh, một đôi mắt sáng lãnh trừng hướng Thanh Phong, chậm rãi mở miệng: “Ngươi lập tức phát ra mệnh lệnh của ta, sau này còn có chuyện gì, có thể bảo ta xuất cốc, bọn họ không cần vào là được.” “Dạ, công tử, ” Thanh Phong há miệng thở dài, cuối cái gì cũng không nói được chỉ gật đầu lĩnh mệnh. Bên kia, Thanh Dao mang theo vẻ mặt rất đen trở về phòng, Mạc Ưu đi theo phía sau nàng bước vào, đối với chuyện phát sinh đêm nay, hắn không biết vì sao, chỉ biết là chủ tử rất không cao hứng, hơn nữa thậm chí có người vào được vô tình cốc, gần nhất trong cốc quá không an bình, làm người ta có chút kinh hãi đảm chiến.

Thanh Dao ngồi ngay ngắn ở ghế trên, Mạc Sầu đi tới, quan tâm hỏi. “Đã xảy ra chuyện gì?” Thanh Dao không nói chuyện, Mạc Ưu lắc đầu, ý bảo nàng cái gì cũng đừng hỏi, chủ tử tâm tình không tốt, chớ tự tìm khổ.

Trong phòng rất yên tĩnh, Thanh Dao nhanh chóng điều chỉnh tốt tâm tình của mình, về việc Vô Tình cùng Thanh Phong bọn họ lén gạt mình, nàng cuối cùng cũng sẽ điều tra ra. Nhưng thật ra vẫn còn một chuyện khác, hiện tại cần giải quyết, bởi vậy nên nàng ngẩng đầu nhìn Mạc Sầu cùng Mạc Ưu đang ở trong phòng. “Ta vừa lúc có chuyện muốn nói cùng các ngươi, trong tay Vô Tình có một tổ chức, hắn đã đưa tổ chức này giao cho ta xử lý, khoảng chừng có ba nghìn người, ta đã đặt một tên gọi là Phượng Thần cung, bắt đầu từ ngày mai , Mạc Ưu đến Phượng Thần cung, đem phương án ta dạy cho ngươi, cố gắng huấn luyện những người đó, bọn họ quá rời rạc, về phần mười mấy đứa nhỏ kia, hiện tại để cho Mạc Sầu phụ trách, Mạc Sầu đem Tiểu Đào kêu đến, từ giờ trở đi, nàng ta là thiếp thân nha đầu của Tiểu Ngư nhi.”

“Dạ, tiểu thư.” Hai người đồng thời lên tiếng trả lời, Mạc Sầu dường như nhớ tới cái gì đó liền mở miệng: “Ta đi rời, ai hầu hạ tiểu thư a.” “Buổi tối ngươi hãy qua đây đi, ban ngày ta không cần người hầu hạ.”

Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng, phất phất tay, Mạc Ưu lĩnh mệnh lui ra ngoài, Mạc Sầu cũng không nói cái gì nữa, hầu hạ chủ tử rửa mặt nghỉ ngơi. Những ngày kế tiếp, Thanh Dao vẫn lưu ý động tĩnh trong cốc, nàng rất muốn lại một lần bắt được những người áo đen kia, kết quả nữa thân ảnh của họ cũng không thấy được. Sau đó nàng càng đem tâm tư động đến trên đầu Minh Nguyệt, lúc này vô luận nàng làm sao ép buộc uy hiếp, Minh Nguyệt chỉ biết lắc đầu, ngay cả Tiểu Ngư nhi ra cũng không dùng được.

Tuy rằng hắn không nói, nhưng Thanh Dao có thể khẳng định, đây là một chuyện rất lớn, bằng không Minh Nguyệt sẽ không kiên trì như vậy. Một tháng rất nhanh trôi qua, trong cốc vẫn yên lặng bình an, cũng không có chuyện gì lớn, mọi người đều bận rộn chuyện của mình, Thanh Dao cũng bề bộn nhiều việc với kế hoạch điều chỉnh Phượng Thần cung, bởi vì ba nghìn người quá mức khổng lồ, chỉ để cho ba người Lâm Tư Miểu quản lý, bọn họ cũng mệt chết đi, hơn nữa lại xử lý không tốt, bởi vậy phải chia làm nhiều nhóm nhỏ, nhiều nhóm nhỏ gom lại sẽ là một tiểu đội, nhiều tiểu đội dung hợp lại thành đại đội, cuối cùng ba nghìn người đều nghe lệnh của Lâm Tư Miểu, như vậy bọn họ cũng không cần mệt mỏi nhiều, chỉ cần quản vài người đứng đầu cho giỏi là được. Đối với kế hoạch điều chỉnh của Tân cung chủ, cùng với sự huấn luyện nghiêm khắc, mỗi người đều vui lòng phục tùng, trong lòng càng sinh ra sợ hãi, không dám khinh thường.

Thanh Dao ngoại trừ để ý đến Phượng Thần cung, còn định kỳ kiểm tra mười mấy đứa nhỏ tỷ thí, cần rèn đúc thì rèn đúc, bọn họ tiến bộ rất thần tốc, chỉ khoản một thời gian nữa, nhất định có thể sử dụng. Ngoại trừ những việc này, gần nhất Thanh Dao lại nổi lên ý niệm khác trong đầu, nàng chuẩn bị đem này mười mấy đứa nhỏ chia làm hai nhóm, một nhóm trở thành tình báo tìm kiếm tin tức khắp nơi, một nhóm khác, làm một công binh xưởng nho nhỏ, để Tiểu Ngư nhi suy nghĩ kỹ những thứ trong đầu, cái gì cần làm cái gì không cần làm, tuy rằng sản xuất ra lựu đạn, nguyên vật liệu khó tìm, kíp nổ để làm cũng rất ít, nhưng là hoàn toàn có thể tìm thứ khác thay thế được lựu đạn, tỷ như yên lôi (mìn khói), sương mù lôi (mìn), những thứ này thì nguyên vật liệu cũng không khó tìm, trong cốc cái gì đều có cái đó. Cái gọi là sương mù lôi, là khi giật lại ngòi nổ, nó sẽ phun trào sương mù rất nhiều, làm cho địch nhân phân rõ không được phương hướng, đây là thứ cần thiết khi chạy trốn, ắt không thể thiếu được.

Mà yên lôi, thì lợi hại hơn một chút, kỳ thực chính là khói độc, giật ra ngòi nổ, cái nó phun ra kỳ thực chính là khói độc, đây chính là đồ tốt, làm người khác khó lòng phòng bị, ném ra một quả, rất nhiều người sẽ bị trúng độc. Thanh Dao tính toán một chút, đem kế hoạch sơ bộ trong lòng nói cho Vô Tình biết, Vô Tình ngạc nhiên cực kỳ, Thanh Dao nàng đến tột cùng là từ đâu nghĩ ra những thứ này, nếu như trong tay nàng có người, chỉ sợ thiên hạ đều ở trong lòng bàn tay. Ngoại trừ Vô Tình, Tiểu Ngư nhi cũng thật cao hứng, bởi vì gần nhất tất cả mọi người đều có việc làm, chỉ có nàng là tương đối rỗi rãnh, bây giờ nghe nói có thể làm một công binh xưởng nho nhỏ, đúng lúc anh hùng có đất dụng võ, nên cực kỳ cao hứng. Thanh Dao nói ý tứ cho bọn hắn nghe xong, liền phân phó Mạc Sầu nắm chặt chương trình luyện tập cho bọn nhỏ, công binh xưởng rất nhanh hình thành.

.