Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 348

Chương 115.3

Bận rộn cả ngày thì thời gian luôn luôn trôi qua rất nhanh, bất quá Thanh Dao sắc mặt càng ngày càng u ám, bởi vì nàng phát hiện một việc, Vô Tình đã len lén xuất cốc nhiều lần, mỗi lần trở về sắc mặt đều khó coi, hơn nữa tái nhợt, mấy ngày nay, nàng phát hiện hắn đã ăn không ngon, thần tình thì hoảng hốt, cứ một người yên lặng ngồi ở phía xa nhìn chăm chú vào nàng, nàng hỏi hắn có chuyện gì, hắn cái gì cũng không nói. Buổi tối mấy ngày gần đây khiến cho Thanh Dao cũng không dám nhìn hắn, bởi vì biết rõ hắn có tâm sự, nhưng cái gì nàng cũng không giúp được, cảm giác này thực sự không dễ chịu. Hơn nữa nàng cũng có chút sinh hờn dỗi, hắn nên biết mặc kệ xảy ra chuyện gì, bọn nàng cũng sẽ giúp hắn, vì sao vẫn cứ kiên trì không nói cho nàng biết đâu, chẳng lẽ sự kiện kia, người bình thường căn bản không có biện pháp sao?

Sau giờ ngọ, Thanh Dao tựa ở trên ghế nằm nhiều lần cứ băn khoăn chuyện này mãi, một tay liền hướng trên bàn lấy chén trả, không nghĩ tới sờ soạng mãi không thấy, ngẩng đầu nhìn lên thấy Tiểu Ngư nhi đã đem trà của nàng bưng lấy, từng ngụm lớn uống sạch sẽ, cuối cùng thở phào một cái, vỗ vỗ ngực. “Thực sự là chết khát ta, nương, ta sẽ giúp ngươi rót chén khác.” Nàng nói xong quay lại thân thể chuẩn bị giúp đỡ Thanh Dao châm trà, thân thể nho nhỏ nhấc nổi bình đung đưa, làm người ta nhìn thấy mà hoảng sợ, Tiểu Đào đứng ở một bên sớm cướp trước một bước mở miệng.

“Tiểu thư nhỏ, để ta làm đi, ngươi đừng động.” Tiểu Đào tay chân nhanh nhẹn, châm thêm cho Thanh Dao trà, đưa tới tay nàng, Thanh Dao tiếp nhận chung trà, rồi nhìn về phía Tiểu Ngư nhi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, tựa hồ vừa mới luyện võ xong, thảo nào mệt như vậy. “Tiểu Ngư nhi, ngươi không lười biếng đi.”

Tiểu Ngư nhi không nói chuyện, Tiểu Đào ở bên cạnh, vội vàng mở miệng: “Không lười biếng, tiểu thư nhỏ rất chịu khó.” Tiểu đào nói xong, cúi đầu nhìn Tiểu Ngư nhi, chỉ thấy nàng sắc mặt hơi tái, còn đổ đầy mồ hôi, trên vầng trán nhỏ, mài chậm rãi nhíu lại, tay nhỏ bé vô ý thức che bụng, thân thể ngã ngồi trên mặt đất, Thanh Dao vừa thấy thế quá sợ hãi, rất nhanh buông chung trà, từ trên ghế nằm nhảy dựng xuống ôm lấy Tiểu Ngư nhi. Chỉ thấy nàng dùng sức cắn môi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

“Tiểu Ngư nhi, ngươi làm sao vậy?” “Nương, bụng ta đau quá, có phải ăn trúng đồ ôi rồi hay không ?” Tiểu Ngư nhi nói thầm, lấy tay liều mạng nắm bụng, đau quá a, tựa như có người đang cắt từng khúc ruột của nàng, không ngừng quấn lấy, liền dạ dày tựa hồ cũng bị buộc lại một chỗ, cả người nàng co lại thành một đoàn, nằm ở trong lòng Thanh Dao. Thanh Dao nhìn thấy bộ dáng của nàng, tựa hồ không chỉ đơn thuần là ăn trúng cái gì mà thành như vậy, thấy nàng đau đớn cuộn trào mãnh liệt như này, vội vàng ngẩng đầu phân phó tiểu đào ngây người ở một bên: “Nhanh, lập tức đi mời Vô Tình công tử qua đây, nói tiểu thư nhỏ sinh bệnh! Lập tức.”

“Dạ, tiểu thư, ” tiểu đào không dám chần chừ, rất nhanh lắc mình rời đi. Vô tình nhanh chóng bị mời qua đây, hôm nay hắn thần sắc rất khá, nghe nói Tiểu Ngư nhi sinh bệnh, cũng rất lo lắng, Thanh Phong đang đẩy hắn, hai người vừa tiến đến, Thanh Dao liền không nhịn được kêu lên: “Nhanh, xem Tiểu Ngư nhi làm sao vậy? Nàng nói ăn nhầm đồ hư, ta nhìn không quá giống.” “Ngươi đừng vội, ” Vô Tình một bên an ủi nàng, một bên đưa tay bắt mạch cho Tiểu Ngư nhi, rất nhanh trên gương mặt tuấn mỹ hiện lên âm ngao, ánh mắt sâu thẳm như một giếng cổ, sâu không thấy đáy, Thanh Dao vừa nhìn vẻ mặt của hắn, biết sự tình không đơn thuần như vậy, nên khẩn trương lôi kéo hắn.

“Chuyện gì xảy ra, chuyện gì xảy ra?” “Nàng trúng độc, ” Vô Tình đau lòng mở miệng, rất nhanh lấy ra một đan hoàn cho Tiểu Ngư nhi ăn vào, đây chỉ là ức chế độc tố trong cơ thể nàng, ngăn độc tố không phát triển được nhanh, nếu như độc ngâm vào trái tim, thì đại la thần tiên, chỉ sợ cũng không trị được. Thanh Dao vừa nghe Vô Tình nói, sắc mặt xấu xí, trong lòng rất đau, nàng đã có thói quen Tiểu Ngư nhi làm bạn, ông trời ngàn vạn lần đừng cho nàng ta có việc a.

“Vô tình, đây là độc gì, ngươi có giải dược không?” “Đoạn trường tán, ” Vô Tình nhẹ nhàng nói, đoạn trường tán cũng không phải kỳ độc, nhưng nhìn thấy bộ dạng Thanh Dao hoảng sợ bất an, đau lòng đến cực điểm thì liền an ủi: “Ngươi đừng vội, tuy rằng ta không có giải dược, nhưng ta sẽ giải, trong cốc có những cỏ thuốc này , rất nhanh là chế được giải dược.” “Vậy là tốt rồi, nhanh ” Thanh Dao nóng ruột thúc giục, nàng thật sợ phát sinh chuyện gì.

Vẫn nằm ở trong lòng nàng, Tiểu Ngư nhi kiên trì không kêu rên ra tiếng, nhìn bộ dạng nàng khổ sở , trên khuôn mặt nho nhỏ sớm hiện đầy cảm động: “Nương, ngươi đừng nóng lòng, Tiểu Ngư nhi không đau, tâm nguyện của ta đã xong, Tiểu Ngư nhi rất vui vẻ, dù cho thực sự giải không được, nương cũng không cần thương tâm, chỉ nên xem đây là một giấc mộng.” Tiểu Ngư nhi nói xong, trong phòng tiểu đào nhịn không được khóc lên, tiểu thư nhỏ thật biết chuyện a. Thanh Dao tuy rằng không khóc, nhưng ánh mắt đều đã ươn ướt, nắm vai Tiểu Ngư nhi : “Tiểu Ngư nhi, ngươi không có việc gì, nhất định phải kiên trì, bằng không ta sẽ không tha thứ cho ngươi, ngươi không phải nói muốn cả đời hiếu thuận ta sao? Phải giúp trợ ta sao? Muốn nhìn thấy ta hạnh phúc sao? Nhưng chuyện đó còn không có làm được đâu!”

Vô tình nhìn hai mẹ con thương tâm, vội vàng mở miệng: “Được rồi, các ngươi đừng lo lắng, không có việc gì.” “Vậy là tốt rồi, ” Thanh Dao hít mũi một cái, lúc này nàng cảm tính như vậy, không còn vẻ lãnh đạm ngày thường, cũng không còn bộ dạng ra tay hung tàn như khi đối mặt với thủ hạ phượng thần cung. Vô tình quay đầu nhìn phía Thanh Phong, lạnh lùng phân phó đi xuống: “Lập tức kiêu Minh Nguyệt đi đem dược thảo giải đoạn trường tán hái xuống, mặt khác, đem tất cả mọi người trong cốc gọi ra trước cửa, ta muốn tra rõ là ai hạ độc này.”

“Dạ, công tử, ” Thanh Phong lui ra ngoài, trong phòng, Vô Tình ánh mắt nhu hòa nhìn Thanh Dao: “Hôm nay Tiểu Ngư nhi có ăn cái gì không nên ăn không?” Hắn muốn điều tra rõ là ai hạ độc nàng. Thanh Dao nhìn phía tiểu đào, tiểu đào bị hù sợ ùm một tiếng quỳ xuống đất, cung kính mở miệng: “Tiểu thư nhỏ ăn cái gì, nô tỳ đều ăn cái đó, mọi người cũng đều có ăn, những người khác chưa từng có chuyện gì a.”

Nàng vừa mới nói xong, mắt vô tình liếc đến bàn trà, chỉ chỉ: “Hình như trà kia, người khác không uống qua, nhưng đó là trà của tiểu thư?” Lời vừa nói ra, trong phòng, Thanh Dao cùng Vô Tình sắc mặt lóe sáng, chẳng lẽ đối tượng thực sự mà người kia muốn hạ độc là Thanh Dao, mà trà này vô tình bị Tiểu Ngư nhi uống, vì thế Tiểu Ngư nhi mới có thể trúng độc. Thanh Dao lập tức đưa tay bưng lấy chén trà trên bàn trà, đưa tới cho Vô Tình.

Vô tình ngửi nhẹ, lập tức nhíu mày, sắc mặt âm hàn, trầm giọng mở miệng: “Quả nhiên là đoạn trường tán, ” nói xong khẩn trương nhìn phía Thanh Dao: “Ngươi không uống chứ?” Thanh Dao lắc đầu, nhìn sắc mặt tái nhợt của Tiểu Ngư nhi, nguyên lai là thay nàng gánh chịu, vì thế trong lòng càng phát ra khó chịu, ôm chặt Tiểu Ngư nhi, hai bàn tay nàng đặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia bỗng nhiên run rẩy, thì ra đau đớn vẫn đang diễn ra trên người Tiểu Ngư nhi, nàng ấy chỉ liều mạng đè nén, sợ làm cho nương khổ sở, nhưng Thanh Dao sao lại không biết đoạn trường tán này là độc dược như thế nào, chỉ sợ đau tận xương cốt a. “Tiểu Ngư nhi, xin lỗi.”

“Không có việc gì, nương, ” Tiểu Ngư nhi nói lắp lời, màng tiểu đào đang quỳ khóc càng lợi hại hơn, tiểu thư nhỏ thực sự rất kiên cường a, trúng độc, cũng không rên một tiếng, còn an ủi mẫu thân của mình, thật là một đứa nhỏ hiếu thuận a. Trong phòng một mảnh hàn khí, Thanh Phong đi đến, cung kính mở miệng: “Hạ nhân trong Vô tình cốc đã mang tới, tổng cộng năm người, ta đã tỉ mỉ kiểm tra một lần, đều là người trong cốc, cũng không có người ngoài dịch dung, hoặc người giả trang, có phải là người ngoài đã vào cốc hay không .” “Không có khả năng, ” Vô Tình lãnh trầm mặt, nếu như là người ở phía ngoài cốc, làm sao lại biết ở trong trà của Thanh Dao hạ độc, mục tiêu hạ độc chính là Thanh Dao.

Vô tình nói xong, chuyển động xe đẩy đi ra ngoài, Thanh Phong vội vàng đẩy hắn đi ra ngoài. Hành lang dưới, trên đất trống, lúc này quỳ năm hạ nhân trong cốc, đều là nam tử, ba người là thiếu niên, hai người khác thì lớn tuổi một chút, lúc này tất cả đều cẩn thận sợ hãi quỳ gối, không biết xảy ra chuyện gì, vẻ mặt mê man, công tử mặc dù là người lạnh lùng, nhưng cho tới bây giờ cũng không đối đãi bọn họ như thế, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Trên mặt của mỗi người hiện lên nghi hoặc, Vô Tình ngồi ở xe lăn, đưa mắt nhìn sang, năm thủ hạ này, muộn nhất là cũng đã vào cốc năm năm, sớm nhất cũng hơn mười năm, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, thậm chí có người là người của hắn ta, lợi dụng tất cả thời cơ như vậy, thật làm cho lòng người lạnh lẽo.

Nếu lúc trước đã vứt bỏ mình, vì sao còn đau khổ dây dưa? Chẳng lẽ bỏ qua thì không thể làm cho hắn ta an tâm một ít sao? Vô tình quanh thân lạnh lùng, chậm rãi mở miệng: “Là ai hạ độc trong trà của Mộc cô nương, trừ mấy người bọn ngươi ra đây ai có thể tiếp xúc được nước trà của nàng, người khác không có cơ hội này.” “Cái gì?”

Vô tình tiếng nói vừa dứt, có bốn người đồng thời ngẩng đầu lên, chỉ có một người cúi thấp đầu. Vô tình vừa nhìn liền biết là ai bán đứng hắn, bởi vì bọn họ năm người cùng Thanh Dao cảm tình rất tốt, nghe được có người hạ độc nàng, tất nhiên có phản ứng kinh ngạc, chỉ có một người cúi thấp đầu không phản ứng, là bởi vì hắn đã sớm biết chuyện này. Vô tình thân hình khẽ động, một chưởng đánh về phía người đang cúi đầu người, chỉ thấy người nọ một chút tránh né cũng không có, liền bị Vô Tình đánh bay ra ngoài, quẩy người một cái, lại quỳ trên mặt đất như trước.

Bốn người bên cạnh hắn, vẻ mặt khó có thể tin cau mày: “Tiểu vũ, ngươi điên rồi, tại sao phải làm chuyện này, vì sao hại Mộc cô nương.” Ở trong cốc, ai không biết nàng là người trong lòng của công tử , tiểu Vũ lại đi hại nàng, đây không phải muốn làm cho công tử thương tâm sao? Thảo nào công tử sinh khí như vậy, hắn mặc dù là người lạnh lùng, nhưng vẫn đối với bọn họ rất tốt, những người như bọn họ, phần lớn là bị người nhà ta vứt bỏ, cho nên mới phải lưu ở trong cốc. Tiểu Vũ là vào cốc trễ nhất, tuy rằng trễ, nhưng cũng đã nhiều năm, vì sao cuối cùng lại làm ra chuyện này.

Vô tình đau lòng mở miệng: “Là hắn bảo ngươi làm như vậy, phải không?” Tiểu vũ không nói được một lời, không biết là bởi vì bị lương tâm khiển trách, hay thẹn với công tử, hắn ngẩng đầu lên, trong con ngươi một mảnh sâu u, mờ mịt, tựa như một tầng sương mù, chậm rãi mấp máy hai cái môi: “Công tử, xin lỗi.” tiếng nói hắn vừa dứt, đột ngột trở tay một chưởng, thẳng đánh thiên đình của mình, một chưởng là bị mất mạng, thân thể thẳng tắp ngã về bên cạnh tắt thở. Chẳng ai ngờ rằng hắn lại tuyệt quyết như vậy, Vô Tình ánh mắt u ám, cũng không nói gì, ngẩng đầu nhìn bốn người đang quỳ bên dưới, chậm rãi mở miệng: “Các ngươi đem hắn an táng ở phía sau núi đi.”

“Dạ, công tử.” Đợi được bốn người đem tiểu Vũ mang đi xuống, Vô Tình ngẩng đầu nhìn bầu trời trên đào hoa lâm , sắc mặt tái nhợt được không có một tia huyết sắc, cả người giống như không có linh hồn, bởi vì, hắn biết, hắn ta bắt đầu động thủ, nếu như hắn không đáp ứng hắn ta, chỉ sợ sẽ có càng ngày càng nhiều người bị độc thủ. Đúng lúc này, Minh Nguyệt từ đàng xa chạy tới, thở hào hển, sắc mặt xấu xí: “Công tử, không xong, không xong, trong ruộng dược thảo, thảo dược giải đoạn trường tán tất cả đều không thấy.”

Lời Minh Nguyệt vừa rơi xuống, Vô Tình chợt quay lại thân thể, con ngươi tựa như băng đầm, âm trầm u tối. Mà tiếng nói của Minh Nguyệt đã sớm truyền tới trong phòng, Thanh Dao ôm Tiểu Ngư nhi vọt ra, vẻ mặt khó tin, kèm theo là tiếng kêu điên cuồng: “Tại sao có thể như vậy? Vì sao a? Là ai chuẩn bị giết chết ta a.” Nhìn bộ dạng thống khổ này của nàng, trong lòng Vô Tình toát ra vẻ bứt rứt, đây cũng là bởi vì hắn.

Đã không có giải dược đoạn trường tán, mà đan hoàn lúc trước mình cấp Tiểu Ngư nhi dùng , chỉ có thể duy trì mười hai canh giờ, nói cách khác nhất định phải trước mười hai canh giờ, lấy được thảo dược, việc này không nên chậm trễ, Vô Tình sắc mặt trầm xuống, lành lạnh mở miệng. “Thanh Dao, chúng ta lập tức đi tới Linh Sơn, tìm được thảo dược, không thể trì hoãn thời gian nữa.” “Được ” Thanh Dao lập tức gật đầu, quay đầu nhìn tiểu đào ở phía sau, tiểu đào võ công còn chưa tới hỏa hậu (thuần thục), bởi vậy phân phó tiểu đào: “Lập tức đi đem Mạc Sầu kêu đến, ngươi ở lại cốc là được.”

“Dạ, tiểu thư, ” tiểu đào rất nhanh chạy ra phía sau. Mà Vô Tình thì phân phó Thanh Phong cùng Minh Nguyệt theo hắn đi ra cốc. Nếu người kia đã hạ độc, cũng đã phá hủy thảo dược, hắn nhất định cũng nghĩ đến, bọn họ sẽ đi đến nơi nào tìm giải dược, chỉ sợ trên đường sẽ có người ngăn trở bọn họ, không để cho bọn họ đi đến Linh Sơn.

.