Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 349

Chương 115.4

Đoàn người lập tức xuất cốc. Vô tình cốc cách linh sơn khá xa, nếu mã bất đình đề (ngựa không ngừng nghỉ)mà chạy, thì phải mất một ngày, nếu như trên đường có gì chặn lại, thì là chuyện rất nguy hiểm, thế nhưng chỉ có thể được ăn cả ngã về không, hắn tuyệt đối không thể để cho Tiểu Ngư nhi có việc, bằng không nàng nhất định sẽ thương tâm đến chết. Vài người ra khỏi cốc, thi triển khinh công, đến trấn nhỏ gần nhất mua xe ngựa, đoàn người lên ngựa, Thanh Phong cùng Minh Nguyệt thay phiên đánh xe, hướng linh sơn mà đi.

Bên trong xe ngựa, Thanh Dao vẫn không nói chuyện, nhìn thấy Tiểu Ngư nhi sắc mặt càng ngày càng trắng, ý thức đã có chút mơ hồ, nhưng đang cực lực chống đỡ, mặc dù đau đến muốn ngất xỉu, nàng ấy còn không quên an ủi nàng, hơn nữa không rên một tiếng, môi dưới nho nhỏ phấn nộn, đã bị nàng ấy cắn đến chảy máu, mồ hôi làm ướt tóc, dính vào trên mặt, cả người thê thảm không gì sánh được. Thanh Dao đau lòng liền cố gắng cùng nàng nói chuyện. “Tiểu Ngư nhi, ngươi không có việc gì, ngươi không phải nói, Vô Tình công tử rất lợi hại sao? Hắn nhất định sẽ cứu ngươi.”

Vô tình ngồi ở một bên, nhìn hết thảy trước mắt, trong lòng cụng bị dày vò, đây tất cả đều là sai lầm của hắn, nếu như Thanh Dao mà biết sự tình đích thực, có thể trách hắn hay không, còn có thể tha thứ cho hắn sao? Đáy lòng có thấp thỏm lo âu, nhưng cái gì cũng không làm được, chỉ có thể ôn nhu an ủi nàng. “Được rồi, Thanh Dao, ngươi đừng lo lắng, không có việc gì.” Thanh Dao ngẩng đầu, gật đầu một cái, trên khuôn mặt lãnh diễm (lạnh lùng xinh đẹp)khoác một tầng sương lạnh, một bên Mạc Sầu nhẹ giọng mở miệng: “Tiểu thư, để ta ôm tiểu thư nhỏ cho.”

Chủ tử đã đủ thương tâm, nàng không muốn làm cho nàng ấy khó chịu hơn nữa, thế nhưng Thanh Dao liên tục lắc đầu. Tuy rằng Tiểu Ngư nhi linh hồn là một người lớn, thế nhưng nàng ấy là do nàng sanh ra, cái loại cốt nhục tình thâm là không thể thay đổi được, trải qua chuyện này, nàng bỗng nhiên rất sợ hãi, nàng ấy thật chết đi. Thanh Dao ôm thật chặt nàng, ngay cả thanh âm đều nghẹn ngào: “Tiểu Ngư nhi, ngươi ngàn vạn lần không cần có chuyện gì, chúng ta nhất định phải sống vui vẻ một chút.”

Mạc Sầu bỗng nhiên nghĩ đến mọi người tựa hồ cũng đã quên một việc, Mao Tuyết Cầu có thể giải độc, đoạn trường tán không biết có thể giải hay không , các nàng vì quýnh lên nên đã quên, liền vội vàng mở miệng. “Tiểu thư, máu của Mao Tuyết Cầu có thể giải đoạn trường tán không?” Thanh Dao cũng không có trả lời, một bên Vô Tình lắc đầu, máu trên người Mao Tuyết Cầu hắn đã nghiên cứu qua, có thể giải độc tính của động vật trên người , lại không thể giải được độc tính của cây cỏ, vì thế đoạn trường tán, nó không giải được.

“Vô dụng, Vô Tình đã cùng ta nói rồi, Mao Tuyết Cầu là động vật, máu trên người nó chỉ có thể giải các loại độc tính của động vật, tỷ như rắn độc hay các loại độc của những con vật khác, về phần đoạn trường tán căn bản là vô dụng.” Nói đến đây, nàng không khỏi nghĩ đến chuyện của kiếp trước, kiếp trước nàng mặc dù không có hưởng thụ qua cha mẹ bao nhiêu thương yêu, thế nhưng nàng so với Kiều Nam thì hạnh phúc hơn nhiều lắm, có cha mẹ, có tổ mẫu, nhất là ngoại tổ mẫu rất sủng ái nàng, mà Kiều Nam chỉ là một đứa cô nhi, chính bởi vì nàng ấy là cô nhi, nhưng lại hoạt bát như ánh mặt trời, cho nên nàng mới có thể cùng nàng ta trở thành hảo bằng hữu, hơn nữa khi các nàng mới quen nhau, hai người chỉ có mười lăm tuổi. Điều là ở viện cô nhi mà quen biết. Hai người lần đầu gặp mặt, đều rất thích đối phương, cho nên nàng năn nỉ cha mẹ giúp đỡ Kiều Nam bài vở và học tập, mãi cho đến khi nàng tốt nghiệp đại học, nàng cho rằng các nàng sẽ vẫn trở thành hảo bằng hữu, chỉ là cuối cùng âm lộn dương sai đã xảy ra chuyện như vậy.

Kỳ thực nàng cũng không có muốn giết Tiêu Duệ, chỉ là quá tức giận, cho nên muốn giáo huấn hắn thôi, thế nhưng Kiều Nam lại tin là thật, đã chắn ngan làm sai lệch cây súng trên tay nàng, súng lục kia đã bắn tới nàng, mà một khắc cuối cùng, nàng vì tức giận, lại nổ súng bắn chết Kiều Nam… Cho tới bây giờ nàng không hề biết, nàng ấy lại kiên trì phải tìm được nàng, nghĩ đến nàng ấy kiếp trước phải chịu khổ, Thanh Dao tâm càng đau đớn, hiện tại nàng ấy là con gái của nàng, nàng muốn cho nàng ấy tình yêu của thân nhân, làm cho nàng ấy sống vui vẻ một chút, thế nhưng ai biết lại phát sinh chuyện như vậy? “Tiểu Ngư nhi, đáp ứng nương, nhất định phải sống, bằng không nương sẽ làm bị thương tâm, tâm nguyện lớn nhất của ngươi không phải là hy vọng nương hài lòng hạnh phúc sao?”

Thanh Dao chậm rãi nói, Tiểu Ngư nhi dùng sức mở mắt, môi mấp mái vài cái, mới nói ra miệng: “Nương, ngươi yên tâm đi, ta không có việc gì, ta còn muốn chiếu cố ngươi? Diêm vương không dám thu nhận ta.” Nàng nở nụ cười, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như nhuộm ánh sáng yếu ớt, chậm rãi mở miệng: “Nương, ta mệt mỏi quá, ngủ một chút, ngươi đừng khổ sở, ta không có việc gì.” Nàng nói xong, lại thực sự nhắm hai mắt lại, Thanh Dao sợ hãi, dùng sức lay lay nàng: “Tiểu Ngư nhi, Tiểu Ngư nhi, ngươi không được ngủ, không được ngủ.”

Vô Tình vẫn ngồi ở bên cạnh, trong lòng so với Thanh Dao cũng không dễ chịu, thậm chí càng khó chịu hơn, hắn vươn một bàn tay mảnh khảnh nắm chặt Thanh Dao: “Ngươi đừng lo lắng, nàng chỉ là quá mệt mỏi, đang ngủ, chờ chúng ta đến Linh Sơn sẽ không có chuyện gì.” “Vô tình, ngươi nhất định không thể để cho nàng gặp chuyện không may.” Thanh Dao chờ đợi nhìn Vô Tình, trong đôi mắt chỉ toàn là hoảng sợ. Hình dạng này của nàng rất ít thấy, ngoại trừ một lần khi nhìn thấy hắn tóc bạc, cũng đồng dạng khó chịu cùng thương tâm.

“Sẽ không, ngươi an tâm đi.” Xe ngựa như mủi tên bắn khỏi cung bay đi ra ngoài, Thanh Phong cùng Minh Nguyệt thay phiên đánh xe, dọc theo đường đi, mã bất đình đề (ngựa không ngừng nghỉ), vài người thời gian uống một ít nước cũng không có, hướng về phía Linh Sơn mà đi. Bất quá giống như Vô Tình dự đoán, nếu người đó đã âm mưu hạ độc, sao lại để cho bọn họ dễ dàng lên Linh Sơn, bởi vậy lúc đi ngang qua một cái trấn nhỏ, rốt cuộc cũng có một đám người chặn lối đi của các nàng.

Chỉ nghe ở ngoài xe ngựa thanh âm âm trầm vang lên: “Đứng lại, một cũng đừng nghĩ đi tới, nếu không chịu trở lại, thì liền lưu lại đây, nói chung ai cũng đừng nghĩ đi qua.” Thanh Dao vừa nghe có người kéo lại xe ngựa, vén rèm ra nhìn bên ngoài, chỉ thấy bốn phía là núi cao, vì thời tiết đã vào đông, cho nên toàn bộ đỉnh núi trụi lủi, một mảnh tiêu điều, bầu trời u u ám ám, mây đen cbao phủ, hàn ý se lạnh, xe ngựa vừa vén rèm lên, gió lạnh liền chui vào bên trong, thế nhưng Thanh Dao cũng không quá quan tâm việc này, nàng đang thăm dò quan sát người ngăn cản xe ngựa, bọn hắn mặc áo choàng đen, vẻ mặt diện vô biểu tình, chừng mười mấy người, dẫn đầu chính là kẻ lần trước ở trong cốc nàng gặp qua. Nhất là xem động tác lúc này của bọn hắn, Thanh Dao suy nghĩ trước sau một chút, liền hiểu rõ tình hình cụ thể và tỉ mỉ trong đó, nàng xoay mình quay đầu nhìn phía Vô Tình.

“Vô tình, những người này đến tột cùng là ai? Độc cũng là bọn hắn phái người hạ, có phải hay không, vì sao? Ngươi nói chuyện a, nói cho ta biết, bọn họ muốn làm gì?” Vô tình ngước mắt nhìn nàng, ngực một trận đau đớn, thực sự muốn cho nàng biết sự thật sao? Thế nhưng thời gian đã không cho phép, hay là trước giải quyết người ở phía ngoài quan trọng hơn, chờ cứu Tiểu Ngư nhi rời mới nói cho nàng biết đi. “Thời gian không còn kịp rồi, trước giải quyết những người này, cứu Tiểu Ngư nhi, trở lại vô tình cốc, ta sẽ nói cho ngươi biết, được không?”

Thanh Dao tự nhiên biết lợi hại quan hệ trong đó, những người này ý đồ đến bất thiện, đơn giản là không muốn để cho bọn họ đi đến linh sơn, nói vậy, tính mạng Tiểu Ngư nhi nhất định sẽ nguy hiểm, liền lập tức gật đầu, hiện tại cứu người quan trọng hơn. “Được.” Tiếng nói nàng vừa dứt, Vô Tình cùng Mạc Sầu đã bay người đi ra ngoài, chỉ để lại nàng một mình ở trên xe ngựa chiếu cố Tiểu Ngư nhi.

Vô tình nhảy ra ngoài xe ngựa, Minh Nguyệt phi thân đem xe đẩy công tử đến, Vô Tình ngồi ngay ngắn ở xe lăn, diện vô biểu tình nhìn mười mấy nam tử đối diện. Mặt của hắn trong suốt được tựa như phủ tuyết, mày như bức tranh, tóc bạc bạch y, phiêu dật đến nói không nên lời, thế nhưng hàn khí quanh thân, làm cho người ta không dám bỏ qua, trong đôi mắt một điểm nhiệt độ cũng không có. “Công tử.”

Mười mấy người vừa thấy được hắn, trong lòng có chút hoảng sợ, cẩn thận từng li từng tí kêu một tiếng..