Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 353

Chương 116.2

Vài người bọn họ ban đêm tá túc ở linh sơn, mãi cho đến khi hừng mọi người mới đi ra sơn động. Chỉ thấy khắp núi một mảnh xanh ngắt, xa xa còn có sương mù rủ xuống, bọt nước văng khắp nơi, trong quang cảnh trầm đục này, còn có thanh hồ, hằng hà sa số tiểu động vật qua lại không ngớt ở trong đó. Linh sơn quả nhiên là nơi vật kiệt địa linh a, nghĩ đến buổi tối hôm qua gặp phải hai lão đầu, điều khiển thú, là chuyện không phải là người bình thường có thể làm được.

Tiểu Ngư nhi đã tỉnh lại, tuy rằng không nhiều tinh thần lắ, nhưng tròng mắt quay tròn chuyển động, đối thế giới bên ngoài cảm thấy rất kinh ngạc, liền phát biểu lời nói cao kiến của nàng . “Ở đây thật xinh đẹp a, rõ ràng là mùa đông, nhưng ngọn núi nào cũng xanh thẳm dạt dào, quả nhiên là địa phương tốt, có thể so với vô tình cốc chúng ta a.” Vô tình ngồi ngay ngắn ở trên ghế, đứng ở phía sau các nàng, thỏa mãn nhìn hai người một lớn một nhỏ, trong mắt đầy sủng nịch, chậm rãi mở miệng: “Chúng ta hạ sơn đi, cần phải trở về.”

“Tốt, trở về đi, bên ngoài dù đẹp, cũng không bằng trong nhà mới là tốt nhất a.” Tiểu Ngư nhi tán thán, ngẩng đầu lên nhìn Thanh Dao im lặng không lên tiếng , trong đầu Thanh Dao chợt lóe lên rồi biến mất bóng dáng một người, là tình cảnh ngày đó nàng cùng Ngân Hiên đến Linh Sơn. Quên đi, còn nghĩ mà làm gì, xoay người cười nhìn Vô Tình cùng Tiểu Ngư nhi: “Chúng ta đi thôi.”

Thanh Phong đẩy Vô Tình, Mạc Sầu nắm tay Tiểu Ngư nhi, các nàng đi theo đuôi hướng về chân núi Linh Sơn. Lúc trước lòng nóng như lửa đốt, đêm tối phải chạy đi gấp, nhưng hiện tại bởi vì đoạn trường tán của Tiểu Ngư nhi vừa mới giải, thân thể còn chưa linh hoạt, vì thế xe ngựa chạy tương đối bình ổn một ít, dù sao độc của nàng đã giải, cứ một đường đi một đường thưởng thức phong cảnh, nên phải mất thời gian hai ngày mới trở lại trong cốc. Trở về.

Mạc Ưu cùng những hài tử kia liền đến thăm nàng, biết nàng giải được độc, mọi người mới thở dài một hơi. Vô tình phân phó Thanh Phong cùng Minh Nguyệt, nhất định phải chú ý chuyện tình trong cốc, ngàn vạn lần không thể lại phát sinh chuyện bị trúng độc như vậy. “Dạ, công tử, ” hai người lĩnh mệnh, trong cốc người vốn không nhiều, ai sẽ nghĩ tới, có một con cờ từ rất sớm đã ẩn núp ở chỗ này…

Tiểu Ngư nhi chỉ nghỉ ngơi mấy ngày, lại thành tiểu nha đầu vui vẻ trở lại, Thanh Dao cuối cùng cũng buông nặng nề trong lòng xuống. Mặc dù biết những người đó cùng Vô Tình có quan hệ, bọn họ cũng bởi vì Vô Tình mới đối với các nàng hạ độc, thế nhưng từ đáy lòng nàng cũng không trách Vô Tình, nàng biết, Vô Tình là người tình nguyện cho nàng sống vui vẻ, dù chính mình có thống khổ đi nữa. Nhưng từ sau khi trở về, nàng cũng chưa thấy qua Vô Tình mấy lần, không biết hắn bận cái gì, hoặc là cố ý không gặp nàng.

Nếu hắn không gặp nàng, nàng phải đi gặp hắn mới được, đúng lúc nàng muốn cám ơn hắn đã cứu Tiểu Ngư nhi. Thanh Dao đang nghĩ được nhập thần, thì phía sau vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng , không cần nghĩ, cũng biết là ai, nàng mím môi cười không nhúc nhích, quả nhiên một bàn tay nhỏ nhắn bắt đầu che hai mắt của nàng, sau đó là thanh âm dễ nghe vang lên. “Đoán xem ta là ai?”

“Ngươi là Mạc Sầu, hay là tiểu đào?” Thanh Dao cố ý đùa nàng ấy, hàng ngày đều đùa giởn cùng nàng ấy, bất quá Tiểu Ngư nhi biết nàng đang đùa mình, hơn nữa đã sớm biết là mình, Mạc Sầu cùng tiểu đào nào dám bịt ánh mắt chủ tử a, một bên liền cười một bên buông tay nhỏ bé ra, đi tới một bên bàn đá, ở đối diện Thanh Dao ngồi xuống, kỳ quái nhíu mày. “Nương, ngươi thế nào một mình ngồi ở chỗ này đờ ra vậy?”

Thanh Dao ngước mắt nhìn về phía Tiểu Ngư nhi, từ lúctrúng đoạn trường tán, Tiểu Ngư nhi lòng dạ tựa hồ buông lỏng rất nhiều, nàng bây giờ hoàn toàn hưởng thụ những ngày tháng hiện tại, hoàn toàn từ bỏ bóng ma của kiếp trước, cùng Thanh Dao cảm tình tốt hơn. “Ta đang suy nghĩ chuyện gì, không phải ngươi nói đi tìm Tiểu Hải bọn họ sao?” “Bọn họ đều ở đây luyện công, chỉ có ta một người, rất buồn chán, ” Tiểu Ngư nhi chu miệng lên, buồn chán lấy tay vẽ vẽ dưới bàn, vẻ mặt thiếu hứng thú.

Thanh Dao ngưng mi suy nghĩ một chút, nhàn nhạt cười: “Bằng không nương giao cho ngươi một nhiệm vụ? Nhìn ngươi có thể mau chóng làm thành hay không?” “Tốt, ” Tiểu Ngư nhi mắt to sáng lên , nhìn chằm chằm Thanh Dao, nàng đã nghĩ tìm chút chuyện để làm mà! “Ta nghĩ xây một công binh xưởng nh, ngươi nghĩ một ít món để làm ra đi, tuy rằng kíp nổ chế tạo lựu đạn không nhiều lắm, nhưng tốt xấu gì cũng nên kiến tạo một ít, mặt khác thiết kế ra bản vẽ yên lôi cùng sương mù lôi , còn có cái nào có thể ở thời đại này tạo nên vũ khí lợi hại, ngươi hết thảy hãy vẽ thành bản vẽ cho ta.”

Thanh Dao một tiếng vừa rơi, Tiểu Ngư nhi sớm hưng phấn dùng sức gật đầu: “Tốt, ” tiểu thân thể từ trên ghế đá nhảy xuống, chuẩn bị rời đi, khi đi tới cạnh tiểu đình, như nghĩ đến một việc gì đó, dừng lại quay đầu nhìn Thanh Dao. “Nương, ta có thể hỏi ngươi một chuyện không?” “Ngươi tạo mấy thứ này làm gì?”

Thanh Dao vẻ mặt như có điều suy nghĩ, con ngươi sâu ám, khóe môi câu ra ý cười phóng đãng: “Không lâu sau thất quốc sẽ loạn, mà chúng ta sản xuất ra mấy thứ này có thể bán được giá tốt, người khác đánh nhau là chuyện của người khác, chúng ta kiếm tiền của chúng ta, đến lúc đó càng loạn, mấy thứ này càng đáng giá, quan trọng nhất là, mặc dù ai thống nhất thất quốc, mạch máu kinh tế vẫn nắm giữ ở tay của chúng ta, mặc dù chúng ta không làm hoàng thượng, cũng hoàng đế của một nửa đất nước, ai dám làm khó chúng ta.” Thanh Dao nói xong lời cuối cùng, ánh mắt một mảnh ánh sáng, đừng nói nàng, ngay cả Tiểu Ngư nhi ánh mắt cũng sáng lên một mảnh, mà Tiểu Dào thì căn bản không biết các nàng nói vậy là ý gì, chỉ theo tiểu thư nhỏ đi ra khỏi đình. Thanh Dao ngồi ở trong đình, nhìn hướng ngoài đình, đáy lòng âm thầm suy nghĩ.

Đương nhiên tất cả vũ khí này Huyền Nguyệt có thể ưu tiên mua được, nghĩ vậy nàng nở nụ cười sáng cả cả khuôn mặt, vừa tốt đẹp vừa như hoa anh túc, mang theo cuồng dã độc khí. Thanh Dao đứng lên đi ra ngoài, nàng phải đi xem Vô Tình đang làm cái gì? Bên ngoài phòng Vô tình, vắng vẻ không có một người, không biết Thanh Phong cùng Minh Nguyệt đã đi chỗ nào? Chẳng lẽ Vô Tình không ở đây, Thanh Dao âm thầm trầm tư, hắn lại đi đâu rồi? Đang nghĩ đến nhập thần, trong phòng bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang nhỏ, tựa hồ có vật gì đó đổ vỡ, Thanh Dao biến sắc, rất nhanh lắc mình vọt vào, nguyên lai trong phòng có người, là Vô Tình sao?

Vòng qua bình phong, chỉ thấy trên giường rộng thùng thình, Vô Tình tựa hồ so với mấy ngày trước càng tiều tụy hơn, mà giờ khắc này cả người hắn cuộn ở trên giường, co quắp thành một đoàn, mặt đã mơ hồ lộ ra màu đỏ, đây rõ ràng là bệnh trạng không tốt, Vô Tình hắn làm sao vậy? Thanh Dao thanh âm buồn bực vang lên, trong lòng khủng hoảng, rất nhanh vọt tới, đỡ lấy Vô Tình. “Vô tình, ngươi làm sao vậy? Đừng dọa ta.” Người trên giường bị đau đến co quắp thành một đoàn, không nghĩ tới lại nghe được tiếng người không nên xuất hiện ở trong phòng, trong lòng ẩn chút tức giận, Thanh Phong cùng Minh Nguyệt thế nào đến bây giờ còn chưa trở lại.

Trên mặt của hắn có giọt mồ hôi lăn xuống, ánh mắt đỏ đậm, sắc mặt cũng có chút đỏ sậm, môi thì xám trắng, cùng mái tóc bạc đặc biệt bắt mắt, mà giờ khắc này trong cơ thể hắn không biết phải chịu dằn vặt nhịn đau đến thế nào, làm cho một người kiên cường như vậy, lại nhịn không được mà ở trên giường quay cuồn. Thanh Dao đưa tay ra dìu hắn, tình cờ vén lên ống tay áo của y phục hắn, lộ ra một cánh tay như bạch ngọc, chỉ thấy trên cánh tay kia loang lổ vết xanh tím, giao thác phức tạp, Thanh Dao vén tiếp lên, vẫn còn thật nhiều vết, đáy lòng đau đến muốn xỉu, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? “Vô tình, ngươi nói, ngươi không phải nói sẽ đem tất cả chân tướng nói với ta sao? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, thương thế kia là ai đánh ngươi.”

Thanh Dao ánh mắt sương mù trong cơn mưa lất phất, ngay cả thanh âm cũng đều run rẩy, cả người gấp gáp sắp điên rồi, chỉ cần hắn nói ra là ai làm, nàng nhất định sẽ không bỏ qua người đó, nàng muốn giết hắn, thiên đao vạn quả, dù cho đánh không lại, nàng cũng muốn nổ hắn không còn hình hài. “Ngươi nói a? Ta sẽ nghĩ biện pháp cho ngươi.” Vô tình cực lực chịu nhịn cơn đau như phá nát tâm can, chậm rãi lăn qua lăn lại, rồi bình tĩnh trở lại, nằm ở trên giường vẫn không nhúc nhích, tựa hồ đã dùng hết tất cả khí lực rồi, lúc này nhìn hắn lần nữa, ngoại trừ sắc mặt tái nhợt, màu đỏ sậm ma quái đã thối lui, môi cũng khôi phục lại, không còn xám nữa, mà chỉ tái nhợt, quanh thân ướt đẫm, mồ hôi làm y phục dính liền vào da, tóc ướt sũng, thật giống như từ trong lòng biển mới bước ra.

Khó trách gần nhất hắn ăn không ngon, cả người suy yếu nhiều lắm, nguyên lai hắn bị như vậy, Thanh Dao nghĩ đến đây nước mắt rốt cuộc nhịn không được nữa rớt xuống. Vươn tay nắm thật chặt hắn, không biết vì sao, nàng rất sợ hãi hắn có chuyện gì! Hiện tại hắn thật giống như một phần sinh mệnh của nàng, nghĩ đến nếu quả thật hắn xảy ra chuyện gì, nàng phải làm cái gì bây giờ a? “Vô tình, ” Thanh Dao khóc lên, nước mắt tựa như trân châu, từng giọt một giọt rơi xuống.

Vô tình quay đầu lại…, tinh thần đã khôi phục một ít, khóe môi nhuộm ý cười nhợt nhạt, suy yếu mở miệng: “Ta không sao, Thanh Dao, thực sự, chỉ là định kỳ phát tác một lần, nhưng không đến nổi mất mạng, ngươi chớ để ở trong lòng, đây là bệnh sớm có trên người ta” “Ta không tin, cái này chứng tỏ ngươi đang trúng độc, ngươi nói, là ai hạ độc cho ngươi? Trên người bị thương chính là chịu không nổi đau đớn, dùng sức nhéo chính mình.” Thanh Dao chăm chú nhìn chằm chằm Vô Tình, nàng không tin lời của hắn, nhất định là ai đã hạ độc hắn, đến tột cùng là ai lại quyết tuyệt với hắn hạ thủ như thế, hắn trời sinh tính đạm mạc, lại đắc tội ai a? Mà muốn dằn vặt hắn, nghĩ đến đây Thanh Dao đã cảm thấy ngực rất đau.

“Dao nhi, đây là bệnh tật của bản thân ta, ngươi đừng nghĩ phức tạp, ngươi xem nhiệt độ cơ thể ta không phải rất lạnh sao? Cũng bởi vì cái nàynày, ” Vô Tình nói xong, liền dùng sức thở hổn hển hai cái, xem ra hắn mỗi một lần đau đớn đều tiêu hao rất nhiều tinh lực của hắn, vì thế sắc mặt mới có thể càng ngày càng gầy yếu, cả người tiều tụy thành như vậy. Thanh Dao đâu tin tưởng lời nói này, ánh mắt lợi hại như một thanh đao, hết thảy tất cả, nhất định cùng một hắn có liên quan, người này chỉ sợ sẽ là người ở phía sau điều khiển, hắn rốt cuộc muốn làm gì? “Vô tình, hôm nay ngươi nếu không nói cho ta biết, ta sẽ chết ở trước mặt ngươi.”

Thanh Dao thần sắc đột nhiên lãnh, đem tay phải ngọc ban chỉ (nhẫn ngọc) để trước miệng mình, đầu khẽ ngẩng, tay kia ấn vào bộ phận cơ quan của ngọc ban chỉ, chỉ cần tay nàng chỉ khẽ động, độc dược bên trong ngọc ban chỉ , sẽ rơi hết vào trong miệng của nàng. Vô tình biết bên trong ngọc ban chỉ là độc dược, sớm bất an kêu lên: “Thanh Dao, ngươi làm cái gì? Điên rồi.” “Ngươi có nói hay không, mấy ngày hôm trước đi Linh Sơn, ngươi không phải nói sẽ cho ta chân tướng sao? Vì sao bây giờ lại không nói?”

Thanh Dao khí thế bức người mở miệng, trên giường Vô Tình thở dài một tiếng, hai mài nhíu lại, vẻ mặt mang theo mấy phần thê lương, làm cho người ta cảm thấy đau lòng từ trong xương “Được, ngươi buông, ta cho ngươi biết.” Hắn nói xong thở dài một hơi, chậm rãi mở miệng: “Kỳ thực đây không phải là độc, nếu quả thật là độc, ta đã sớm giải, đây là một loại cổ độc hàng đầu, thuộc về thuật hạ cổ, gọi là huyết hàng, dùng máu của chính mình để luyện thành cổ thuật, giải dược này thì cần phải có máu của người nuôi cổ, mới có thể giải.”

Vô tình nói xong, Thanh Dao không nhúc nhích, bình tĩnh nhìn hắn, yếu ớt mở miệng. “Là ai hạ huyết hàng cho ngươi.” Nàng vừa mở miệng, Vô Tình ngây ngẩn cả người, lấy hắn đối Thanh Dao hiểu biết, chỉ sợ nàng sẽ đi tìm người hạ cổ mà động thủ, thế nhưng lấy năng lực hiện tại của nàng, căn bản không phải đối thủ của người kia , nói ra sẽ hại nàng mà thôi, nhưng bây giờ hắn không nói ra người kia, chỉ sợ nàng sẽ không chết tâm, làm sao bây giờ? Vô tình cau mài một chút, trầm giọng mở miệng.

“Nếu như ta cho ngươi biết, đồng thời ngươi phải đáp ứng ta, không được đi tìm bọn họ, được không? Ta hiện tại đang thử dùng phương pháp khác để giải, hiện tại số lần phát tác càng ngày càng ít.” “Thật vậy chăng?” Thanh Dao hoài nghi hỏi, Vô Tình dùng sức gật đầu..