Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 360

Chương 117.4

Thanh Dao cùng Vô Tình vào một gian phòng, Mạc Sầu đi kiểm tra những hài tử kia luyện tập. Trong phòng, hơn một tháng không gặp. Tiểu Ngư nhi tựa hồ lại trưởng thành một ít, tiểu hài tử cùng người lớn không giống nhau, tuy rằng thời gian rất ngắn, thế nhưng mấy ngày không gặp liền có một bộ dáng khác, huống chi hơn một tháng. Tiểu nha đầu này vừa nhìn thấy Thanh Dao,. Liền ôm cổ của nàng, yêu thương mở miệng.

“Nương, người thật gầy quá, đã xảy ra chuyện gì?” “Không có gì, là Vô Tình trúng Huyết hàng, ta vốn muốn tìm đến cái người hạ cổ kia, để giải hết hàng thuật trên người hắn, nhưng cuối cùng lại không thành công.” Thanh Dao nhẹ giọng mở miệng, lúc này nàng rất buồn, thống khổ đến nói không lên lời, không biết là do đau lòng cho Vô tình, hay phẫn hận cái con người ghê tởm kia, dĩ nhiên đối nhi tử chính mình làm ra những chuyện như vậy.

“Huyết hàng? Hàng thuật?” Tiểu Ngư nhi đối với những từ này còn không quá hiểu biết, đúng vậy, người hiện đại đâu hiểu được những thứ đó, Thanh Dao đã cùng Vô tình tiếp xúc nhiều, mới hiểu được những thứ này. “Đó là một loại cổ thuật, Huyết hàng là loại cổ thuật rất lợi hại, thường xuyên phát tác, mỗi một lần phát tác, giống như chết đi một lần, sau đó thì khôi phục lại, rồi lại phát tác, sống không bằng chết.”

Thanh Dao giọng nói mệt mỏi, mấy ngày nay liên tiếp chiến đấu, nàng không chỉ gầy, hơn nữa giọng nói đều khàn khàn. “Nương, ngươi đừng vội, cuối cùng cũng sẽ có biện pháp.” Tiểu Ngư nhi vẻ mặt lập tức đau lòng, một nửa là vì mẫu thân, một nửa là vì Vô tình công tử, hắn thực sự là xấu số a, trong đôi mắt to của Tiểu Ngư nhi trở nên mờ mịt.

“Ta không sao.” Thanh Dao lắc đầu, người có việc chính là Vô tình, nàng đã nghĩ chờ Vô tình bình phục một ít thời gian, thì hỏi thăm xem phụ thân hắn rốt cuộc là ai? Hiện tại ở địa phương nào? Như vậy nàng mới có cơ hội động thủ đến chỗ hắn đòi giải dược. Hai người đang nói chuyện, thì ngoài cửa Tiểu Đào thở hổn hển chạy vội đến, vừa chạy vừa kêu lên.

“Tiểu thư nhỏ, không xong, Tiểu Tôn cùng Mao Tuyết Cầu đánh nhau.” Một con sói cùng một con hồ ly lại đánh nhau, Thanh Dao cùng Tiểu Ngư nhi song song đứng dậy đi ra ngoài, đi theo sau là tiểu Đào, cùng bước ra hành lang, rất xa nghe được có tiếng kêu nức nở, tựa hồ bị thương, Tiểu Ngư nhi người còn chưa vào phòng, liền lạnh lùng khẽ kêu một tiếng. “Tiểu Tôn, ngươi ngứa da, có phải hay không?”

Thanh âm của nàng vừa vang lên, con sói lúc trước đang điên cuồng đánh về phía Mao Tuyết Cầu, lập tức ngoan ngoãn đứng ở một bên, biết mình làm chuyện sai lầm, cũng không dám nhúc nhích. Thanh Dao cùng Tiểu Ngư nhi đi vào, chỉ thấy trên đầu Mao Tuyết Cầu có máu, là móng vuốt của con sói làm bị thương. Mao tuyết cầu vừa nhìn thấy Thanh Dao đi tới, toàn bộ đầu co lại thành một đoàn, tựa hồ có chút xấu hổ, rồi lại đau đớn phát ra thanh âm nức nở, Thanh Dao đau lòng bước tới, quay đầu phân phó tiểu đào: “Đến phòng của ta, đem cái hòm thuốc lấy đến.”

“Dạ, tiểu thư, ” tiểu đào phi thân mà đi, Tiểu Ngư nhi giận trừng liếc mắt dã lang đang đứng ở một bên , bình thường hai động vật này chung đụng rất tốt, hôm nay sao lại thế, hai người rất nhanh nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, trong hộp đựng thức ăn có để một đầu khớp xương, còn có cơm nước, lúc này đều văng ra đầy đất, rất hiển nhiên hai con vật bình thường ở chung hòa thuận, lại vì một cây thịt xương mà trở mặt vô tình, súc sinh quả nhiên là súc sinh, cũng không biết nhường nhịn nhau. Thanh Dao hừ lạnh, vươn tay gõ đầu Mao Tuyết Cầu . “Lần sau còn tham ăn như thế sao? Thực sự là tự tìm khổ, nó cũng không phải là đối thủ một mất một còn của ngươi, một con sói, ngươi lá gan cũng quá lớn đi, lại không biết lượng sức cùng một con sói đánh nhau.”

Nàng tiếng nói vừa dứt, liền có chút giật mình, không khỏi nhớ tới chuyện Vô tình giấu giếm nàng, cái người bỏ huyết hàng kia, chẳng lẽ chính là con sói, mà nàng chỉ là tiểu hồ li, Vô tình sợ nàng bị thương tổn, vì thế tình nguyện cái gì cũng không nói. “Nương, nương?” Bên cạnh Tiểu Ngư nhi kêu lên mấy tiếng, Thanh Dao mới hồi phục tinh thần lại, kỳ quái nhíu mày: “Làm sao vậy?”

“Ta đã nghe ngươi nói, máu Mao Tuyết Cầu có thể giải bách độc, vì sao ta trúng Đoạn Trường Tán, lại phải đi linh sơn lấy thuốc thế? Chỉ cần dùng vài giọt máu không được sao?” Tiểu Ngư nhi không hiểu nên hoang mang nói, Thanh Dao thở dài một hơi. “Ta vốn cũng cho rằng máu Mao Tuyết Cầu có thể giải bách độc, liền nhờ Vô tình kiểm tra một chút, phát hiện máu của nó tuy rằng có thể giải bách độc, nhưng là độc của động vật, tỷ như rắn độc, con nhện, rết…, nói chung phàm là độc tính trên người động vật, máu Mao Tuyết Cầu đều giải được, mà ngươi trúng là Đoạn Trường Tán, nó là thực vật dược tính, nó là độc dược từ thực vật luyện ra, vì thế Mao Tuyết Cầu không có biện pháp giải, nếu quả thật hữu hiệu, Vô tình đã nghĩ tới, vốn ở phía sau núi cũng có trồng loại thảo dược này, cũng không phải là chuyện gì phiền phức, nhưng mà lại bị người ta phá hủy.”

Thanh Dao nói xong, sắc mặt ngưng trọng, người kia vẫn đối phó với nàng, chỉ sợ hắn sẽ còn động thủ, hắn tại sao lại muốn đối phó với nàng đây? Nàng đã làm gì chọc đến hắn sao. Thanh Dao trăm mối ngờ không giải được, lúc này Tiểu Đào cầm cái hòm thuốc đi đến, cung kính mở miệng: “Tiểu thư, hòm thuốc đây.”

“Nha, ” Thanh Dao lấy lại tinh thần, đưa tay nhận lấy cúi đầu xử lý vết thương của Mao Tuyết Cầu, một bên Tiểu Ngư nhi lo lắng nhìn Thanh Dao, mẫu thân sao thế? Tựa hồ thần tình luôn luôn hoảng hốt, nghĩ đến, nàng ấy nhất định rất nóng lòng chuyện huyết hàng của Vô tình công tử, thế nhưng không có cách nào, Tiểu Ngư nhi cũng thấy bất lực, cúi đầu ghìm khuôn mặt nhỏ nhắn xuống. Mà Thanh Dao xử lý xong thương thế của Mao Tuyết Cầu, liền quay đầu mệnh lệnh: “Ngươi phân phó hạ nhân trong cốc, sau này cho bọn hắn chuẩn bị thức ăn nhất định phải đồng đều, bằng không lại đánh nhau nữa.” Thanh Dao ra lệnh một tiếng, tiểu Đào vội vàng gật đầu lên tiếng trả lời, mà Tiểu Ngư nhi hai tay chống nạnh tiêu sái đến trước mặt của dã lang kia, nghiêm túc phê bình hắn.

“Tiểu Tôn, biết sai rồi không? Sau này lại phát sinh loại chuyện này, đừng trách ta trừng phạt ngươi, chỉ một lần này thôi, biết không?” Dã lang kia đã rất cao lớn, lớn lên so với tiểu nha đầu cao hơn nữa, nhưng hết lần này tới lần khác đối với phấn nộn tiểu oa nhi này đều cảm thấy e ngại, ô hô một tiếng, rốt cuộc đáp lại. Tiểu Ngư nhi giáo huấn xong dã lang, quay đầu lại nhìn Thanh Dao, thấy nàng thần sắc đã cực mệt mỏi, vội vàng lôi kéo tay nàng. “Nương, ngươi mệt mỏi, đi ngủ một chút đi, bằng không sẽ ăn không tiêu, chuyện của công tử, chờ tỉnh ngủ rồi hãy nói.”

“Được ” Thanh Dao gật đầu, nếu như vẫn quấn quýt chuyện này, chỉ sợ nàng sẽ mệt chết, như vậy không chỉ không giúp được Vô tình, còn làm hại hắn lo lắng, nàng bây giờ, không hy vọng hắn có thêm một chút xíu lo lắng nào..