Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 364

Chương 118.2

Hiện tại nàng nên làm cái gì bây giờ? Đi trước Đan Phượng quốc để tìm hoàng phu nương nương kia sao? Nhưng mà nàng đối với Đan Phượng quốc cũng chưa quen thuộc, vì thế không chắc có thể nhìn thấy hắn, hơn nữa nam nhân kia rốt cuộc hạ cổ Vô tình là muốn làm gì, Vô tình căn bản cũng không nói cho nàng biết. Vài người nhỏ giọng vô thức theo Thanh Dao trở lại.

Bởi vì trong lòng Thanh Dao phiền muộn, sắc mặt rất lạnh, quanh thân đều bao phủ một tầng hàn ý, vì thế Tiểu Ngư nhi tự giác lách người đi ngủ, Mạc Ưu cũng lui xuống, chỉ có Mạc Sầu canh giữ ở bên cạnh nàng, lời nói nhỏ nhẹ mở miệng. “Chủ tử, sớm một chút nghỉ ngơi đi, có chuyện gì, ngày mai rồi hãy nói.” Đêm nay, chủ tử tuy rằng không nói gì, nhưng nàng có thể cảm nhận được khuôn mặtkia nồng đậm ưu sầu, kể từ khi biết Vô tình công tử trúng Huyết Hàng, chủ tử gầy đi rất nhiều, mỗi thời mỗi khắc đều sầu lo chuyện này, làm nàng nhìn thấy cũng đau lòng.

Đáy lòng không khỏi sinh ra một tia trách cứ, Vô tình công tử chẳng lẽ không biết chủ tử khó chịu hay sao? Nếu như hắn thực sự yêu thương chủ tử, nên nói cho chủ tử tiền căn hậu quả, sau đó mọi người cùng nhau nghĩ biện pháp giải cổ, mà không phải giấu diếm giống như bây giờ , chính mình khó chịu, cũng làm hại người bên cạnh khó chịu. “Được ” Thanh Dao gật đầu, nhìn bộ dạng Mạc Sầu vì nàng mà đau lòng, liền mềm nhẹ mở miệng: “Ta không sao, ngươi đừng lo lắng.” Có thể không có chuyện gì sao? Nhìn gương mặt của nàng càng ngày càng gầy ra, nên ánh mắt đặc biệt to, tuy rằng không ảnh hưởng chút nào đến vẻ đẹp của nàng, nhưng điều này có thể mang hình dạng không có chuyện gì sao? Bất quá Mạc Sầu cũng không nói gì thêm, chỉ hầu hạ chủ tử rửa mặt một phen, rồi lên giường nghỉ ngơi, bản thân nàng thì đi rửa mặt đến nằm hơi nghiêng trên mềm trường kỷ…

Đêm khuya. Vài đạo thân ảnh rất nhanh xẹt qua, vô thanh vô tức, tựa như u linh bóng tối, nhanh chóng lướt tới trước cửa, chớp mắt từ hướng đông mà đến, theo hành lang, mộ đường đi thẳng về phía trước, tỉ mỉ cẩn thận tìm kiếm, rất nhanh nhận định trong đó một gian phòng ngủ. Người dẫn đầu vung tay lên, lãnh mị mệnh lệnh.

“Giết cho ta, một người cũng không cần lưu.” Người nói chuyện thanh âm thanh thúy dễ nghe, đúng là Cơ Tuyết đã được Thanh Phong tiễn khỏi cốc, nàng ta căn bản không có đi, mà mang người quay trở về, theo phía sau của nàng chính là tứ đại hộ vệ cung đình, thân thủ bất phàm, lúc này vừa nhận được chủ tử mệnh lệnh, thân hình sớm lóe lên, theo cửa sổ nhanh chóng đi vào. Trong phòng Thanh Dao cùng Mạc Sầu đã sớm xoay người nhảy lên, đề phòng nhìn chằm chằm mấy người nữ nhân diện vô biểu tình theo cửa sổ lủi vào.

Những nữ nhân này vừa tới gần phòng ngủ, các nàng liền cảm nhận được một cỗ sát khí, đã sớm tỉnh lại đề phòng, vừa thấy mấy người phụ nhân này, Thanh Dao khóe môi câu ra vẻ cười nhạt, hướng ngoài cửa sổ kêu một tiếng. “Cơ tuyết, ta đã sớm đoán được ngươi sẽ làm như thế này, ngươi tiểu nhân như vậy, không ăn trộm được tựa hồ không phải phong cách của ngươi, ngươi vì mưu đoạt ngôi vị hoàng đế, ngay cả tỷ tỷ mình đều dám giết, huống chi là trò đánh lén này.” Thanh Dao cách ngôn nhắc lại, thoáng cái chọc giận ngoài cửa sổ Cơ Tuyết, nàng sắc bén thanh âm bén nhọn vang lên.

“Giết nàng cho ta, nữ nhân ghê tởm này.” Nói xong, theo ngoài cửa sổ kích động tiến mà vào, trong phòng ngủ nho nhỏ, thoáng cái đứng đầy người, Thanh Dao cũng không sợ hãi, cuồng mị liếc nhìn Cơ tuyết, khóe môi nhất câu, cười nhạt. “Muốn đánh, đúng không, đi ra ngoài đánh.”

Nói xong mang theo kia hoàng vĩ cầm nho nhỏ, đi trước một bước ra khỏi phòng ngủ, chớp mắt phi thân ra ngoài, nhanh như chớp, càng tựa như giao long, chỉ một cử động nho nhỏ, khi Cơ tuyết cùng thủ hạ tứ đại hộ vệ nhìn thấy đều kinh hãi không ngớt, cô gái này công phu chỉ sợ rất lợi hại, so với các nàng cũng không kém bao nhiêu, thế nhưng Cơ tuyết chỉ cần nghĩ đến nữ nhân này hại nàng khổ sở, hiện tại ngay cả dung mạo thiên tiên như Vô tình, cũng đều thích nàng ta, nàng liền không cam lòng, nữ nhân này nhất định phải diệt trừ. “Lên cho ta.” Cơ tuyết dẫn tứ đại hộ vệ, đi thẳng đến ngoài cửa, thân thủ của nàng cũng là thập phần cao, bởi vậy trong khoảng thời gian ngắn, cũng không e ngại Thanh Dao.

Mạc Sầu đâu làm cho chủ tử chịu thiệt, cũng theo sau vài người lao ra ngoài, mấy người này ở trên mặt đất hành lang dưới mà đánh nhau. Binh khí chạm vào nhau, phát ra tiếng vang ong ong, hỏa hoa bắn ra bốn phía, ở đây động tĩnh rất nhanh kinh động đến Mạc Ưu đang ngủ ở sát vách các nàng, Mạc Ưu nhanh chóng chạy tới, gia nhập vào trận đấu. Thanh Dao quấn quít lấy Cơ tuyết, hoàng vĩ cầm càng ngày càng đáng sợ, tựa như có linh tính vậy, cùng chủ tử tâm linh tương thông, vì thế uy lực so với trước lại càng lớn, nàng xoay mình vung lên, xẹt qua giữa không trung, một đạo ánh sáng xanh ngọc đánh ra ngoài, Cơ tuyết kinh hãi, thân hình đột nhiên nhúng một cái, nhảy tới giữa không trung, tránh được một kích.

Nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, Thanh Dao võ công lợi hại như thế, hơn nữa trọng yếu nhất là, chiêu thức của nàng ta rất quái dị, hoàn toàn là cái loại chiêu thức liều mạng, nhiều chiêu tung ra đều trí mạng, từng bước ép sát, rất có cảm giác ngọc thạch cùng huỷ, bởi vì nàng ta cuồng vọng khí phách kiêu ngạo như vậy, từ trong tới ngoài phát ra hơi thở âm hàn, mới làm cho Cơ tuyết rất nhanh liền ở thế hạ phong, mà bốn hộ vệ nàng mang vào, cũng không phải là đối thủ của Mạc Ưu cùng Mạc Sầu , hai người đấu bốn người, dư sức, không bao lâu, bốn người kia đánh đến thở hào hển, một chiêu không đề phòng, liền trúng phải một kiếm của Mạc Sầu, trường kiếm cắt đứt trường sam của hộ vệ, vết máu nhuộm nửa cánh tay, nàng đau đến hừ nhẹ một tiếng, tiếp tục đánh tới, mà Mạc Sầu cùng Mạc Ưu một điểm cũng không thoái nhượng, từng bước theo sát mà lên. Rất nhanh bốn người kia ba người đã bị thương, có một người thương tổn rất nặng, lại bị trường kiếm đánh gãy gân tay, trường kiếm ầm một tiếng vang lên, rớt xuống trên mặt đất. Tứ đại hộ vệ bị thương vô cùng thê thảm, việc này ảnh hưởng rất lớn tới tâm tình Cơ tuyết , chiêu pháp của nàng càng ngày càng mất trật tự, bị Thanh Dao nhất chiêu bắn trúng, theo sát mà chộp thẳng khóa yết hầu Cơ tuyết lại, lạnh lùng mở miệng: “Cơ tuyết, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi.”

Thế nhưng đúng lúc này, giữa không trung đột nhiên bay đến thiên tàm ti mềm mại, vững vàng khóa cánh tay của nàng, có thể làm cho nàng nhất thời không thể động đậy, và Cơ tuyết đã tranh thủ cơ hội chỉ mành treo chuông này, xoay mình một chưởng đánh thẳng vào trước ngực Thanh Dao, tất cả mọi người không nghĩ tới tình hình bỗng nhiên đột phát như vậy. Thanh Dao không chịu nỗi phải rút lui hai bước, trong miệng một vị ngọt trào ra , thân hình lung lay hai cái rồi đứng vững, chỉ thấy cái vật cuốn lấy cánh tay mình chính là thiên tàm ti của Vô tình . Mặc dù hắn không có dùng lực, chỉ nhẹ nhàng ném qua đây, thế nhưng thiên tàm ti là tơ thép, những sợi bạc sắc bén đó đã làm bị thương cánh tay Thanh Dao, vết cắt bắt đầu chảy máu, cổ tay mảnh khảnh, tựa như có một sợi dây đỏ quấn quanh, đặc biệt chói mắt người.

Mạc Sầu cùng Mạc Ưu ngây dại, đợi được phục hồi tinh thần lại, thì nhanh chóng vọt tới bên người chủ tử, đỡ lấy nàng. Mạc Sầu phẫn nộ kêu lên: “Vô tình công tử, ngươi đang làm cái gì? Ngươi sẽ hại chết chủ tử, ngươi rốt cuộc đang làm gì? Gần nhất chủ tử vẫn ăn không ngon ngủ không ngon vì lo cho ngươi, thế nhưng ngươi lại muốn giúp đỡ nữ nhân này, làm cho nàng có cơ hội đả thương tiểu thư, nàng ta tới giết tiểu thư đó.” Mạc Sầu tiếng nói vừa dứt, khuôn mặt Vô tình một mảnh trắng bạch, con ngươi hiện lên những mũi nhọn bất minh, nhẹ giọng vô lực mở miệng.

“Thanh Dao, nàng là muội muội ruột của ta,.” Trong bóng đêm, thanh âm này vang dội, Thanh Dao nhìn hắn, biết hắn khó xử, hơi xé một chút môi, cười nhạt: “Ta không có trách ngươi.” Nàng nói, thế nhưng trong lòng vì sao lạnh như vậy, lạnh đến nàng không thở nổi. (TT: haiz… vì tỷ lúc nào cũng nghĩ VT ko bao giờ tổn thương tỷ nên bị shock mà)

Trong miệng vị ngọt càng ngày càng nặng, thế nhưng nàng mạnh mẽ chịu đựng, không để cho mình có vẻ yếu ớt như vậy. Cơ tuyết một kích tung ra là dùng toàn lực, nàng ta đã bắt được cơ hội tuyệt hảo, Thanh Dao nhợt nhạt cười, từ đó tới cuối cùng, ánh mắt của nàng đều là đạm mạc, từ đầu ngón tay đến đáy lòng đều lạnh lẻo, nếu như không phải cố kìm nén, nàng tin, lúc này nhất định đã rơi một giọt lệ. Vô tình từ xa nhìn nàng, lúc này hắn có một loại cảm giác hủy thiên diệt địa đang che khuất, hắn không biết tại sao ở trong nháy mắt đó lại hạ thủ ngăn cản nàng đi giết Cơ tuyết, tuy rằng nàng ta là muội muội của hắn, thế nhưng các nàng chưa bao giờ biết sự hiện hữu của hắn, ngược lại họ vẫn luôn đối với phó hắn, Thanh Dao cũng không đồng dạng như vậy, nàng làm tim của mình ấm áp, có nàng, hắn liền vui vẻ, thế nhưng chỉ trong nháy mắt vừa rồi, hắn lại dùng thiên tàm ti quấn lấy cánh tay của nàng.

Mà hắn không nghĩ tới là Cơ tuyết lại ra sức đánh một kích, nàng khóe môi chậm rãi tràn ra máu, thật giống như huyết hoa yêu mỵ trong đêm tối, khiến cho ánh mắt của hắn một mảnh hồng hồng, ngoại trừ hồng, không còn có bất luận cái gì màu sắc. Đứng ở phía sau hắn Thanh Phong cùng Minh Nguyệt há hốc miệng, thật lâu cũng không biết nên nói cái gì. Mà người một kích đắc thủ là Cơ tuyết, lại kinh ngạc quay qua, xoay mình mở miệng: “Vô tình, ngươi nói cái gì? Ngươi là huynh trưởng của ta, điều này sao có thể, ngươi không phải là cháu trai của hoàng phu nương nương sao?”

Vô tình nghe xong Cơ tuyết nói, bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười to, đêm nay hắn chịu quá nhiều kích thích, khiến cho hắn ức chế không được cuồng tiếu, hoàn toàn không có dấu hiệu đình chỉ..