Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 365

Chương 118.3

Vô tình cốc, vọng lại tiếng cười chói tai của hắn, truyền đi rất xa, mọi người kinh ngạc nhìn hết thảy trước mắt, không biết nên như thế nào trách cứ hắn, hắn mới là người chịu nhiều cay đắng nhất. “Ta là cháu trai của hắn” cười xong rồi, Vô tình đột nhiên lạnh lùng giận tái mặt, đôi mắt đen sâu thẳm liếc một cái nhìn không thấy đáy, thanh âm lạnh mỏng vang lên: “Đáng thương cho ta, rõ ràng là con trai hắn, lại biến thành cháu trai của hắn, chuyện này thực sự là rất buồn cười, nếu lúc đầu hắn đã bỏ rơi ta, hôm nay vì sao đến còn đến nhìn là cháu trai trong họ tộc.” Cơ tuyết vẻ mặt khó có thể tin, cuối cùng bừng tỉnh đại ngộ, chỉ vào Vô tình, từng chữ một mở miệng.

“Nói như vậy, lúc đầu hoàng phu nương nương sinh hạ không phải Cơ Phượng hoàng tỷ, mà là Vô tình ngươi, bởi vì mẫu hoàng lúc đó ngoại trừ sủng hạnh hoàng phu nương nương, cũng có phụ phi của ta, mẫu hoàng nói, chỉ cần ai sinh hạ nữ tử liền lập làm chính phu, mà hoàng phu nương nương rất sợ làm thiếp, cho nên liền ra một chiêu trộm long tráo phụng, đem Vô tình ngươi đưa ra khỏi hoàng cung, Cơ phượng hoàng tỷ lại tiến cung, này thực sự là âm dương lẫn lộn.” Cơ tuyết cũng nở nụ cười, chỉ bất quá nụ cười của nàng là châm chọc cùng đùa cợt. Nhớ tới chính mình còn nhỏ phải chịu nhiều đau khổ, không nghĩ tới hoàng thái nữ chân chính vốn nên là nàng, mà Cơ phượng là cái gì, chẳng qua là kết quả của việc trộm long tráo phụng mà thôi, còn làm hại chính mình không công lại gánh chịu ác danh giết hại tỷ tỷ, kỳ thực ngôi vị hoàng đế nàyvốn chính là của mình.

Cơ tuyết càng nghĩ càng phẫn nộ, cả khuôn mặt đều âm ngao khó hiểu, lãnh trừng Vô tình liếc mắt một cái, vung tay lên dẫn bốn hộ vệ kia, trầm giọng mệnh lệnh: “Đi.” Bốn người kia, hai người đem theo một hộ vệ bị thương, mọi người cùng nhau theo phía sau hoàng thái nữ ly khai vô tình cốc. Trong không gian vang vọng, thanh âm lãnh mị của Vô Tình: “Thanh Phong, bắt đầu từ ngày mai ngăn lại bí đạo kia, bất luận kẻ nào cũng không chuẩn đi vào nữa.”

Thanh Dao nghe lời của hắn, ha hả cười rộ lên, nguyên lai còn có chuyện của bí đạo như vậy, trên người của hắn còn có bao nhiêu chuyện nàng không biết a. “Dạ, công tử.” Thanh Phong lĩnh mệnh lên tiếng trả lời, Mạc Sầu vươn tay đỡ lấy thân hình của Thanh Dao, chậm rãi mở miệng: “Chủ tử, trở về đi, ngươi bị thương.”

“Thanh Dao?” tiếng kêu của Vô tình không thể ức chế run rẩy, hắn rất sợ hãi, rất sợ hãi nàng tức giận, sợ hãi nàng quay đầu đi, nhưng chuyện nàng bị thương, nguyên nhân quả thật là bởi vì hắn. Thanh Dao xoay người lại, nhàn nhạt cười: “Không có việc gì, ngươi chớ để ở trong lòng, ta không sao, trở lại điều trị một chút là được.” “Ta xem mạch cho ngươi” Vô Tình nhẹ giọng mở miệng, lăn xe đẩy muốn đi tới, thế nhưng Thanh Dao lắc đầu cự tuyệt: “Ta thực sự không có việc gì, một mình điều tức một chút là được.”

Nói xong, nàng quay đầu dẫn Mạc Sầu cùng Mạc Ưu bước lên thềm đá, trở về phòng. Ở ngoài hành lang, dưới thềm đá, một đạo thân ảnh ngồi ngay ngắn trên xe lăn, thê lương như vậy, cô độc như vậy, thật giống như u hồn không ai tới gần … Sáng sớm ngày thứ hai , Thanh Dao thức dậy, đêm qua bị nội thương, nàng tuy rằng điều tức một hồi, nhưng bởi vì tâm thần mệt nhọc, lúc này nhìn qua một chút tinh thần cũng không có, hơn nữa sắc mặt tái nhợt khó coi, mệt mọi tựa ở bên giường, cái gì cũng không muốn nói, cái gì cũng không muốn làm, nhắm hờ hai mắt, hàng lông mi thật dài che dấu ánh sáng bắn ra bốn phía từ đôi mắt.

Mạc Sầu đi tới, vẻ mặt khó xử, muốn nói gì đó, lại không dám mở miệng. Đáy lòng thở dài, thực sự là làm nghiệt a, bọn họ tội gì làm thế, một trong phòng, một ngoài phòng cùng hao tổn tinh thần, đây không phải là hành hạ lẫn nhau sao? Vô tình công tử từ đêm hôm qua đến giờ cứ giữ ở bên ngoài, vẫn không rời đi, tuy rằng lúc trước Mạc Sầu rất tức giận, nhưng khi nhìn hình dạng này của hắn, càng làm cho người ta không thể trách được.

Hắn cứ như vậy sẽ không chịu nổi, trên người còn có Huyết hàng, cả người cứ hư vô mờ ảo như trích tiên. Trong phòng rất yên tĩnh, Mạc Sầu biết tiểu thư cũng không phải trách Vô tình công tử, mà bởi vì trong lòng không dễ chịu, nàng bị nội thương, đêm qua lại ngủ không ngon, lúc này thoạt nhìn một điểm tinh thần cũng không có, giống như bệnh nặng mới khỏi vậy. Tiểu Ngư nhi từ bên ngoài tiến vào, người còn chưa thấy thì thanh âm đã tới trước: “Nương, có chuyện gì vậy? Vô tình công tử?”

Nàng thân thể nho nhỏ xông vào phòng, liếc nhìn Thanh Dao trên giường, sắc mặt tái nhợt, môi xám lại, cả người tựa hồ sinh bệnh, không khỏi kinh hãi kêu lên: “Nương, ngươi làm sao vậy?” Thanh Dao mở mắt ra, khóe môi nở nụ cười, nhàn nhạt mở miệng: “Không có chuyện gì.” Nàng xác thực không chuyện gì, nội thương trải qua điều tức, đã tốt, chỉ bởi vì trong lòng có chút khó chịu, vì thế không muốn mở miệng nói chuyện, cái loại cảm giác bi thương này, hoàn toàn chân thật bao phủ nàng, làm cho nàng khẽ động cũng không muốn động.

“Mạc Sầu, nương sao vậy?” Tiểu Ngư nhi thấy Thanh Dao không muốn nói, lập tức quay đầu nhìn phía người còn lại bên trong gian phòng, Mạc Sầu ngắm Thanh Dao liếc mắt một cái, thấy nàng không động tĩnh gì, vội xé một chút môi, chậm rãi mở miệng. “Buổi tối hôm qua, nữ nhân đã tới vào ban ngày dẫn người quay lại đánh lén chúng ta, chủ tử vốn có thể giết chết nàng, ai biết Vô tình công tử dùng thiên tàm ti vây khốn tiểu thư, mà Cơ tuyết kia thừa cơ đả thương chủ tử, chủ tử hiện tại bị nội thương.”

“Nương, ngươi thế nào?” Tiểu Ngư nhi đau lòng nhào tới trên người Thanh Dao , Thanh Dao vươn tay tự nhiên sờ sờ đầu của nàng, hiện tại ở trong mắt của nàng, nàng ấy đơn thuần là con gái của mình. “Không có việc gì, ngươi đừng lo lắng.”

Tiểu Ngư nhi thấy Thanh Dao nói như thế, cũng không hề lên tiếng nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên khó coi, nàng mở miệng: “Thảo nào Vô tình công tử đợi ở bên ngoài, nguyên lai đã làm chuyện có lỗi với mẫu thân a, vậy mà lúc nãy ta còn cảm thấy kinh ngạc!” Thanh Dao vừa nghe Tiểu Ngư nhi nói, sắc mặt đột biến, cau mài đau lòng, Vô tình ở bên ngoài sao? Nàng cũng không biết, nghĩ thế liền mở miệng: “Mạc Sầu, ngươi ra bảo công tử trở về đi, nói là ta không trách hắn, cũng không sinh khí, chỉ là thân thể khó chịu, muốn nghỉ ngơi một chút thôi.” Mạc Sầu vội vàng mở miệng: “Chủ tử, ta đã sớm nói với hắn, nhưng hắn không hề để ý tới, chỉ lặng lẽ ngồi ở bên ngoài, từ nửa đêm hôm qua vẫn ngồi đến bây giờ!”

Thanh Dao vừa nghe trong lòng đau một chút, ngay cả Tiểu Ngư nhi cũng nghĩ như vậy, thực sự là một hồi nghiệt duyên a, cứ dây dưa mãi. “Để cho hắn vào đi, ” Thanh Dao thở dài, bản tính hắn nàng làm sao không biết, nếu như nàng không gặp hắn, chỉ sợ hắn sẽ không rời đi. “Dạ, chủ tử, ” Mạc Sầu lên tiếng trả lời đi ra ngoài, nói chủ tử bảo công tử tiến vào, Vô tình mi tâm hòa hoãn một ít, phân phó Thanh Phong đẩy hắn tiến vào, sắc mặt của hắn đồng dạng cũng có chút tiều tụy, vốn là đang chịu đựng nỗi khổ huyết hàng, hiện tại thêm một đêm không ngủ, sắc mặt so với chủ tử cũng không tốt hơn chút nào, ánh mắt cũng ửng đỏ.

Thanh Phong đẩy công tử vào phòng xong mình và Mạc Sầu lặng yên thối lui, Tiểu Ngư nhi cũng rời đi trước, trong phòng chỉ có Thanh Dao cùng Vô tình, hai mặt nhìn nhau, ai cũng không có mở miệng nhưng sự thân thiết vẫn theo ánh mắt lộ ra, cuối cùng Thanh Dao thở dài một hơi, chậm rãi mở miệng. “Ngươi đây là tội gì a, ta cũng không trách ngươi.” “Xin lỗi, ta không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ nhớ kỹ nàng ấy là muội muội của ta, lại không nghĩ rằng nàng ta sẽ đả thương ngươi.”

Vô tình giống như một đứa nhỏ phạm sai lầm, không dám nhìn thẳng ánh mắt Thanh Dao, đôi bàn tay tinh tế nắm chặt, các khớp xương càng phát ra trắng bệch, hắn càng ngày càng gầy, giống như chỉ cần một trận gió đều có thể thổi bay đi. Thanh Dao một trận đau lòng, ngồi thẳng người nhìn hắn. “Nếu như ngươi đem tất cả mọi chuyện đều nói cho ta biết, ta liền tha thứ cho ngươi.”

“Được ” Vô Tình ngẩng đầu, trong mắt một mảnh lấp lánh, lần này hắn không có do dự chút nào, bởi vì có nói hay không thì Thanh Dao cũng biết, chỉ khác là do hắn nói cho nàng thôi. Thanh Dao bình tĩnh nhìn hắn, trong phòng yên tĩnh như nước, chậm rãi vang lên thanh âm lạnh lẽo của hắn, một điểm nhiệt độ cũng không có. “Việc này phải kể từ hai mươi năm về trước, người nam nhân kia bởi vì lớn lên rất mỹ, bị Đan Phượng quốc nữ hoàng nhìn trúng, được tiến nhập hoàng cung làm phi tử, lúc đó trừ hắn ra, còn có một người phi tử nữa, hai người đồng thời thụ thai, nữ hoàng lên tiếng, nếu ai sinh hạ nữ tử, liền phong làm hoàng thái nữ, nếu như hai người đều sinh hạ nữ tử, người sinh trước thì làm hoàng thái nữ, người sinh sau sẽ lập tức phong làm vương gia, đây chính là quang vinh ân sủng lớn lao.”

Thanh Dao nhớ tới, hai người kẻ trước người sau , nhất định là phụ thân của Vô tình cùng phụ thân của Cơ tuyết. Hai người bọn họ kẻ trước người sau sinh ra. Vô tình ngừng chỉ chốc lát, sau đó lại tiếp tục nói: “Người nam nhân kia sinh ra ta trước, không ngờ là một nam tử, mà chuyện này đối với một người tâm cao khí ngạo như hắn là một đả kích, may là hắn sớm đã có chuẩn bị, lập tức bí mật đem một nữ nhi mới sinh ra thay vào, còn ta bị cung nhân đưa ra cung, hắn vốn có ý muốn giết ta, thế nhưng cung nhân kia không đành lòng, liền đem ta ném ở bờ sông.”

.